Cánh cửa sắt của "Vườn Ươm Đặc Biệt" không rên rỉ như những bộ phim kinh dị rẻ tiền; nó trượt sang một bên một cách êm ái, gần như là dịu dàng, để lộ ra một khoảng không gian rộng lớn và rực rỡ ánh sáng tím. Trần Viễn nín thở, họng súng ngắn run rẩy hướng về phía trước. Anh đã chuẩn bị tâm lý cho một lò mổ, một nơi bừa bãi xác thịt và máu tanh, nhưng thực tại còn tàn độc hơn thế gấp vạn lần.
Trước mắt anh là một sảnh đường dài hun hút, nơi trần nhà cao vút được che phủ bởi một mạng lưới những sợi dây leo trông giống như mạch máu khổng lồ. Chúng phập phồng, truyền dẫn những dòng dịch lỏng màu xanh lục nhạt lan tỏa khắp căn hầm. Mùi hương ở đây không còn là mùi thối rữa nồng nặc nữa. Nó là một hỗn hợp ngọt đến nhức óc của nước hoa nhài, mùi ozone và mùi thịt tươi vừa bị rạch mở. Thứ mùi hương ấy tấn công vào khứu giác nhạy bén của Viễn, khiến não bộ anh tê liệt, đánh lừa bản năng sinh tồn bằng một cảm giác thư thái giả tạo.
Viễn bước một bước xuống sàn. Cảm giác ấm áp và đàn hồi dưới đế giày khiến anh rùng mình. Anh hạ thấp đèn pin, soi thẳng xuống lối đi. Dưới chân anh không phải gạch đá, mà là một bề mặt mịn màng, màu da người ngả sang sắc xám nhợt nhạt. Anh quỳ xuống, dùng ngón tay chạm nhẹ. Đó là da người—hàng ngàn mảng da lưng, da bụng của các nạn nhân đã được khâu lại với nhau một cách tỉ mỉ, không tì vết, tạo thành một lớp lót bao phủ toàn bộ sàn nhà. Khi Viễn nhấn ngón tay xuống, lớp da bên dưới co rúm lại. Những đầu dây thần kinh chưa chết hẳn vẫn phản ứng với áp lực, khiến bề mặt sàn nhà giật nhẹ một nhịp như thể anh đang đi bộ trên lưng của một con quái vật khổng lồ đang ngủ say.
"Khiết? Lâm Khiết?"
Tiếng gọi của anh bị hút vào những bức tường nhầy nhụa. Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng nhóp nhép đều đặn của những ống thông dịch đang làm việc. Viễn đi sâu vào giữa sảnh, nơi những "giàn treo" mọc lên từ sàn da. Đó không phải là giàn giáo kim loại, mà là những cột trụ được cấu thành từ xương người bó chặt lại bằng gân xanh. Trên mỗi cột trụ đó, những nạn nhân bị treo lơ lửng bằng những sợi dây thừng đâm xuyên qua xương quai xanh.
Họ vẫn còn sống. Nhưng họ không còn là con người.
Toàn bộ lớp da trên cơ thể họ đã bị lột sạch, để lộ những thớ cơ đỏ hỏn, bóng loáng dưới ánh đèn cực tím. Hàn Sinh đã biến họ thành những "máy lọc" sinh học. Miệng của họ bị bịt kín bởi những nụ hoa nấm khổng lồ, rễ của nấm đâm sâu vào cuống họng, hút lấy dưỡng chất từ dạ dày và phổi. Mỗi khi họ thở, tai nấm trên miệng họ lại rung rinh, phát tán ra những làn khói bào tử mịn như sương muối. Đôi mắt họ bị kẹp mở bằng kẽm gai, đồng tử giãn to, đờ đẫn nhìn vào hư không. Họ không thể khóc, vì tuyến lệ đã bị những sợi tơ nấm trắng bệch bịt kín từ bên trong.
Viễn cảm thấy tim mình bị bóp nghẹt. Sự tàn độc này không còn giới hạn ở việc giết chóc; đây là sự sỉ nhục tối thượng đối với sinh mệnh. Anh bước qua những "cái cây thịt" đang rên rỉ bằng những âm thanh ọc ạch trong cổ họng, đôi mắt anh ráo hoảnh vì nỗi đau đã vượt quá giới hạn chịu đựng.
Chợt, ánh đèn pin của anh dừng lại ở một góc khuất, nơi có một lồng kính lớn được bao phủ bởi những cánh hoa nấm tím đen rực rỡ nhất. Dưới đất, chiếc băng đô màu xanh của Lâm Khiết nằm lẻ loi giữa vũng dịch đen. Anh lao đến, đôi chân dẫm lên thảm da người tạo ra những tiếng bạch bạch khô khốc.
"Khiết! Tỉnh lại đi!"
Bên trong lồng kính, Lâm Khiết đang bị trói đứng vào một khung xương đại bàng. Cô vẫn mặc bộ cảnh phục, nhưng nó đã bị xé rách loang lổ. Một mầm nấm hình xoắn ốc đang bắt đầu mọc ra từ hõm cổ cô, rễ của nó quấn chặt lấy động mạch cảnh như một chiếc vòng cổ định mệnh. Lâm Khiết nghe thấy tiếng anh, cô từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt cô—từng chứa đựng sự cứng cỏi và ánh sáng công lý—giờ đây chỉ còn lại một màu xám đục ngầu của sự tuyệt vọng.
"Anh... Viễn...", môi cô mấp máy, máu tươi từ vết khâu trên môi rỉ ra. "Chạy đi... đừng... nhìn..."
"Tôi sẽ đưa cô ra khỏi đây!" Viễn điên cuồng dùng báng súng đập vào lớp kính cường lực.
Nhưng lớp kính không vỡ. Thay vào đó, một giọng nói trầm thấp, điềm tĩnh vang lên từ hệ thống loa âm tường, khiến toàn bộ căn phòng rung chuyển nhẹ.
"Thám tử Trần, anh đang làm phiền quá trình quang hợp của cô ấy đấy. Anh có biết không? Cô gái này có một hệ miễn dịch tuyệt vời. Các bào tử của tôi yêu cô ấy. Họ đang nhảy múa trong tủy xương của cô ấy, biến nỗi đau thành loại hương liệu tinh khiết nhất mà Eden từng sản xuất."
Hàn Sinh bước ra từ bóng tối phía sau lồng kính. Hắn mặc một bộ đồ bảo hộ màu trắng tinh khôi, khuôn mặt thư sinh và đôi mắt ấm áp như một giảng viên đại học. Hắn nhìn Viễn bằng sự thương hại chân thành.
"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, Viễn. Tôi không giết họ. Tôi đang ban cho họ sự bất tử. Con người là sinh vật bẩn thỉu, đầy rẫy sự dối trá và phản bội. Nhưng thực vật thì không. Khi trở thành một phần của Eden, họ sẽ thanh sạch, họ sẽ nuôi dưỡng thế giới này thay vì tàn phá nó. Anh có ngửi thấy mùi hương này không? Đó là mùi của sự cứu rỗi."
Viễn chĩa súng về phía Hàn Sinh, nhưng ngón tay anh cứng đờ. Cơn ngứa sau gáy anh đột ngột bùng phát thành một cơn đau xuyên thấu tâm can. Anh ngã quỵ xuống sàn da, chiếc súng rơi khỏi tay. Anh cảm nhận được những sợi rễ bên trong cổ mình đang co thắt dữ dội, đáp lại tiếng nói của Hàn Sinh.
"Anh cũng rất đặc biệt, Viễn ạ," Hàn Sinh tiến lại gần, cúi xuống nhìn thám tử đang quằn quại. "Anh mang theo mầm mống của Linh trong người. Cô ấy đã chờ anh rất lâu ở khu Vườn Ươm Đặc Biệt số 1. Anh có muốn biết tại sao cô ấy không bao giờ trở về không?"
Hàn Sinh nắm lấy tóc Viễn, ép anh nhìn vào sàn da dưới chân mình. Dưới lớp da mỏng manh nơi anh đang quỳ, một hình xăm nhỏ hình bông hoa nhài—thứ mà Linh đã xăm vào kỷ niệm ngày cưới của họ—hiện rõ mồn một dưới lớp dịch nhầy.
Trần Viễn hét lên một tiếng xé lòng, anh điên cuồng dùng tay cào cấu vào sàn nhà, cố gắng ôm lấy mảnh da mang hình xăm ấy, nhưng lớp da bỗng nhiên tách ra, hàng chục sợi tơ nấm đen kịt từ dưới đất trồi lên, quấn chặt lấy cổ tay và cổ chân anh, kéo ghì cơ thể anh xuống như thể muốn nuốt chửng anh vào lòng đất mẹ đầy máu của Eden.