Trần Viễn tỉnh lại trong một trạng thái lửng lơ giữa cõi sống và cõi chết. Cảm giác đầu tiên len lỏi vào ý thức anh không phải là nỗi đau, mà là một sự nặng nề kỳ quái trong lồng ngực. Khi anh cố gắng hít một hơi thật sâu, phổi anh rít lên như những chiếc lá khô bị vò nát. Mỗi phân tử oxy đi vào đều mang theo vị chát đắng và hơi nóng rát của bào tử đang bám rễ. Anh không còn bị treo trên khung gỗ chữ X nữa. Giờ đây, anh bị trói chặt vào một chiếc ghế kim loại lạnh lẽo giữa một gian phòng rộng lớn, nơi hơi ẩm bốc lên từ sàn nhà mang theo mùi hôi hám của máu cũ và mùi hăng nồng của hóa chất bảo quản.
Phía trước anh, dưới ánh đèn mổ rực sáng đến mức nhức mắt, là một cảnh tượng khiến nhân tính trong anh sụp đổ hoàn toàn.
Hàn Sinh đang đứng trước một khung cửi khổng lồ. Nhưng đó không phải là khung dệt vải. Những sợi "chỉ" đang căng ra trên khung gỗ là những dải da người dài, mảnh, được lạng ra một cách tỉ mỉ từ những cơ thể vẫn còn hơi ấm. Chúng chuyển màu từ sắc hồng tươi sang màu xám ngoét của tử thi khi nhựa sống bị rút cạn. Hắn cầm một con dao lạng da mỏng dính, di chuyển tay một cách nhịp nhàng như một nghệ nhân đang dệt gấm vóc.
"Anh tỉnh đúng lúc lắm, Viễn," Hàn Sinh lên tiếng, giọng hắn vẫn điềm tĩnh đến rợn người. Hắn không quay đầu lại, tay vẫn thoăn thoắt đưa thoi. "Tôi đang dệt một tấm thảm cho 'Phòng Tiếp Khách' của Eden. Anh biết không, da người là loại vật liệu bền bỉ và giữ nhiệt tốt nhất. Đặc biệt là da của những người mang trong mình nỗi uất hận, chúng sẽ tạo ra những đường vân rất đặc biệt dưới ánh trăng."
Viễn nhìn xuống sàn nhà. Cạnh chân ghế của anh là một xô nhựa chứa đầy một thứ dung dịch đặc quánh, màu vàng hổ phách, đang bốc khói nghi ngút. Đó là nhựa thông nung chảy. Bên cạnh đó, nằm lăn lóc trên sàn, là những nạn nhân vừa bị lột da. Họ không còn nhân dạng, chỉ còn là những khối cơ đỏ hỏn, nhầy nhụa, đang co giật theo bản năng. Họ không thể kêu lên, vì dây thanh quản đã bị những mầm nấm đâm xuyên qua từ trước.
Một gã đồ tể của Eden bước tới, gã cao lớn, khuôn mặt bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ bằng da mặt người khô héo. Gã xách một nạn nhân lên như xách một con lợn đã cạo lông, ném lên bàn gỗ. Người đó vẫn còn sống, đôi mắt trắng dã lồi ra ngoài vì đau đớn tột cùng khi tiếp xúc với không khí. Hàn Sinh dừng tay dệt, bước đến bên bàn mổ. Hắn nhìn nạn nhân bằng ánh mắt thương cảm giả tạo.
"Tiếng la hét của anh làm hỏng nhịp điệu lao động của tôi," Hàn Sinh thở dài.
Hắn cầm lấy một chiếc gáo lớn, múc đầy nhựa thông đang sôi sùng sục trong xô. Viễn trợn trừng mắt, anh điên cuồng giãy dụa khiến chiếc ghế kim loại va đập vào sàn nhà tạo ra những tiếng động chát chúa. Nhưng tất cả những gì anh có thể làm là nhìn. Hàn Sinh giữ chặt hàm của nạn nhân, ép mở miệng họ ra, rồi từ từ đổ dòng nhựa thông nóng chảy vào cổ họng người đó.
Tiếng thét bị dập tắt ngay lập tức. Thay vào đó là tiếng xèo xèo của thịt da bị thiêu cháy và mùi khét lẹt đặc trưng của protein bị hủy hoại. Nạn nhân vùng vẫy điên cuồng, lồng ngực phập phồng dữ dội rồi lịm dần khi nhựa thông đông đặc lại trong thực quản và khí quản, biến họ thành một "bức tượng thịt" câm lặng từ bên trong.
"Sự im lặng là khởi đầu của nghệ thuật," Hàn Sinh thầm thì, rồi hắn quay sang nhìn Viễn, chiếc gáo vẫn còn dính những sợi nhựa thông dẻo quánh. "Anh có muốn nếm thử không? Nó sẽ giúp anh ngừng việc xúc phạm tôi bằng những lời lẽ thô tục. Tôi muốn anh giữ lại đôi mắt và đôi tai, để chứng kiến quá trình tôi biến anh thành món quà cho Linh."
Viễn cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, một nỗi sợ hãi nguyên thủy chiếm lấy đại não. Anh thấy Hàn Sinh ra hiệu cho gã đồ tể. Gã tiến lại gần anh, đôi bàn tay to lớn, bẩn thỉu luồn vào tóc anh, kéo ngược đầu anh ra sau. Viễn cố sức ngậm chặt miệng, nhưng gã đồ tể dùng một chiếc kìm sắt bóp mạnh vào quai hàm anh, ép các khớp xương kêu lên những tiếng rắc rắc đau đớn.
Hơi nóng từ gáo nhựa thông phả thẳng vào mặt Viễn. Anh nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong dòng dung dịch vàng rực kia: một kẻ tàn tạ, với đóa hoa nấm đỏ sẫm đã nở rộ sau gáy, những cánh hoa nhọn hoắt đang khẽ rung rinh.
"Đừng sợ," Hàn Sinh đưa gáo nhựa đến gần môi anh. "Khi cổ họng anh bị bịt kín, anh sẽ nghe thấy tiếng gọi của mầm bệnh rõ ràng hơn. Anh sẽ không còn nghe thấy tiếng khóc của chính mình, mà là tiếng hát của hàng triệu bào tử đang nảy mầm trong thành phố ngoài kia. Anh có nghe thấy không? Tiếng 'tách' nhỏ bé khi da thịt của một đứa trẻ ở siêu thị trung tâm bắt đầu nứt ra để nhường chỗ cho mầm xanh của Eden..."
Cảm giác nóng rực của kim loại chạm vào môi, và ngay trước khi dòng nhựa tử thần kia tràn vào miệng, Viễn liếc thấy trong góc tối của căn phòng, một bóng hình quen thuộc đang run rẩy. Là Lâm Khiết. Cô đang bị trói vào một giá treo, nhưng điều khiến Viễn kinh hoàng nhất không phải là những vết thương trên người cô, mà là một sinh vật có hình thù như một con rết trắng muốt, khổng lồ đang từ từ bò vào trong hốc mắt đã bị khoét rỗng của cô, và Lâm Khiết, thay vì hét lên, lại đang nở một nụ cười rỉ máu.
Dòng nhựa nóng bắt đầu chạm vào đầu lưỡi anh, thiêu cháy mọi dây thần kinh vị giác trong một giây đau đớn đến mức khiến thực tại hoàn toàn vỡ vụn.