MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỊA NGỤC THỰC VẬT (THE MORBID GARDEN OF EDEN)Chương 2: MÙI CỦA SỰ MỤC RỖNG

ĐỊA NGỤC THỰC VẬT (THE MORBID GARDEN OF EDEN)

Chương 2: MÙI CỦA SỰ MỤC RỖNG

1,530 từ · ~8 phút đọc

Trần Viễn bước ra khỏi nhà hàng Thiên Đường, để lại sau lưng ánh đèn pha lê rực rỡ đang soi chiếu lên những xác người vặn xoắn. Đêm thành phố không bao giờ thực sự tối, nó luôn được bao phủ bởi một thứ ánh sáng vàng vọt, giả tạo từ đèn đường, thứ ánh sáng cố gắng che đậy những vết sẹo bẩn thỉu dưới lòng cống ngầm. Anh tựa lưng vào chiếc xe cũ kỹ, hơi lạnh của kim loại thấm qua lớp áo khoác, nhưng không đủ để dập tắt cơn nóng ran đang âm ỉ trong lồng ngực.

Anh rút một điếu thuốc, bàn tay run rẩy bật lửa đến lần thứ ba mới cháy. Khói thuốc cay xè tràn vào phổi, tạm thời lấn át cái mùi ngọt lợ kinh tởm của nấm và máu vẫn còn bám chặt vào hốc mũi. Viễn là một thám tử rác rưởi, người ta gọi anh như vậy không phải vì năng lực, mà vì anh sống như một đống phế liệu thực thụ kể từ khi Linh biến mất. Căn nhà của anh đầy vỏ chai rượu và những tấm bản đồ chằng chịt vết mực, nơi anh cố gắng xâu chuỗi những vụ mất tích chẳng ai quan tâm. Nhưng đêm nay, khứu giác nhạy bén đến mức nguyền rủa của anh đã ngửi thấy một thứ gì đó khác. Một thứ gì đó không thuộc về thế giới người sống.

"Anh vẫn còn hút thứ đó à? Nó sẽ giết anh trước khi lũ nấm kia kịp làm đấy."

Một giọng nữ trẻ, đanh thép vang lên. Lâm Khiết bước tới, bộ cảnh phục của cô vẫn phẳng phiu, đối lập hoàn toàn với sự xộc xệch của Viễn. Cô là người duy nhất ở sở cảnh sát vẫn còn gọi anh bằng hai chữ "Thám tử" với sự tôn trọng thật lòng, dẫu cho anh đã bị tống vào góc tối của hồ sơ lưu trữ.

Viễn không nhìn cô, anh chỉ nhả khói vào bóng đêm. "Ít nhất khói thuốc không mọc rễ trong phổi tôi. Cô đã thấy hiện trường bên trong rồi chứ?"

Lâm Khiết im lặng một giây, đôi mắt cô thoáng qua vẻ kinh hoàng rồi nhanh chóng thu lại sau vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng. "Năm người chết tại chỗ. Ba người trong bếp đang biến dạng. Các bác sĩ pháp y không dám chạm vào. Họ nói... lũ nấm đó dường như vẫn còn nhận thức. Khi họ dùng kìm sinh thiết kẹp vào tai nấm, thi thể nạn nhân bỗng nhiên co giật như bị điện giật."

Viễn ném điếu thuốc xuống đất, dùng mũi giày di nát nó. "Đó không phải là nấm thông thường. Nó là một loại ký sinh trùng sinh học. Nó không ăn thịt chết, nó cần vật chủ sống để chuyển hóa dưỡng chất. Lâm Khiết, cô có biết điểm chung của tất cả thực phẩm được phục vụ ở đây tối nay không?"

"Đều đến từ trang trại Eden," Lâm Khiết đáp ngay lập tức. "Một dự án nông nghiệp xanh đang được thành phố ca ngợi như một biểu tượng của sự hồi sinh. Họ cung cấp rau củ và thịt 'sạch' cho hầu hết các nhà hàng cao cấp và trường học nội trú."

Viễn cười nhạt, một nụ cười khô khốc không chạm đến đôi mắt. "Sạch? Mùi của sự sạch sẽ đó chính là mùi của những ngôi mộ được ngụy trang bằng nước hoa cỏ mộc. Tôi đã ngửi thấy nó trên miếng bít tết rau củ. Nó có vị của sắt, vị của tủy xương... và một chút hương hoa nhài mà Linh thường dùng."

Nhắc đến Linh, không gian bỗng chốc trở nên nặng nề. Lâm Khiết thở dài, cô đặt tay lên vai anh, cảm nhận được sự gầy guộc của người đàn ông từng là huyền thoại của ban hình sự. "Chúng ta sẽ tìm ra cô ấy, Viễn. Nếu Eden có liên quan, chúng ta sẽ lật tung cái trang trại đó lên."

"Không thể làm theo cách thông thường," Viễn gạt tay cô ra, mắt anh rực lên một tia sáng lạnh lẽo. "Nếu chúng ta báo cáo cấp trên, hồ sơ sẽ bị niêm phong ngay lập tức. Eden có những cổ đông mà chúng ta không muốn đụng tới. Cô có dám liều mạng không, Khiết?"

Lâm Khiết nhìn anh, sự kiên định trong mắt người thám tử già nua khiến cô rùng mình. Cô hiểu rằng đây không còn là một vụ phá án đơn thuần. Đây là một cuộc hành trình vào trái tim của bóng tối. "Tôi sẽ bí mật thâm nhập vào đêm mai. Tôi có một người bạn làm trong chuỗi cung ứng, cô ấy có thể giúp tôi vào trang trại dưới danh nghĩa thực tập sinh kiểm định."

Viễn gật đầu, nhưng trong lòng anh cuộn lên một nỗi bất an không tên. Anh đưa cho cô một cái túi nhỏ chứa thiết bị định vị siêu vi. "Nuốt cái này vào. Nếu có chuyện gì xảy ra, ít nhất tôi có thể tìm thấy xác cô... hoặc cái cây mà cô sẽ biến thành."

Đêm đó, Viễn trở về căn hộ tồi tàn của mình. Anh không bật đèn, chỉ ngồi trong bóng tối với chai rượu rẻ tiền. Ánh sáng từ bảng điện tử phía bên kia đường hắt vào, in bóng những chai lọ lên tường như những bóng ma đang nhảy múa. Anh cầm lấy tấm ảnh của Linh, ngón tay lướt qua khuôn mặt dịu dàng của vợ. Linh đã mất tích đúng ba năm, bốn tháng, mười hai ngày. Anh nhớ mùi tóc của cô, mùi của nắng và gió biển. Nhưng giờ đây, mỗi khi nhắm mắt lại, anh chỉ thấy những sợi tơ nấm màu trắng đâm xuyên qua làn da trắng mịn của cô, thấy đôi môi cô nở ra những bông hoa màu tím ác độc.

Cơn ngứa ở cổ lại xuất hiện. Viễn đứng trước gương nhà tắm, bật chiếc đèn neon vàng vọt. Anh kéo cổ áo sơ mi xuống. Dưới ánh sáng mờ ảo, anh thấy một vết đỏ nhỏ, trông giống như nốt muỗi đốt nhưng xung quanh lại có những tia máu tím đen li ti tỏa ra như hình mạng nhện. Anh lấy tay gãi, nhưng cơn ngứa không nằm ở bề mặt da. Nó nằm sâu bên dưới, ngay sát mạch máu đang đập phập phồng.

Viễn cầm lấy con dao cạo râu rỉ sét, rạch một đường nhỏ ngay vết đỏ. Máu chảy ra, nhưng nó không phải màu đỏ tươi. Nó là một thứ dịch lỏng sền sệt, đen ngòm và có mùi chua loét. Anh nghiến răng, dùng móng tay bóp mạnh vào vết rạch. Một hạt nhỏ, chỉ bằng hạt cát nhưng màu trắng đục, bắn ra ngoài và rơi xuống bồn rửa mặt bằng sứ.

Hạt nhỏ đó không nằm yên. Nó bắt đầu nảy mầm ngay trước mắt anh. Chỉ trong vài giây, những sợi rễ mảnh như sợi tóc từ hạt cát đó đã bám chặt vào bề mặt sứ, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ẩm để sinh tồn. Viễn cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Bào tử đã ở trong người anh. Có lẽ từ khi anh chạm vào cái xác ở nhà hàng, hoặc có lẽ từ bầu không khí đặc quánh mầm bệnh đó.

Anh nhìn trân trân vào gương. Khuôn mặt anh hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và rượu. Anh nhận ra mình không còn là người đi săn nữa. Anh, Lâm Khiết, và có lẽ là cả thành phố này, đều đã trở thành những mảnh đất màu mỡ đang chờ ngày được thu hoạch. Sự tàn độc của Hàn Sinh – kẻ đứng sau Eden – không chỉ nằm ở việc giết chóc, mà là biến nạn nhân thành đồng phạm trong chính sự diệt vong của họ. Mỗi bữa ăn sạch, mỗi hơi thở thơm tho đều là một bản án tử hình đã được ký sẵn.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Khiết gửi cho anh một tin nhắn ngắn gọn: "Đã vào bên trong. Trang trại Eden đẹp lắm, thưa anh. Đẹp đến mức tôi thấy sợ hãi."

Viễn nắm chặt điện thoại, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Anh nhìn qua cửa sổ, những chiếc xe tải chở thực phẩm của Eden đang nối đuôi nhau đi vào trung tâm thành phố, mang theo những thùng nông sản tươi ngon nhất để phục vụ cho các trường học mầm non. Anh muốn hét lên, muốn ngăn tất cả lại, nhưng cổ họng anh khô khốc.

Anh đứng dậy, vác chiếc ba lô cũ chứa đầy những dụng cụ phá án lên vai. Khi anh bước ra cửa, anh vô tình chạm tay vào chậu hoa lan đã héo khô bên bậu cửa từ lâu. Đáng lẽ nó phải chết, nhưng sáng nay, từ đống đất cằn cỗi đó, một đóa hoa tím đen kỳ lạ đã vươn lên, cánh hoa mềm mại như môi người và nó đang khẽ rung động dù không hề có gió.