MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỊA NGỤC THỰC VẬT (THE MORBID GARDEN OF EDEN)Chương 8: NHỮNG CÁNH HOA NHÀI TRÊN XÁC CHẾT

ĐỊA NGỤC THỰC VẬT (THE MORBID GARDEN OF EDEN)

Chương 8: NHỮNG CÁNH HOA NHÀI TRÊN XÁC CHẾT

1,439 từ · ~8 phút đọc

Căn phòng lưu trữ nằm sâu dưới lòng đất của khu hành chính Eden bao trùm một thứ ánh sáng vàng vọt, bệnh hoạn từ những bóng đèn sợi đốt đã bám đầy bụi nấm. Trần Viễn ngồi bệt xuống sàn, đôi vai gầy guộc run rẩy theo từng nhịp nấc nghẹn. Cuốn nhật ký của Linh vẫn nằm chặt trong tay anh, lớp bìa da cũ kỹ dường như đang ấm dần lên, truyền vào lòng bàn tay anh một thứ ảo giác kinh khủng về hơi ấm của người vợ đã khuất.

Anh lật lại những trang giấy cuối cùng. Ở đó, nét chữ của Linh không còn là những ký tự thanh mảnh mà cô thường viết khi còn làm giáo viên. Chúng là những đường rạch thô bạo, đè mạnh xuống giấy đến mức làm rách cả trang sau, giống như một sinh vật nào đó đang cố gắng giao tiếp bằng cách dùng móng vuốt cào cấu.

"Ngày 28 tháng 11... Viễn ơi, em không còn thấy đau nữa. Em thấy mình nhẹ bẫng. Những sợi tơ màu tím đang nhảy múa trong tĩnh mạch của em. Hàn Sinh nói rằng em là người được chọn. Em sẽ không bao giờ già đi, không bao giờ thối rữa. Em đang trở thành nghệ thuật. Anh có ngửi thấy mùi hoa nhài không? Nó không phải từ lọ nước hoa trên bàn đâu... nó phát ra từ chính những vết loét trên cổ em..."

Viễn nhắm nghiền mắt. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống, rơi trúng vào chữ "hoa nhài". Ngay lập tức, dòng mực nhòe đi, và một mùi hương nồng nặc, ngọt lịm đến nhức óc đột ngột bốc lên từ trang giấy. Đó không phải mùi thơm của hoa cỏ thiên nhiên; đó là mùi của sự mục rỗng được ngụy trang bằng sự tinh khiết.

Anh nhìn quanh căn phòng. Những kệ hồ sơ bằng gỗ mục nát đang bị xâm lấn bởi những lớp nấm men trắng bệch, dày cộp như những lớp mỡ người. Chúng không đứng yên mà khẽ phập phồng theo từng nhịp thở của anh. Viễn nhận ra rằng, ở cái nơi quỷ quái này, ngay cả không khí cũng đang rình rập để nuốt chửng anh.

Dưới chân bàn, một hộp sắt nhỏ hoen gỉ nằm khuất trong bóng tối. Viễn với tay kéo nó ra, tiếng kim loại nghiến trên sàn nghe như tiếng thét của một linh hồn bị giam cầm. Bên trong hộp là một xấp ảnh và những lọ thủy tinh nhỏ chứa thứ dịch lỏng màu tím đen. Anh cầm một tấm ảnh lên. Đó là hình ảnh một người phụ nữ bị trói trên ghế điện, nhưng thay vì dây điện, cơ thể cô bị bao phủ bởi hàng nghìn sợi rễ li ti. Khuôn mặt cô bị xé toạc thành bốn mảnh, bung nở ra như một đóa hoa ly khổng lồ, để lộ khối óc bên trong đã bị thay thế hoàn toàn bằng một tảng nấm súp lơ trắng hếu.

Dưới tấm ảnh có dòng chữ viết tay nắn nót của Hàn Sinh: "Mẫu thử số 104 - Sự hoàn mỹ của Phế Tích."

Viễn cảm thấy cổ họng mình khô khốc, một cơn buồn nôn cuộn trào từ đáy dạ dày. Anh lật tiếp xuống đáy hộp và tìm thấy một tấm chứng minh thư. Tim anh gần như ngừng đập. Đó là thẻ nhân viên của Linh tại trường học cũ. Tấm ảnh trên thẻ vẫn là nụ cười hiền hậu đó, nhưng ai đó đã dùng dao rạch nát đôi mắt cô trên ảnh, để lại hai hốc đen sâu hoắm như lời nguyền rủa.

"Lũ quỷ..." Viễn thầm thì, giọng anh lạc đi giữa không gian u tối. "Chúng bay không phải người..."

Cơn ngứa sau gáy anh đột ngột bùng phát dữ dội. Anh điên cuồng gãi, móng tay đâm sâu vào thịt, kéo ra những mảng da đẫm máu. Nhưng lần này, thứ anh kéo ra không chỉ có máu. Anh thấy những sợi tơ trắng dài, dai như gân, đang quấn chặt lấy các đốt sống của mình. Mỗi khi anh cố giật chúng ra, một cơn đau xuyên thấu tâm can lại dội lên não bộ, khiến anh đổ gục xuống sàn.

Đột nhiên, từ phía sau những kệ hồ sơ, một tiếng động lạch bạch vang lên. Ánh đèn pin của Viễn quét qua, và anh nhìn thấy nó. Một sinh vật có hình dáng đứa trẻ nhưng không có da, toàn bộ cơ bắp đỏ hỏn lộ ra ngoài, đang bò bằng cả bốn chi trên trần nhà. Thay vì miệng, sinh vật đó có một cái vòi dài giống như cuống nấm, đang không ngừng rỏ xuống thứ dịch nhầy màu vàng nhạt. Đôi mắt nó to tròn, đen kịt, không có lòng trắng, đang trân trừng nhìn anh với vẻ đói khát nguyên thủy.

Viễn rút súng, nhưng đôi tay anh không còn nghe lời. Những sợi tơ nấm từ dưới sàn nhà bắt đầu bò lên ống quần anh, dính chặt như keo. Chúng len lỏi qua các thớ vải, đâm sâu vào lỗ chân lông, hút lấy chút hơi ấm cuối cùng từ cơ thể anh.

Căn phòng bắt đầu thay đổi. Những bức tường bê tông dường như tan chảy, để lộ lớp thịt người bên trong đang co thắt dữ dội. Viễn thấy những khuôn mặt của các nạn nhân hiện ra trên vách tường, môi họ cử động không ngừng như đang thì thầm những lời cầu nguyện bằng máu. Mùi hoa nhài giờ đây đặc quánh đến mức anh có thể nếm được vị ngọt của nó trên đầu lưỡi—một vị ngọt lợ, tanh nồng của nội tạng bị thối rữa.

Anh cố lết về phía cửa, nhưng lớp sàn da dưới chân đột ngột mềm nhũn ra, biến thành một vũng bùn hữu cơ đen đặc. Những cánh tay người gầy guộc, nhợt nhạt từ dưới vũng bùn đó vươn lên, nắm lấy cổ chân anh, kéo ghì anh xuống.

"Linh... cứu anh..." Viễn thều thào trong vô vọng.

Từ bóng tối phía cửa, một bóng người bước vào. Không phải là sinh vật quái dị kia, mà là một người đàn ông mặc áo blouse trắng tinh khôi, sạch sẽ đến mức tương phản hoàn toàn với sự dơ bẩn của căn phòng. Hàn Sinh mỉm cười, đôi mắt hắn lấp lánh sự thông thái và tàn nhẫn. Trên tay hắn là một khay đựng những dụng cụ phẫu thuật sắc lẹm và một bình chứa bào tử màu tím.

"Đừng sợ, thám tử," Hàn Sinh nói, giọng hắn êm ái như tiếng gió lướt qua cánh đồng. "Linh không thể cứu anh, vì cô ấy đã là một phần của tôi. Và anh cũng vậy. Anh có biết tại sao tôi lại để anh tìm thấy cuốn nhật ký này không? Vì tôi cần nỗi đau của anh. Nỗi đau là loại phân bón tuyệt vời nhất để nuôi dưỡng đóa hoa 'Nhân Tính' cuối cùng trong khu vườn này."

Hắn tiến lại gần, đặt một tay lên trán Viễn. Bàn tay hắn lạnh toát, không có chút hơi người. Hàn Sinh đưa một chiếc kẹp y tế lên, từ từ kẹp vào mầm nấm sau gáy Viễn rồi giật mạnh. Một tiếng rắc khô khốc vang lên, Viễn hét lên một tiếng xé lòng trước khi tầm nhìn của anh nhòe đi.

Trong cơn mê sảng, anh thấy Hàn Sinh đưa cho anh một mẩu thịt nhỏ, đỏ hỏn và vẫn còn đang đập nhẹ.

"Ăn đi, Viễn. Đây là miếng thịt cuối cùng của vợ anh. Cô ấy đã dành nó cho anh, để anh có sức mà chứng kiến sự kết thúc của chính mình."

Hàn Sinh bóp chặt cằm Viễn, ép anh há miệng ra. Thứ thịt mềm nhũn, mang theo mùi hoa nhài quen thuộc, trượt xuống cổ họng anh. Viễn trợn trừng mắt, hai hàng nước mắt máu chảy dài trên má khi anh cảm nhận được những bào tử nấm bên trong miếng thịt đó bắt đầu bám vào thực quản, nảy mầm và đâm rễ xuyên qua lồng ngực anh từ bên trong.

Dưới lớp áo khoác của Viễn, ngay vị trí trái tim, một nụ hoa màu tím đen bắt đầu nhô lên, phập phồng nhịp nhàng với tiếng cười điên dại của kẻ gieo mầm tử thần.

Anh chợt nhận ra, những dòng tin nhắn từ bộ đàm của Lâm Khiết không phải là lời cảnh báo, mà là một lời mời gọi vào bàn tiệc thịt người đang chờ đợi ở chương tiếp theo.