Bóng tối trong căn hầm ngầm của Eden không phải là sự trống trải, mà là một thực thể đặc quánh, bốc lên mùi nồng nặc của đất ẩm trộn lẫn với vị sắt rỉ của máu người. Trần Viễn lết đi trên lớp sàn da sống, đôi bàn tay anh vẫn còn run rẩy sau cú chạm vào hình xăm hoa nhài của Linh dưới lớp biểu mô nhầy nhụa. Anh cảm nhận rõ rệt sự co thắt của những thớ thịt dưới chân mình; mỗi bước đi là một lần anh dẫm lên nỗi đau của những kẻ đã bị Hàn Sinh biến thành vật liệu lót sàn. Nỗi căm hận bùng lên, lấn át cả cơn đau nhức nhối từ mầm nấm đang kí sinh sau gáy, giúp anh tạm thời giữ vững ý chí trước khi bị sự điên rồ nuốt chửng.
Anh lách qua những hàng cột xương người đang rên rỉ, tiến sâu vào khu vực hành chính của hầm ngầm. Đó là một căn phòng nhỏ, biệt lập, được bao phủ bởi những lớp nấm men trắng bệch như màng nhện. Trên bàn làm việc bằng gỗ mục, một cuốn sổ tay bọc da cũ kỹ nằm lẻ loi dưới ánh đèn pin chập chờn. Viễn nhận ra nó ngay lập tức. Lớp bìa da có vết sờn ở góc trái, mùi hương nhạt nhòa của phấn hoa và mực viết—đó là cuốn nhật ký của Linh.
Viễn mở cuốn sổ, những trang giấy mỏng manh dường như run rẩy dưới ngón tay anh.
"Ngày 14 tháng 10... Cơn đau đầu lại tái phát. Bác sĩ nói khối u của em đang lan rộng. Nhưng hôm nay, em đã gặp một người đàn ông tên Hàn Sinh. Anh ấy nói về một liệu pháp cộng sinh, về sức mạnh của thực vật có thể chữa lành những tế bào mục nát. Anh ấy gọi đó là Eden. Viễn à, có lẽ em đã tìm thấy hy vọng."
Viễn lật tiếp, đôi mắt anh nhòe đi vì nước mắt và sự phẫn nộ. Những dòng chữ sau đó bắt đầu trở nên nguệch ngoạc, nét bút run rẩy và đứt quãng như thể người viết đang phải chịu đựng một sự biến đổi thể xác cực độ.
"Ngày 2 tháng 11... Họ bắt em uống một thứ dịch lỏng màu tím. Nó vị giống mật ong nhưng lại đọng lại cảm giác tê dại ở đầu lưỡi. Đêm qua, em mơ thấy rễ cây mọc ra từ những vết tiêm trên cánh tay. Không, đó không phải là mơ. Em thấy chúng bò dưới da mình, chậm chạp và ấm nóng. Hàn Sinh nói đó là sự tái sinh."
"Ngày 20 tháng 11... Đau quá. Toàn bộ da lưng của em đã bong tróc. Nhưng kỳ lạ thay, em không cảm thấy buồn. Em cảm thấy mình đang kết nối với mặt đất. Em nghe thấy tiếng hát của những bông hoa trong vườn. Hàn Sinh nói em là một giá thể hoàn hảo. Anh ấy nói em sẽ sống mãi mãi, không phải trong hình hài con người bẩn thỉu, mà là một bông hoa nhài đẹp nhất của Eden. Viễn ơi, em bắt đầu quên mất tên anh..."
Trang cuối cùng của nhật ký không còn chữ viết. Nó chỉ là một mảng vết máu khô đen kịt và một đóa hoa nhài nhỏ xíu đã bị ép dẹt, khô khốc. Viễn áp cuốn sổ vào ngực, tiếng nức nở nghẹn lại trong cổ họng. Vợ anh không hề mất tích. Cô ấy đã bị dẫn dụ vào đây, bị biến thành một vật thí nghiệm, và giờ đây, cô ấy có thể chính là lớp da mà anh đang dẫm lên, hoặc là đóa hoa tím đen mà anh đã thấy ở bậu cửa sổ sáng nay.
Chợt, một âm thanh soạt soạt vang lên từ phía góc phòng tối. Viễn xoay người, ánh đèn pin quét qua một chiếc tủ sắt lớn. Cánh cửa tủ từ từ mở ra, và một sinh vật bò ra ngoài. Nó có hình dáng của một người phụ nữ, nhưng toàn bộ phần thân dưới đã biến thành những chùm rễ cây to lớn, bám chặt lấy sàn nhà. Khuôn mặt nó bị che phủ bởi lớp màng nấm mỏng, nhưng qua những khe hở, Viễn nhìn thấy một đôi mắt quen thuộc—đôi mắt của Linh.
"Linh... là em phải không?" Viễn buông rơi cuốn nhật ký, giọng anh lạc đi.
Sinh vật ấy không trả lời. Nó chỉ há miệng ra, nhưng thay vì tiếng nói, một luồng bào tử màu tím nhạt phun ra mạnh mẽ. Viễn vội vã lùi lại, che mũi, nhưng một phần bào tử đã kịp bám vào vết thương hở trên cổ anh. Cơn đau bùng nổ. Anh cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua tủy sống, lan lên não bộ. Trong cơn ảo giác, anh thấy căn phòng bắt đầu tan chảy, những bức tường thịt co thắt dữ dội, và tiếng cười của Hàn Sinh vang vọng khắp nơi như tiếng sấm.
"Anh thấy đấy, Viễn. Cô ấy thật đẹp. Cô ấy không còn đau đớn, không còn bệnh tật. Cô ấy đã trở thành nghệ thuật."
Viễn nghiến răng, cố gắng bò về phía lối thoát. Anh nhìn thấy một tập hồ sơ khác rơi ra từ chiếc tủ sắt. Trên đó ghi: "Dự án Eden - Giai đoạn Phát tán: Kế hoạch Siêu thị Toàn cầu". Một danh sách dài dằng dặc các đối tác vận chuyển, các kho lạnh trung chuyển nông sản và thịt "sạch" hiện ra. Địa điểm không chỉ là thành phố này; nó là một mạng lưới chằng chịt lan ra khắp các châu lục.
Hàn Sinh không chỉ muốn tạo ra một khu vườn ngầm. Hắn đang sử dụng hệ thống tiêu dùng của con người để biến toàn bộ thế giới thành một cánh đồng phân bón khổng lồ. Những bao tải thịt người nghiền nát mà Viễn thấy trong container chỉ là khởi đầu. Bào tử nấm đã được cấy vào từng thớ thịt, từng lá rau được đóng gói đẹp đẽ trong các gian hàng hữu cơ sang trọng.
Viễn lết ra ngoài hành lang, bàn tay anh vô thức bấu chặt vào tường, khiến những màng nấm bám trên đó rách toạc, để lộ ra những sợi gân người đang đập nhịp nhàng bên trong vách tường bê tông. Anh nhận ra toàn bộ kiến trúc của nơi này đều được xây dựng dựa trên sự kết hợp giữa vật liệu xây dựng và cơ thể sống. Trang trại Eden là một sinh vật khổng lồ, và anh đang nằm trong dạ dày của nó.
Đột nhiên, từ chiếc bộ đàm bị hỏng của Lâm Khiết mà anh vẫn mang theo, một tín hiệu âm thanh cực ngắn vang lên. Không phải tiếng kêu cứu, mà là một đoạn mã định vị GPS lạ lùng, liên tục nhấp nháy trên màn hình bị vỡ. Tín hiệu phát ra từ một vị trí cực sâu bên dưới lòng đất, sâu hơn cả căn hầm da người này—nơi được đánh dấu là "Khu vực Trung tâm - Cây Mẹ".
Viễn nhìn xuống đôi bàn tay mình. Những sợi gân xanh giờ đây đã chuyển sang màu tím thẫm, và dưới lớp móng tay của anh, những mầm xanh li ti bắt đầu đâm chồi, xé nát lớp biểu mô để vươn ra ngoài đón lấy hơi ẩm của địa ngục.
Màn hình bộ đàm đột ngột chuyển sang màu đỏ rực, một dòng tin nhắn hiện lên trên nền băng đô xanh đẫm máu: "Anh Viễn... đừng tìm em... chúng đang ở trong máu của mọi người... chúng ta đã thua rồi."