Sự đau đớn không có từ ngữ nào mô tả nổi. Khi dòng nhựa thông nung chảy tràn vào khoang miệng, Trần Viễn cảm thấy như mình vừa nuốt chửng một mặt trời đang rực cháy. Vị giác là thứ đầu tiên bị tiêu diệt; những gai vị giác trên lưỡi biến thành than vụn chỉ trong một phần nghìn giây. Nhựa thông đặc quánh, mang theo hơi nóng của hỏa ngục, tràn xuống cuống họng, thiêu rụi thực quản và tràn vào thanh quản. Tiếng thét của anh bị nghẹn lại, biến thành một âm thanh ọc ạch, khô khốc như tiếng nước sôi réo rắt trong một ống đồng rỉ sét.
Nhựa thông nhanh chóng nguội đi và đông đặc lại, biến thành một khối hổ phách nhân tạo cứng ngắc bên trong cổ họng Viễn. Anh không thể thở bằng miệng, cũng không thể khép hàm. Đôi mắt anh trợn trừng, những mạch máu trong nhãn cầu vỡ vụn, phủ một lớp màng đỏ thẫm lên tầm nhìn. Giờ đây, anh là một tù nhân của chính cơ thể mình—một khối thịt sống bị niêm phong bằng hóa chất.
Hàn Sinh bước tới, đôi bàn tay gầy guộc đeo găng tay cao su nhẹ nhàng vuốt ve gò má đang sưng phồng vì bỏng của Viễn. Hắn mỉm cười, một nụ cười mang theo sự khoan dung giả tạo của một kẻ đao phủ.
"Đừng cố sức, thám tử. Càng vùng vẫy, nhựa thông sẽ càng bám chặt vào khí quản của anh. Hãy nhìn tấm thảm tôi đang dệt này, nó cần một đường viền bằng máu từ một người biết quan sát. Anh đã được chọn để làm khán giả danh dự."
Hắn quay trở lại với khung cửi da người. Những sợi dây thần kinh của các nạn nhân bị kéo căng ra, phát ra những tiếng tưng tưng ghê rợn khi Hàn Sinh dùng một con thoi bằng xương người lướt qua. Viễn bị buộc phải nhìn. Anh nhìn thấy những mảng da còn cả lông tóc, những mảng da mang theo vết chàm của trẻ thơ, tất cả được đan cài vào nhau để tạo thành một tấm thảm mang màu sắc của sự mục rữa: xám, tím tái và đỏ bầm.
Căn phòng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Sự im lặng không phải là sự vắng bóng của âm thanh, mà là sự hiện diện của những tiếng thét không thể cất thành lời. Viễn nghe thấy tiếng nhịp tim của chính mình đập thình thịch trong màng nhĩ, hòa cùng tiếng nhóp nhép của những sợi tơ nấm sau gáy đang vươn dài ra, cắm sâu vào lớp da ghế kim loại.
Ở góc phòng, Lâm Khiết vẫn bị treo đó. Viễn cố sức xoay nhãn cầu để nhìn cô. Sinh vật giống rết trắng kia đã hoàn toàn chui vào hốc mắt cô, chỉ còn cái đuôi nhọn hoắt thò ra ngoài, ngoe nguẩy như một con dòi khổng lồ. Lâm Khiết không còn rên rỉ. Cô đứng đó, cơ thể rung lên từng đợt theo nhịp thở của sinh vật ký sinh bên trong não bộ. Đột nhiên, đôi môi bị khâu của cô giãn ra, nhựa sống màu xanh lục rỉ xuống cằm.
"Viễn..."
Một âm thanh không phát ra từ miệng, mà dường như vang vọng trực tiếp vào tâm trí anh. Viễn bàng hoàng. Bào tử nấm trong cơ thể anh đang rung động, kết nối với mạng lưới thần kinh của Lâm Khiết thông qua lớp sàn da người đang bao phủ toàn bộ căn hầm. Hắn đã đúng—họ đang "cộng sinh". Họ không còn giao tiếp bằng ngôn ngữ của con người, mà bằng tần số của sự đau đớn và bào tử.
"Anh Viễn... đừng... đừng nhìn nữa..." Tiếng của Lâm Khiết vang lên trong đầu anh, vỡ vụn và đầy nước mắt. "Em không còn cảm thấy cơ thể mình nữa. Em thấy những rễ cây đang uống máu em... Chúng đang kể cho em nghe về những cánh rừng làm từ thịt người... về những thành phố sẽ chìm trong sương mù bào tử..."
Viễn muốn hét lên rằng anh sẽ cứu cô, rằng anh sẽ giết chết Hàn Sinh, nhưng khối nhựa thông trong cổ họng lạnh lùng nhắc nhở anh về sự bất lực. Anh chỉ có thể truyền đi một làn sóng của sự căm hờn tột độ.
Hàn Sinh đột ngột dừng thoi dệt. Hắn nghiêng đầu, dường như cảm nhận được sự dao động trong không khí. Hắn bước đến bên Lâm Khiết, dùng một chiếc kẹp y tế gắp lấy đuôi con rết trắng đang thò ra từ mắt cô và kéo mạnh. Lâm Khiết giật nảy người, một tiếng rên u uất thoát ra từ mũi.
"Ồ, hai người đang nói chuyện sao? Thật là một sự tiến hóa thần kỳ," Hàn Sinh thốt lên, giọng đầy vẻ phấn khích. "Sự kết nối giữa các giá thể! Đây chính là thứ tôi đang thiếu. Sự đồng cảm của con người sẽ giúp các bào tử học cách lây lan nhanh hơn. Khi một người đau, tất cả sẽ đau. Khi một người nở hoa, cả thành phố sẽ trở thành một vườn ươm."
Hắn cầm lấy một chiếc cọ lông thú, nhúng vào vũng máu tươi của một nạn nhân vừa bị lột da, rồi bắt đầu vẽ những ký tự quái dị lên ngực Viễn. Mỗi nét cọ đi qua, bào tử nấm trên da Viễn lại bùng phát mạnh mẽ, tạo ra những vết loét hình bông hoa màu tím thẫm.
"Đêm nay, thám tử, anh sẽ được chứng kiến giai đoạn tiếp theo của Eden. Chúng ta sẽ không chỉ dệt thảm. Chúng ta sẽ dệt lại cả trật tự của thế giới này. Anh có thấy những ống dẫn kia không?"
Hàn Sinh chỉ tay lên trần nhà, nơi hàng chục ống dẫn bằng nhựa trong suốt đang rung lên. Bên trong chúng, một thứ dịch đặc sệt, lốm đốm những bào tử phát sáng đang chảy đi với tốc độ chóng mặt.
"Chúng dẫn thẳng đến hệ thống cấp nước của thành phố. Chỉ cần tôi nhấn nút này, toàn bộ cư dân sẽ được nếm thử hương vị của sự bất tử. Và anh, Viễn, anh sẽ là người 'khai trương' buổi lễ này bằng chính dòng máu đã bị nhiễm bệnh của mình."
Hắn bước đến phía sau ghế của Viễn, tay cầm một con dao rạch xương. Viễn cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng khi Hàn Sinh bắt đầu rạch mở lớp da sau lưng anh, dọc theo cột sống, một cách chậm rãi và tỉ mỉ như thể đang bóc vỏ một trái cây chín mọng. Máu chảy xuống, nhưng thay vì màu đỏ rực, nó đã chuyển sang màu tím đen và đặc quánh như nhựa cây.
Ở phía bên kia gian phòng, Lâm Khiết bỗng nhiên mở miệng thật lớn. Sợi dây khâu môi cô đứt tung, và từ trong thực quản cô, một đóa nấm khổng lồ, sặc sỡ và kinh tởm nhất bắt đầu trồi ra, những cánh hoa của nó mang hình dáng của những ngón tay người đang co quắp.
Trong bóng tối của hành lang phía sau khung cửi, Viễn nhìn thấy hàng chục cặp mắt lấp lánh đang quan sát. Đó là những "người làm vườn" của Eden—những sinh vật không còn mang hình hài con người, đôi tay họ đã biến thành những lưỡi hái bằng xương và khuôn mặt chỉ còn là những lỗ hổng chứa đầy bào tử. Họ đang chờ đợi. Chờ đợi tiếng chuông báo hiệu buổi thu hoạch lớn nhất lịch sử bắt đầu.
Cơn đau sau lưng khiến Viễn mất dần ý thức, nhưng ngay trước khi bóng tối sụp xuống, anh nghe thấy tiếng Hàn Sinh thì thầm sát tai mình, hơi thở của hắn mang theo mùi nấm mốc nồng nặc:
"Hãy nhìn kĩ đi, Viễn. Phía sau cánh cửa kia, Lâm Khiết không còn là đồng nghiệp của anh nữa. Cô ấy vừa trở thành mẫu vật đầu tiên của 'Giá thể hoàn hảo', và người tiếp theo sẽ được cấy vào đôi mắt cô ấy... chính là anh."