Trần Viễn đứng lặng người giữa cánh đồng hoa hướng dương, hơi thở anh nặng nề, hòa lẫn vào cái tĩnh lặng rợn người của Trang trại Eden. Hình bóng người phụ nữ mặc váy trắng phía trước vừa tan biến vào màn sương tím nhạt như một ảo ảnh tan độc. Anh dụi mắt, cơn đau sau gáy giật thót một cái như để nhắc nhở rằng anh không hề nằm mơ. Phía trước anh, dưới ánh trăng bạc, trang trại hiện ra không giống một lò mổ, mà là một kiệt tác nông nghiệp đầy mê hoặc. Những dãy nhà kính khổng lồ lấp lánh như những viên kim cương đen, bao quanh bởi những thảm cỏ xanh mướt mắt đến mức phi lý.
Nhưng đó chính là sự dối trá tàn bạo nhất.
Viễn bước đi, mỗi bước chân lún sâu vào lòng đất mềm mượt. Anh quỳ xuống, dùng bàn tay thô ráp bới một nắm đất lên. Nó không có mùi bùn đất ngai ngái thông thường; nó bốc lên một mùi hương nồng đượm, ngọt lịm như mùi xác hoa bị lên men trong mật ong. Anh đưa nắm đất sát vào ánh đèn pin: bên trong đó không có giun đất hay vi sinh vật hữu ích, mà là hàng vạn sợi tơ nấm trắng muốt, mảnh như tóc người, đang không ngừng uốn éo, đan dệt vào nhau thành một mạng lưới dày đặc. Đây không phải là đất để nuôi cây; đây là một thực thể sống đang tiêu hóa mọi thứ bên dưới bề mặt xanh tươi này.
Lâm Khiết. Anh thầm gọi tên cô trong đầu. Nếu cô đã thâm nhập vào đây, cô sẽ bị vẻ đẹp giả tạo này đánh lừa. Những kẻ tìm kiếm sự sống thường dễ bị hạ gục bởi những thứ trông có vẻ tràn đầy sinh khí nhất.
Tiến gần hơn về phía khu nhà trung tâm, Viễn nhìn thấy những giàn nho sai trĩu quả. Những trái nho to bằng mắt người, căng mọng, tím sẫm dưới ánh trăng. Anh vô tình chạm tay vào một chùm nho, và ngay lập tức anh rụt tay lại vì kinh hãi. Lớp vỏ nho không hề trơn láng; nó có độ nhám và hơi ấm của da người. Khi anh soi đèn sát hơn, anh thấy trên bề mặt mỗi trái nho đều có những đường vân nhỏ li ti, xoáy tròn—đó là những dấu vân tay. Kinh tởm hơn, ở cuống chùm nho, một mẩu móng tay người còn dính máu đang đóng vai trò như cái móc để giữ lấy trọng lượng của chùm trái cây quái dị.
Dạ dày Viễn cuộn nhào. Anh nhận ra toàn bộ trang trại này là một hệ thống chuyển hóa sinh học khổng lồ. Hàn Sinh không chỉ trồng cây bằng phân bón từ xác người; hắn đang tái cấu trúc lại DNA của con người để biến họ thành thực vật. Những trái nho kia không phải là quả, chúng là những túi biểu mô chứa đầy bào tử nấm đang chờ ngày nổ tung để phát tán mầm bệnh vào bàn ăn của những kẻ vô tội.
"Khiết! Lâm Khiết!" Viễn gọi khẽ, giọng anh run rẩy giữa làn gió rít qua những kẽ lá.
Anh tìm thấy lối vào hầm ngầm của khu nhà kính số 4 nhờ một mảnh vải áo cảnh phục bị mắc vào bụi gai kẽm. Cánh cửa thép nặng nề không khóa, nó chỉ khép hờ, để lộ một khe tối tăm hun hút tỏa ra luồng khí lạnh buốt và mùi hóa chất nồng nặc. Viễn rút khẩu súng ngắn, ngón tay cái gạt chốt an toàn, tiếng cạch khô khốc là âm thanh duy nhất minh chứng cho sự tồn tại của nhân tính giữa cái hang ổ của quỷ này.
Anh bước xuống cầu thang bê tông ẩm ướt. Càng đi sâu, tiếng động lạ càng rõ dần. Nó không phải tiếng máy móc, mà là tiếng nhóp nhép, sột soạt của hàng ngàn sinh vật đang bò trườn trên một bề mặt nhầy nhụa. Bước chân anh đột ngột thay đổi cảm giác. Thay vì bê tông cứng nhắc, đôi giày của anh dẫm lên một bề mặt mềm, ấm và có độ đàn hồi kỳ lạ.
Viễn hạ thấp đèn pin xuống chân mình. Tim anh như ngừng đập, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.
Dưới chân anh không phải sàn nhà. Đó là một lớp da người sống khổng lồ, được khâu nối tỉ mỉ bằng những sợi gân xanh đỏ. Những mảng da từ lưng, bụng, đùi của hàng trăm nạn nhân đã được cán phẳng và bện lại thành một tấm thảm lót toàn bộ diện tích căn hầm. Khi ánh đèn pin của anh quét qua, lớp da dưới chân bỗng nhiên co rúm lại. Những sợi dây thần kinh chưa chết hẳn phản ứng với ánh sáng và áp lực, khiến bề mặt sàn nhà giật liên hồi, tạo ra những gợn sóng thịt kinh tởm.
Viễn lảo đảo lùi lại, nhưng ở đâu cũng vậy. Toàn bộ nền đất của "địa ngục" này được lót bằng sự thống khổ. Anh nhìn thấy những nốt ruồi, những vết sẹo, và cả những hình xăm dang dở trên lớp sàn nhà bằng thịt đó. Phía xa hơn, trong bóng tối mờ ảo của những bóng đèn cực tím, là những cái đầu người nhô lên từ sàn nhà. Họ bị chôn ngập thân mình dưới lớp chất thải hữu cơ đen đặc, chỉ để lộ phần đầu bị cạo sạch tóc. Đôi mắt họ bị kẹp mở trừng trừng bằng những sợi dây kẽm gai đâm sâu vào mi mắt để họ không bao giờ có thể nhắm mắt, không bao giờ có thể trốn tránh thực tại.
Từ đỉnh hộp sọ bị đục thủng của mỗi nạn nhân, những ống thông tĩnh mạch trong suốt đang dẫn máu của chính họ ra ngoài, hòa trộn với thứ hóa chất màu xanh lục rồi lại được tưới ngược lên đỉnh đầu họ. Ở đó, những mầm nấm linh chi đỏ rực như máu đang mọc trực tiếp từ mô não, rễ của chúng đâm sâu vào hệ thần kinh trung ương để điều khiển những cơn co giật cuối cùng của vật chủ.
"Cứu... giết... tôi..." Một tiếng thào thào yếu ớt phát ra từ phía góc phòng.
Viễn lao đến, đôi chân anh bước trên thảm da sống tạo ra những tiếng bạch bạch rợn người. Anh soi đèn vào người đang lên tiếng. Đó là một người đàn ông trẻ, nhưng mặt anh ta đã bị lột sạch da, chỉ còn lại những thớ cơ đỏ hỏn đang rung rinh dưới ánh đèn. Anh ta không còn môi, hàm răng trắng nhởn lộ ra trong một nụ cười vĩnh cửu đầy đau đớn.
"Lâm... Khiết... ở đâu?" Viễn quỵ xuống, đôi bàn tay run rẩy không dám chạm vào người nạn nhân.
Người đàn ông không trả lời bằng lời nói. Anh ta dùng chút sức tàn cuối cùng để chỉ tay về phía bức tường phía sau, nơi có một cánh cửa sắt lớn mang nhãn "Vườn Ươm Đặc Biệt". Viễn nhìn theo hướng tay anh ta và cảm thấy máu trong người như đông cứng lại.
Dưới chân cánh cửa sắt đó, một dải băng đô buộc tóc màu xanh của Lâm Khiết nằm lẻ loi, nhưng nó không còn màu xanh đơn thuần. Nó đã bị thấm đẫm bởi một thứ dịch nhầy màu đen và đang bị những sợi tơ nấm từ dưới sàn nhà bò lên, từ từ kéo tuột vào bên trong khe cửa hẹp như một con quái vật đang nuốt chửng con mồi cuối cùng.