MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỊA NGỤC THỰC VẬT (THE MORBID GARDEN OF EDEN)Chương 3: MANH MỐI TỪ NHỮNG MẪU MÔ

ĐỊA NGỤC THỰC VẬT (THE MORBID GARDEN OF EDEN)

Chương 3: MANH MỐI TỪ NHỮNG MẪU MÔ

1,231 từ · ~7 phút đọc

Ánh đèn huỳnh quang trong phòng thí nghiệm pháp y chập chờn, phát ra những tiếng kêu o o rợn người, tựa như tiếng ruồi bu quanh một bãi rác thải y tế. Trần Viễn đứng tựa lưng vào bức tường sơn bong tróc, mắt dán chặt vào những lọ thủy tinh chứa mẫu mô lấy từ thi thể tại nhà hàng Thiên Đường. Anh chưa ngủ suốt ba mươi giờ qua. Đôi mắt anh đỏ ngầu, hằn lên những tia máu như những rễ cây siêu nhỏ đang cố tìm đường thoát ra khỏi hốc mắt. Cơn ngứa sau gáy vẫn còn đó, âm ỉ và nhức nhối, nhưng anh cố tình lờ nó đi bằng cách nốc thêm một ngụm rượu mạnh từ chiếc bình kim loại bỏ túi.

Bác sĩ pháp y già, người duy nhất ở cái sở này không coi Viễn là một bóng ma, tháo bỏ lớp khẩu trang đẫm mồ hôi. Khuôn mặt ông già đi chục tuổi chỉ sau một đêm. Ông cầm một tiêu bản hiển vi, tay run rẩy đến mức những phiến kính va vào nhau lạch cạch.

"Viễn, tôi đã làm nghề này bốn mươi năm, nhưng cái thứ này... nó thách thức mọi quy luật của sinh học," ông lão thầm thì, giọng run rẩy như sắp khóc. "Cấu trúc tế bào nấm này không hề đứng yên. Khi tôi nhỏ dung dịch bảo quản vào, chúng không chết. Ngược lại, chúng bắt đầu 'ăn' luôn cả dung dịch và biến đổi cấu trúc DNA của vật chủ. Trong các mẫu mô phổi của nạn nhân, nấm đã thay thế hoàn toàn các phế nang. Chúng biến phổi người thành một hệ thống lọc bào tử tự vận hành. Kẻ này không chỉ giết họ, hắn đang biến họ thành một nhà máy sản xuất chất độc ngay khi họ còn thở."

Viễn bước tới, ghé mắt vào kính hiển vi. Dưới thấu kính, những sợi tơ nấm màu tím đen đang quằn quại. Chúng không phân nhánh như nấm thông thường; chúng trông giống như những xúc tu nhỏ xíu có gai, liên tục đâm xuyên qua các tế bào hồng cầu, hút cạn chúng rồi phình to ra một cách tởm lợm. Anh chợt nhận ra, những sợi tơ này đang cố gắng kết nối với nhau, tạo thành một mạng lưới thần kinh thô sơ nhưng đầy tính bạo lực.

"Ông có thấy gì lạ trong thành phần hữu cơ bám trên mẫu mô không?" Viễn hỏi, mắt vẫn không rời khỏi thấu kính.

"Có. Đó là hỗn hợp của bùn khoáng cao cấp và một loại enzyme đặc biệt thường thấy trong hệ tiêu hóa của giòi. Nhưng có một thứ khác... một loại hóa chất kích thích tăng trưởng cực mạnh chỉ có thể tìm thấy trong phân bón hữu cơ cao cấp của tập đoàn Eden." Ông lão ngưng lại, hớp một ngụm nước lạnh. "Và mùi hương, Viễn. Khi tôi rạch bao gan của nạn nhân, một mùi hoa nhài nồng nặc thoát ra. Nó kinh tởm đến mức tôi đã phải nôn ngay tại chỗ. Tại sao xác chết lại có mùi thơm của nước hoa phụ nữ?"

Viễn siết chặt nắm đấm. Hoa nhài. Mùi hương mà Linh luôn yêu thích. Mùi hương đã từng là niềm an ủi duy nhất của anh trong những đêm say xỉn, giờ đây lại trở thành ký hiệu của quỷ dữ. Anh rời khỏi phòng pháp y, bước ra hành lang tối tăm của sở cảnh sát. Tâm trí anh hiện lên hình ảnh những chiếc xe tải của Eden. Anh nhớ lại những lần đứng canh đêm ở ngoại ô, thấy những đoàn xe container kín mít đi vào cổng trang trại nhưng khi ra ngoài, chúng luôn mang theo một mùi hương lạ lùng—mùi của cỏ mới cắt hòa lẫn với một thứ gì đó ngai ngái, nồng nặc mùi amoniac.

Anh lao ra chiếc xe cũ, nổ máy và phóng như điên về phía bãi tập kết xe tải của Eden nằm ở rìa thành phố. Anh cần bằng chứng thực tế, không phải những tiêu bản vô hồn dưới kính hiển vi. Tại bãi đỗ xe vắng lặng đêm khuya, chỉ có tiếng gió rít qua những tán cây khẳng khiu. Viễn lẻn qua hàng rào kẽm gai, lén lút tiếp cận một chiếc xe tải vừa trở về từ phía trang trại.

Cánh cửa container không khóa kỹ. Khi Viễn kéo nhẹ, một luồng khí nóng hầm hập, ẩm ướt xộc vào mặt anh. Mùi thối rữa nồng nặc đến mức anh phải lấy tay bịt chặt miệng để không thét lên. Dưới ánh đèn pin cầm tay, sàn xe tải ngập ngụa một thứ dịch lỏng màu nâu đỏ, sền sệt và nhầy nhụa. Những bao tải lớn xếp chồng lên nhau, trên nhãn ghi "Phân bón hữu cơ - Loại đặc biệt".

Viễn dùng dao rạch một bao tải. Thứ đổ ra không phải là bùn đất hay mùn cưa. Đó là một hỗn hợp kinh tởm gồm những mảnh tóc người, những chiếc răng rỉ máu và những đoạn xương bị nghiền nát vụn nhưng vẫn còn dính những mảng thịt tươi rói. Đáng sợ nhất là giữa đống hỗn tạp đó, một bàn tay trẻ con bị cắt cụt, nhợt nhạt và khô héo, đang nằm co quắp như một lời cầu cứu muộn màng từ cõi chết.

Anh nhận ra Eden không hề sản xuất phân bón từ chất thải thực vật. Họ đang nghiền xác người để nuôi dưỡng những cánh đồng nông sản rực rỡ kia. Những loại rau củ căng mọng mà người dân thành phố đang tranh nhau mua chính là kết tinh từ máu và tủy của đồng loại. Sự "tươi ngon" của chúng đến từ nỗi đau đớn tột cùng của những người bị lột da, bị xay nhuyễn để làm giàu cho đất.

Cơn ngứa sau gáy Viễn đột ngột bùng phát dữ dội. Anh cảm thấy một thứ gì đó cứng cáp đang trồi lên dưới lớp da. Anh đưa tay lên sờ, và tim anh gần như ngừng đập khi chạm phải một mầm nấm sắc nhọn vừa đâm thủng biểu bì, vươn lên lạnh lẽo. Anh điên cuồng cào cấu, máu bắt đầu chảy xuống cổ áo, nhưng cái mầm đó vẫn cứng lỳ, bám sâu vào đốt sống cổ của anh.

Trong bóng tối của khoang xe container, Viễn nghe thấy một tiếng động lạ. Tiếng lạo xạo của hàng vạn con côn trùng đang bò dưới sàn xe, và rồi, từ đống phân bón thịt người kia, một cái đầu không có da từ từ trồi lên. Đôi mắt nó không còn mí, đỏ rực sự căm hờn, và cái miệng rách nát của nó mấp máy phát ra một âm thanh quen thuộc đến xé lòng:

"Viễn... cứu... em..."

Tiếng gọi đó không phải ảo giác. Nó phát ra từ một chiếc bộ đàm cũ kỹ nằm lăn lóc giữa đống xương vụn, và đầu dây bên kia, tiếng Lâm Khiết gào thét thảm thiết bị cắt ngang bởi một âm thanh xé thịt ngọt lịm. Cuộc thâm nhập của cô đã bị phát hiện. Trang trại Eden không đón chào những kẻ tò mò bằng hoa cỏ, nó đón họ bằng những lưỡi dao lột da đang chờ sẵn dưới hầm ngầm.