Ánh đèn mổ soi rọi vào lồng ngực Trần Viễn, biến những giọt mồ hôi trên trán anh thành những hạt pha lê đục ngầu. Cơn đau từ mũi kim của Hàn Sinh không tan đi mà bắt đầu kết tinh. Viễn cảm nhận rõ rệt thứ dịch lỏng màu tím đen ấy không chảy theo dòng máu, mà nó đang "ăn" máu của anh. Chúng bò trườn qua các van tim, luồn lách vào từng mao mạch nhỏ nhất ở đầu ngón tay, ngón chân. Cảm giác như hàng vạn con mạt sắt đang nung nóng đỏ rực, điên cuồng đục khoét từ bên trong tủy xương.
Hàn Sinh đứng đó, tỉ mỉ lau sạch vệt máu trên lưỡi dao phẫu thuật bằng một mảnh lụa trắng. Hắn nhìn Viễn bằng ánh mắt của một nghệ sĩ đang chiêm ngưỡng bức phác thảo tâm đắc nhất đời mình.
"Đừng cố chống cự, Viễn. Anh càng gồng mình, các sợi cơ sẽ càng rách nát, và bào tử sẽ bám vào đó nhanh hơn. Hãy thả lỏng, hãy để bản thân mình hòa tan vào đất mẹ," giọng Hàn Sinh đều đều, mang theo một thứ từ tính chết chóc.
Viễn nghiến răng đến mức nghe rõ tiếng men răng vỡ vụn trong miệng. Anh liếc nhìn sang chiếc xe đẩy vừa đi qua. Lâm Khiết nằm đó, bất động. Một nửa khuôn mặt cô đã bị phủ bởi một lớp màng nhầy màu xám, thứ màng đó đang nhịp nhàng phập phồng như một lá phổi lộ thiên. Anh muốn gọi tên cô, nhưng thanh quản của anh giờ đây đã bị những sợi tơ nấm trắng bệch quấn chặt, chỉ còn phát ra những tiếng khò khè đứt quãng.
Hàn Sinh chậm rãi bước đến gần một dãy lồng kính ở cuối phòng. Hắn gõ nhẹ vào lớp kính. Bên trong đó là những hài nhi—hoặc ít nhất đã từng là hài nhi. Chúng không có chi, cơ thể chỉ là một khối thịt tròn trịa được nuôi dưỡng bằng các ống dịch cấy thẳng vào rốn. Từ đỉnh đầu mỗi đứa trẻ, một đóa nấm rực rỡ sắc màu mọc lên, tỏa ra thứ ánh sáng lân quang dịu nhẹ.
"Đây là 'Nụ hoa nguyên sinh'," Hàn Sinh thầm thì. "Chúng chưa bị vẩn đục bởi tư duy con người. Linh hồn chúng thuần khiết, vì vậy nấm mọc ra từ chúng là loại dược liệu quý giá nhất. Chúng không biết đau, Viễn ạ. Chúng chỉ biết... nở hoa."
Viễn trợn trừng mắt. Sự ghê tởm trào dâng khiến anh quên mất cơn đau thể xác trong giây lát. Hắn đã biến những sinh mạng nhỏ nhoi nhất thành những bình chứa sinh học. Đây không phải là nông nghiệp, đây là một sự sỉ nhục khủng khiếp đối với tạo hóa. Anh cố gắng cử động cánh tay, những chiếc gai từ dây leo siết chặt vào cổ tay anh, máu tươi trào ra, thấm đẫm xuống sàn da người bên dưới. Sàn nhà dưới chân anh, cảm nhận được dòng máu nóng, bắt đầu co thắt mạnh hơn, những tiếng rên rỉ u uất vang lên từ khắp căn phòng như một bản đồng ca của những kẻ bị nguyền rủa.
Hàn Sinh quay lại phía anh, tay cầm một chiếc xilanh khác, lớn hơn. "Anh có biết tại sao Linh lại chọn ở lại đây không? Không phải vì tôi ép buộc. Mà vì cô ấy nhận ra rằng, trong thế giới của tôi, cô ấy không còn là một bệnh nhân ung thư chờ chết. Cô ấy là hơi thở của khu vườn này. Khi anh hít thở mùi hương hoa nhài ở đây, chính là anh đang hít thở linh hồn của vợ mình. Anh đang 'ăn' cô ấy, thám tử ạ."
"Mày... nói... dối..." Viễn rít qua kẽ răng.
Hàn Sinh cười nhạt, hắn lấy ra một thiết bị cầm tay, nhấn nút. Một màn hình lớn hạ xuống từ trần nhà, hiển thị đoạn phim hồng ngoại. Viễn thấy Linh—hoặc thứ gì đó mang hình dáng của cô—đang quằn quại trong một bể chứa đầy dịch nhầy. Cô ấy không hét lên, nhưng mỗi khi cơ thể cô bị những sợi rễ đâm xuyên qua, một đóa hoa nhài trắng muốt lại nở tung ra từ làn da nhợt nhạt. Cô ấy đang mỉm cười. Một nụ cười trống rỗng, vô hồn, đôi mắt chỉ còn là hai vũng tối sâu thẳm.
"Cô ấy đang chờ anh thụ phấn cho thế hệ tiếp theo, Viễn. Một loại bào tử mới, có khả năng lây lan qua không khí thay vì chỉ qua đường tiêu hóa. Khi anh và cô ấy kết hợp, thành phố này sẽ không còn cần đến những xe tải chở phân bón nữa. Mỗi người dân sẽ tự trở thành một cái cây, tự nuôi dưỡng chính mình bằng chính thịt da mình."
Hàn Sinh tiến lại gần, mũi kim sắc lạnh chạm vào vùng da mỏng bên thái dương của Viễn.
"Bây giờ, hãy ngủ đi. Khi tỉnh lại, anh sẽ thấy thế giới này đẹp đẽ hơn rất nhiều. Anh sẽ không còn là thám tử Trần Viễn đơn độc nữa. Anh sẽ là 'Cha' của một kỷ nguyên xanh tươi... kỷ nguyên của sự thối rữa vĩnh cửu."
Mũi kim đâm sâu vào. Viễn cảm thấy một luồng chấn động cực mạnh đánh thẳng vào hệ thần kinh trung ương. Mọi ký ức của anh về những vụ án, về những đêm uống rượu say khướt, về cả hình bóng của Linh trong bộ váy trắng ngày cưới... tất cả đều bị một màu tím đen nuốt chửng.
Trong bóng tối đang sụp xuống, Viễn nghe thấy tiếng bước chân của những kẻ thu hoạch. Tiếng dao kéo va vào nhau lạch cạch, tiếng dịch lỏng chảy róc rách trong các ống dẫn, và tiếng Lâm Khiết kêu lên một tiếng thất thanh cuối cùng trước khi bị đẩy vào lò lột da. Anh cố gắng nắm chặt bàn tay, nhưng những ngón tay anh giờ đây không còn xương cốt cứng cáp, chúng mềm nhũn và tiết ra một thứ nhựa dính như mật ngọt.
Phía sau gáy anh, đóa hoa đầu tiên đã bắt đầu nứt vỏ. Nó không mang màu trắng tinh khôi của hoa nhài, mà là một màu đỏ thẫm như máu đặc, với những cánh hoa nhọn hoắt như răng cưa, đang từ từ xé toạc lớp da cổ của anh để vươn ra tìm kiếm ánh sáng tím bệnh hoạn của vườn ươm.
Dưới hành lang tối tăm dẫn đến khu hầm lột da, một bóng đen cao lớn với đôi bàn tay dài ngoẵng đang đứng đợi sẵn, trên tay gã là một chiếc móc sắt khổng lồ dùng để treo những "tấm thảm da" mới lên giá phơi. Gã nhìn về phía Viễn, đôi mắt rực lên sắc vàng của loài thú săn mồi, miệng rỉ ra thứ nước dãi đặc sệt mùi bào tử nấm.
Viễn lịm đi, nhưng trong tiềm thức, anh cảm nhận được một sự thật kinh hoàng hơn cả cái chết: mầm bệnh trong người anh vừa thiết lập được liên kết với hệ thống rễ cây khổng lồ dưới lòng đất, và anh bắt đầu nghe thấy hàng vạn tiếng tim đập yếu ớt từ khắp các siêu thị trong thành phố—nơi những mầm xanh của Eden đang bắt đầu cựa quậy trong dạ dày của hàng triệu người dân đang ngon giấc.