MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỊA NGỤC THỰC VẬT (THE MORBID GARDEN OF EDEN)Chương 9: VƯỜN ƯƠM SƠ CẤP

ĐỊA NGỤC THỰC VẬT (THE MORBID GARDEN OF EDEN)

Chương 9: VƯỜN ƯƠM SƠ CẤP

1,483 từ · ~8 phút đọc

Trần Viễn tỉnh dậy trong một cơn choáng váng kinh hoàng, cảm giác như hộp sọ mình vừa bị nạy mở và lấp đầy bằng bùn loãng. Thứ đầu tiên anh cảm nhận được không phải là thị giác, mà là vị giác: một vị ngọt lợ, tanh nồng của máu và thứ thịt mềm nhũn mà Hàn Sinh đã cưỡng ép anh nuốt xuống. Từng thớ thịt trong thực quản anh như đang cựa quậy, những bào tử nấm li ti bắt đầu bám rễ vào niêm mạc, gây ra những cơn co thắt dữ dội khiến anh muốn nôn thốc nôn tháo nhưng cơ thể lại bị đóng đinh trong một tư thế cứng nhắc.

Khi nhãn cầu dần thích nghi với ánh sáng, Viễn nhận ra mình đang bị treo lơ lửng trên một chiếc khung gỗ hình chữ X. Hai cổ tay và cổ chân bị cố định bằng những sợi dây leo xanh mướt, nhìn thì có vẻ mỏng manh nhưng khi anh cử động, chúng siết chặt lại, những cái gai nhỏ đâm xuyên qua da thịt, hút lấy máu tươi để duy trì sự mọng nước của chính chúng.

Hàn Sinh đứng đó, vẫn với vẻ ngoài thư sinh lịch thiệp đến phát tởm. Hắn đang tỉ mỉ dùng một chiếc kéo bạc cắt tỉa những mầm nấm nhỏ đang mọc ra từ tai của một người đàn ông nằm trên bàn mổ cạnh bên.

"Anh tỉnh sớm hơn tôi dự tính, thám tử," Hàn Sinh nói mà không thèm quay đầu lại. "Có lẽ do ý chí của anh quá mạnh, hoặc do 'món quà' của Linh đang hòa quyện rất tốt với dòng máu của anh."

"Mày... đồ quỷ..." Viễn thều thào, giọng anh khản đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo mùi hoa nhài nồng nặc đến lợm giọng.

Hàn Sinh khẽ cười, một tiếng cười khô khốc. Hắn buông kéo, chậm rãi bước đến trước mặt Viễn, cầm theo một chiếc đèn soi đồng tử. "Quỷ dữ là một khái niệm của tôn giáo, thám tử ạ. Tôi chỉ là một người làm vườn khiêm tốn. Và đây..." Hắn dang rộng cánh tay, chỉ vào không gian xung quanh. "Chào mừng anh đến với Vườn ươm sơ cấp. Nơi nhân loại rũ bỏ lớp vỏ mục rỗng để trở thành vĩnh cửu."

Dưới ánh sáng lờ mờ của những bóng đèn sinh học phát ra sắc tím ma mị, Viễn nhìn thấy một cảnh tượng sẽ bám lấy linh hồn anh cho đến tận lúc nhắm mắt. Căn phòng rộng hàng trăm mét vuông, nhưng không có sàn gạch hay bê tông. Thay vào đó là những "luống" bằng thịt người. Hàng chục nạn nhân bị chôn vùi nửa thân dưới vào một loại bùn đen đặc quánh rỉ ra dịch vị. Phần thân trên của họ trần truồng, da dẻ tái nhợt, nhưng trên ngực, trên cổ và cả trong những hốc mắt đã bị khoét rỗng, nấm đang nở rộ.

Có những loại nấm hình san hô màu đỏ máu mọc ra từ lỗ tai, có những cụm nấm xám xịt như não người bao phủ lấy vùng bụng đã bị rạch mở. Kinh khủng nhất là những ống nhựa trong suốt được cấy trực tiếp vào tĩnh mạch cổ của mỗi nạn nhân. Qua lớp nhựa, Viễn thấy những dòng bào tử màu đen đang được bơm đều đặn vào cơ thể họ. Mỗi khi dịch lỏng đi vào, cơ thể các nạn nhân lại giật nảy lên, những tiếng rên rỉ nghẹn ngào phát ra từ những khuôn miệng đã bị khâu kín bằng tơ nấm.

"Anh thấy không?" Hàn Sinh vuốt ve một đóa nấm đang mọc ra từ vai một cô gái trẻ. "Họ không chết. Hệ thần kinh của họ vẫn hoạt động, cảm giác đau đớn được khuếch đại lên gấp mười lần để kích thích nấm phát triển. Đau đớn là loại phân bón tinh khiết nhất. Càng đau, hoa càng đẹp. Càng tuyệt vọng, vị thịt càng đậm đà."

Viễn nhìn chằm chằm vào một người đàn ông ở gần đó. Anh nhận ra đó là một gã phóng viên điều tra từng mất tích nửa năm trước. Gã không còn mũi, vị trí đó giờ là một khối nấm súp lơ trắng hếu đang phập phồng theo nhịp thở đứt quãng. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Viễn thấy một tia sáng cuối cùng của nhân tính trong đôi mắt đục ngầu kia—một lời cầu xin cái chết thanh thản.

"Tại sao?" Viễn gầm lên, máu bắt đầu rỉ ra từ khóe miệng. "Mày làm tất cả những chuyện này chỉ để thỏa mãn sự điên rồ của mày thôi sao?"

Hàn Sinh lắc đầu, vẻ mặt hắn đột nhiên trở nên nghiêm nghị, gần như là thành kính. "Thế giới này đang chết dần, Viễn ạ. Con người tàn phá thiên nhiên, ăn những thứ hóa chất độc hại, tâm hồn thì mục nát. Tôi chỉ đang thực hiện một cuộc đại thanh lọc. Eden không chỉ là một trang trại. Nó là một hệ sinh thái mới. Ở đây, con người cuối cùng cũng có ích. Họ trở thành thức ăn, trở thành phân bón, trở thành cái đẹp. Những sản phẩm từ đây đã đi khắp các siêu thị, vào tận bếp ăn của những dinh thự sang trọng nhất. Người ta tung hô vị ngon của nó, sự 'hữu cơ' tuyệt đối của nó. Họ đang ăn chính đồng loại của mình và họ cảm thấy khỏe mạnh hơn bao giờ hết. Anh không thấy đó là một sự mỉa mai tuyệt vời sao?"

Hắn bước đến gần khung gỗ của Viễn, lấy ra một chiếc xilanh chứa đầy thứ dịch lỏng màu tím đen đặc quánh. "Và anh, Viễn. Anh sẽ là tác phẩm đỉnh cao của tôi. Tôi sẽ không để anh thành một luống nấm tầm thường. Tôi sẽ cấy vào anh loại bào tử 'Cộng sinh' mà Linh đã bắt đầu nuôi dưỡng. Anh sẽ giữ được ý thức, anh sẽ cảm nhận được từng sợi rễ xuyên qua tủy sống, từng cánh hoa nở ra từ phổi. Anh sẽ là nhân chứng cho ngày tàn của thế giới cũ."

Hàn Sinh nắm lấy cằm Viễn, ép anh nhìn vào một góc tối của căn phòng. Ở đó, có một khối thịt khổng lồ, hình thù quái dị, được bao phủ bởi hàng nghìn đóa hoa nhài trắng muốt rỉ ra thứ nhựa đen kịt. "Anh có nhận ra mùi hương này không? Cô ấy đang đợi anh. Cô ấy cần một 'bạn đời' để hoàn tất quá trình thụ phấn cuối cùng."

Viễn điên cuồng giãy dụa, những sợi dây leo siết mạnh đến nỗi nghe thấy tiếng xương cổ tay rắc gãy. Cơn đau bùng nổ, nhưng nó nhanh chóng bị thay thế bằng một luồng nhiệt nóng rực khi Hàn Sinh đâm mũi kim vào tĩnh mạch cổ anh. Thứ dịch lỏng chảy vào máu anh lạnh như băng, nhưng ngay sau đó là cảm giác như có hàng triệu con kiến lửa đang bò dọc theo cột sống.

Trong cơn đau đớn tột cùng, Viễn nhìn thấy những sợi tơ trắng bắt đầu trồi lên từ dưới móng tay mình. Chúng không phải là nấm khô khốc, mà là những sợi dây thần kinh của chính anh đang bị biến đổi, vươn dài ra như muốn kết nối với lớp thảm thịt dưới sàn nhà.

Cánh cửa vườn ươm đột ngột mở ra. Một gã bảo vệ của Eden bước vào, mặt không cảm xúc, kéo theo một chiếc xe đẩy chứa đầy những thi thể mới. Giữa đống thi thể đó, Viễn thoáng thấy một bàn tay đang khẽ cử động, trên cổ tay là chiếc đồng hồ cảnh sát quen thuộc của Lâm Khiết.

Cô ấy vẫn chưa chết, nhưng đó không phải là một tin mừng. Cô ấy đang bị đưa đến khu vực "Lọc Da", nơi mà cái chết chỉ là sự khởi đầu cho một chuỗi hành hạ kéo dài mãi mãi. Hàn Sinh nhìn theo chiếc xe đẩy, mỉm cười hài lòng rồi quay sang Viễn, đôi mắt hắn phản chiếu sự tàn độc thuần túy.

"Bữa tiệc chỉ mới bắt đầu thôi, thám tử. Để tôi cho anh xem, con người có thể chịu đựng được bao nhiêu trước khi linh hồn họ tan chảy thành nhựa cây."

Hắn cầm lấy một chiếc dao phẫu thuật, từ từ rạch một đường dài trên ngực Viễn, không phải để giết, mà để tạo chỗ trống cho mầm hoa đầu tiên bắt đầu nảy mầm từ xương sườn anh.

Mùi hoa nhài bỗng chốc trở nên tanh nồng hơn bao giờ hết, và từ sâu trong cổ họng Viễn, tiếng hét của anh không còn mang âm thanh của con người, mà là tiếng rít gió qua những khe nấm thối rữa.