MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỊA NGỤC THỰC VẬT (THE MORBID GARDEN OF EDEN)Chương 4: MÙI TỬ KHÍ TRONG NHỮNG KIỆN HÀNG

ĐỊA NGỤC THỰC VẬT (THE MORBID GARDEN OF EDEN)

Chương 4: MÙI TỬ KHÍ TRONG NHỮNG KIỆN HÀNG

1,228 từ · ~7 phút đọc

Trần Viễn đứng chết trân trong khoang container, chiếc bộ đàm rớt khỏi bàn tay run rẩy, rơi thõng xuống đống dịch nhầy sền sệt dưới chân. Tiếng gào thét của Lâm Khiết vẫn còn vang vọng bên tai anh, một thứ âm thanh xé toạc màn đêm, nhuốm đầy sự kinh hoàng của một sinh linh đang bị lột trần trước cái chết. Anh muốn hét lên tên cô, muốn lao ngay đến trang trại Eden để san phẳng cái địa ngục đó, nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống sàn xe tải. Mùi thối rữa từ những bao tải phân bón bốc lên nồng nặc, tấn công vào mọi giác quan, khiến anh nghẹt thở trong một cơn nôn mửa khan không dứt.

Anh quỳ sụp xuống, mặc cho thứ dịch lỏng màu nâu đỏ thấm đẫm gấu quần. Dưới ánh đèn pin lờ mờ, anh nhìn thấy rõ hơn những gì mình vừa rạch ra. Không chỉ là xương vụn hay tóc người. Trong đống hỗn tạp kinh tởm đó, một mảnh phù hiệu cảnh sát bị bẻ cong, dính đầy mủ và máu khô, nằm trơ trọi cạnh một đoạn xương hàm còn sót lại vài chiếc răng vàng ố. Anh nhận ra cái phù hiệu đó. Nó thuộc về một đồng nghiệp đã mất tích hai tháng trước—người mà sở cảnh sát đã kết luận là "bỏ trốn vì nợ nần". Hóa ra, gã không đi đâu cả. Gã đã bị nghiền nát, bị phân hủy và đang chuẩn bị trở thành dinh dưỡng cho những luống rau diếp căng mọng mà người ta vẫn bày bán trong siêu thị mỗi sáng.

Trần Viễn cảm thấy một sự mục rỗng lan tỏa trong tâm hồn. Nhân tính là gì khi con người chỉ được xem là một đơn vị phân bón? Sự sống là gì khi nó được nuôi dưỡng bằng cái chết đau đớn của đồng loại? Anh nhìn xuống bàn tay mình, những ngón tay đang run rẩy không ngừng. Vết ngứa sau gáy đột ngột nhói lên một cơn đau xé thịt. Anh đưa tay lên, sờ thấy mầm nấm đã cứng lại, đâm xuyên qua lớp biểu bì như một chiếc sừng nhỏ rỉ máu. Thứ ký sinh đó đang uống máu anh, đang ăn mòn ý chí của anh, và nó đang lớn dần theo từng nhịp đập của sự căm hờn.

"Chết tiệt... chết tiệt tất cả các người!" Viễn gầm lên trong cổ họng.

Anh vơ lấy chiếc bộ đàm, nhấn nút liên lạc điên cuồng nhưng chỉ nhận lại những tiếng rè rè vô hồn. Lâm Khiết đã bị cắt đứt liên lạc. Cô gái trẻ đó, với đôi mắt rạng rỡ hy vọng và niềm tin sắt đá vào công lý, giờ đây có lẽ đang nằm trên một chiếc bàn mổ nào đó, hoặc tệ hơn, đang bị chôn sống để làm giá thể cho những loài nấm quái dị kia. Viễn biết mình không thể chờ đợi sự trợ giúp từ sở cảnh sát. Những cổ đông của Eden, những kẻ đứng sau tấm màn nhung quyền lực, đã thọc sâu bàn tay đầy máu của họ vào bộ máy chính quyền. Nếu anh báo cáo, thứ duy nhất nhận được sẽ là một viên đạn vào đầu hoặc một "tai nạn giao thông" được sắp đặt hoàn hảo.

Anh lết ra khỏi container, hơi lạnh của đêm ngoại ô tạt thẳng vào mặt nhưng không làm anh tỉnh táo hơn. Mùi hương hoa nhài—mùi của Linh—vẫn quẩn quanh trong không khí, lẩn khuất giữa mùi tử khí hôi hám. Nó giống như một sợi dây thừng siết chặt lấy cổ anh, vừa dẫn lối vừa trêu ngươi. Anh lao lên chiếc xe cũ, tiếng động cơ gầm rú như tiếng than khóc của những linh hồn bị giam cầm trong những bao tải phía sau.

Trên đường đến Eden, Viễn đi ngang qua một thị trấn nhỏ. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, anh nhìn thấy một người mẹ đang dỗ dành đứa con nhỏ ăn một bát súp rau củ nóng hổi. Đứa bé mỉm cười, đôi môi dính đầy thứ nước súp màu xanh mướt. Viễn đạp phanh, suýt chút nữa đã lao xe vào lề đường. Anh muốn xuống xe, muốn giật lấy bát súp đó và ném nó đi, muốn hét vào mặt người phụ nữ kia rằng cô đang cho con mình ăn thịt và xương của những người mất tích. Nhưng anh không làm thế. Anh chỉ ngồi đó, nhìn đứa trẻ nuốt từng thìa "dinh dưỡng" của Eden, và anh cảm thấy một sự tởm lợm trào dâng đến mức phải mở cửa xe để nôn thốc nôn tháo ra lề đường. Thứ anh nôn ra không phải thức ăn, mà là những sợi tơ trắng mảnh như tóc, đang quằn quại trong vũng dịch vị đen ngòm.

Cơn đau sau gáy giờ đây lan xuống xương sống, khiến từng đốt sống của anh như bị những chiếc kìm sắt bẻ cong. Bào tử nấm không chỉ mọc bên ngoài, nó đang đan dệt một mạng lưới rễ cây bên trong tủy sống của anh, chiếm quyền kiểm soát hệ thần kinh. Viễn nghiến răng đến mức nứt cả men răng, cố giữ lấy chút ý thức cuối cùng. Anh phải đến đó. Anh phải tìm thấy Lâm Khiết. Anh phải tìm thấy Linh. Ngay cả khi thứ anh tìm thấy chỉ là những khối thịt không còn nhân dạng.

Trang trại Eden hiện ra phía chân trời, không phải là một khu công nghiệp xám xịt, mà là một vùng xanh mướt mắt dưới ánh trăng. Những dãy nhà kính khổng lồ phát ra ánh sáng tím nhạt ảo diệu, trông giống như những chiếc lồng đèn khổng lồ của quỷ dữ. Xung quanh trang trại, những cánh đồng hoa hướng dương cúi đầu im lìm, nhưng cánh hoa của chúng không phải màu vàng, mà là một màu đỏ bầm như máu khô.

Viễn đỗ xe từ xa, đi bộ băng qua cánh đồng. Mỗi bước chân của anh lún xuống đất, một thứ đất mềm bất thường, sền sệt và bốc lên mùi amoniac nồng nặc. Anh nhận ra những bông hoa hướng dương kia không quay về phía mặt trời. Chúng quay về phía những ống dẫn thải đang rỉ ra một thứ dịch màu hồng nhạt từ khu nhà chính.

Khi anh chạm tay vào hàng rào điện đã bị cắt đứt—có lẽ là dấu vết của Lâm Khiết—anh nghe thấy một tiếng cười nhẹ nhàng vang lên từ phía sau những lùm cây. Đó không phải tiếng cười của con người. Nó giống như tiếng gió rít qua một ống xương bị rỗng, khô khốc và đầy sự giễu cợt.

Dưới ánh trăng bạc, Trần Viễn nhìn thấy bóng dáng một người phụ nữ đang đứng giữa luống hoa. Cô ấy mặc chiếc váy trắng mà Linh yêu thích nhất, nhưng khi cô ấy quay lại, Viễn nhìn thấy khuôn mặt của cô đã bị thay thế hoàn toàn bởi một tai nấm khổng lồ đang xòe rộng, che khuất cả đôi mắt, và từ nơi đáng lẽ là miệng, hàng chục sợi rễ nhỏ như những con giun đang vươn ra, quờ quạng trong không trung để tìm kiếm hơi ấm của một vật chủ mới.