MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỊA NGỤC THỰC VẬT (THE MORBID GARDEN OF EDEN)Chương 13: NHỮNG CON MẮT CỦA SỰ THỐI RỮA

ĐỊA NGỤC THỰC VẬT (THE MORBID GARDEN OF EDEN)

Chương 13: NHỮNG CON MẮT CỦA SỰ THỐI RỮA

1,447 từ · ~8 phút đọc

Thế giới của Trần Viễn giờ đây chỉ còn là một chuỗi những rung động u tối truyền qua lớp hổ phách cứng ngắc trong cổ họng. Nhựa thông đã nguội, phong tỏa hoàn toàn thanh quản, khiến mỗi hơi thở của anh qua hốc mũi trở nên rít buốt và mang theo mùi hôi thối đặc trưng của các mô thịt đang bị nấm phân hủy. Cơn đau sau lưng—nơi Hàn Sinh vừa rạch mở một đường dọc cột sống—không còn nhói lên nữa, mà thay vào đó là một cảm giác lành lạnh, nhầy nhụa. Anh biết, những sợi rễ của Eden đã bắt đầu đan dệt vào tủy sống của mình, biến hệ thần kinh của anh thành một phần của mạng lưới điện sinh học trong căn hầm này.

Gã đồ tể tháo xích chân của Viễn, kéo lê anh trên sàn da người. Viễn không còn cảm giác ở đôi bàn chân, chúng mềm nhũn và tiết ra thứ dịch dính như nhựa cây, để lại một vệt đen kéo dài trên lớp thảm biểu mô đang phập phồng. Họ đi qua một dãy hành lang dài, nơi những bức tường được kết bằng xương sườn người, rủ xuống những chùm nấm dạng dây leo phát ra ánh sáng tím nhợt nhạt.

Cuối hành lang là một căn phòng hình vòm, bốc lên mùi amoniac nồng nặc đến mức mắt Viễn cay xè. Giữa phòng, một bục đá lớn được dựng lên, trên đó là Lâm Khiết.

Trần Viễn muốn gào lên, muốn nôn mửa, muốn tự sát ngay lập tức khi nhìn thấy cô.

Lâm Khiết không còn mặc bộ cảnh phục. Cô bị trần truồng, nhưng làn da của cô đã biến thành một loại vật liệu sần sùi, mang sắc thái của vỏ cây mục. Điều kinh khủng nhất nằm ở gương mặt. Đôi mắt tinh anh, đầy nhiệt huyết ngày nào giờ chỉ còn là hai hốc đen sâu hoắm, trống rỗng. Bên trong đó, một thứ gì đó đang chuyển động. Một đám giòi màu trắng nhạt, béo múp míp, đang lổm ngổm bò ra từ lệ quản và chui sâu vào tận đáy nhãn cầu đã mất. Chúng không ăn thịt cô; chúng dường như đang "làm sạch" các tế bào chết để nhường chỗ cho những bào tử nấm rực rỡ nhất đang nảy mầm từ phía sau hốc mắt.

"Nhìn đi, Viễn. Đây là sự hy sinh cao cả nhất," tiếng của Hàn Sinh vang lên bên tai anh, nghe như tiếng gió rít qua những khe xương. "Lâm Khiết đã trở thành 'Giá thể vương miện'. Loại nấm mọc từ não bộ của cô ấy là tinh hoa của Eden. Nó được nuôi dưỡng bằng ký ức, bằng lòng trung thành và cả sự sợ hãi tột độ của cô ấy."

Hàn Sinh cầm một chiếc nhíp dài, từ từ gắp một con giòi đang bò trên gò má Lâm Khiết. Con giòi quằn quại, tiết ra một thứ dịch trong suốt. Hắn đưa nó lên trước mắt Viễn.

"Những sinh vật nhỏ bé này là những công nhân mẫn cán. Chúng ăn đi sự thối rữa và để lại sự tinh khiết. Lâm Khiết giờ đây không còn nhìn bằng đôi mắt trần tục nữa. Cô ấy nhìn bằng mạng lưới của rừng già. Cô ấy thấy anh, Viễn ạ. Cô ấy thấy nỗi đau đang rực cháy trong lòng anh như một đóa hoa lồng đèn."

Viễn bị đẩy quỳ xuống trước bục đá. Anh cảm nhận được sàn nhà dưới chân bỗng nhiên nóng ran. Những sợi tơ nấm từ sàn nhà bắt đầu bò lên chân anh, quấn chặt lấy vết thương sau lưng và kết nối trực tiếp với những sợi rễ đang mọc ra từ cơ thể Lâm Khiết. Một luồng điện tín hiệu chạy xẹt qua não bộ Viễn.

Hình ảnh hiện ra trong đầu anh không phải là căn hầm tăm tối này, mà là một cánh đồng hoa nhài trắng muốt, rực rỡ dưới nắng. Linh đang đứng đó, mỉm cười với anh. Nhưng khi anh định bước tới, khuôn mặt Linh đột ngột tan chảy, để lộ hàng vạn con giòi đang bò lúc nhúc. Cánh đồng hoa nhài biến thành một đống xác người chất cao như núi, và từ miệng những xác chết đó, tiếng của Lâm Khiết vang lên trong đầu anh, vỡ vụn và méo mó.

"Anh Viễn... giết em đi... làm ơn... giết em..."

Tiếng nói ấy không phát ra từ dây thanh quản, mà từ sự cộng hưởng của các bào tử. Viễn nhìn lên Lâm Khiết. Một dòng nước mắt màu xanh lục chảy ra từ hốc mắt chứa đầy giòi của cô. Cô vẫn còn ý thức. Cô bị giam cầm trong chính cơ thể đang biến dạng của mình, bị buộc phải chứng kiến bản thân trở thành một vườn ươm cho thứ quái thai sinh học này.

Hàn Sinh lấy ra một chiếc bình thủy tinh chứa một loại nấm hình cầu, tỏa ra mùi hương ngọt lịm đến rùng mình. Hắn nhẹ nhàng đặt khối nấm đó vào miệng Lâm Khiết. Những sợi rễ của nấm ngay lập tức đâm xuyên qua vòm họng cô, quấn lấy dây thần kinh vị giác và cắm sâu vào cuống não. Cơ thể Lâm Khiết co giật dữ dội, những tiếng xương gãy răng rắc vang lên khi cơ bắp cô bị ép phải giãn ra quá mức để làm giá đỡ cho khối nấm đang lớn dần.

"Quá trình thụ phấn sẽ bắt đầu ngay bây giờ," Hàn Sinh nói, giọng đầy phấn khích. "Anh sẽ là người tưới nước cho cô ấy, Viễn. Bằng chính máu của mình."

Hắn dùng một ống dẫn bằng đồng sắc nhọn, đâm thẳng vào tĩnh mạch đùi của Viễn. Máu tím đen theo ống dẫn chảy ngược lên, tưới trực tiếp vào đôi mắt trống rỗng của Lâm Khiết. Những con giòi trong hốc mắt cô dường như phát điên trước vị máu nhiễm bệnh, chúng nhảy múa cuồng loạn, bắt đầu đào bới sâu hơn vào bên trong.

Viễn cảm thấy sức lực của mình đang bị rút cạn. Tầm nhìn của anh bắt đầu nhòe đi, hòa lẫn vào màu tím ma mị của căn phòng. Anh thấy Lâm Khiết từ từ đưa đôi tay sần sùi như cành củi khô lên, chạm vào khuôn mặt anh. Những con giòi từ mắt cô rơi xuống vai anh, chúng nhanh chóng tìm thấy những vết loét trên da anh và chui vào. Cảm giác nhột nhạt, đau đớn và tởm lợm hòa quyện thành một cơn ác mộng mà anh không thể tỉnh dậy.

Hàn Sinh bước lùi lại, bắt đầu ghi chép vào một cuốn sổ bọc da người. "Thật tuyệt vời. Sự trao đổi chất giữa hai giá thể đang đạt mức đỉnh điểm. Thám tử, anh có cảm thấy không? Sự thối rữa của cô ấy đang trở thành sự sống của anh, và cái chết của anh đang nuôi dưỡng vẻ đẹp của cô ấy. Đây chính là triết lý cộng sinh hoàn hảo nhất mà nhân loại từng được biết đến."

Ở bên ngoài căn hầm, tiếng sấm nổ vang trời. Cơn mưa bắt đầu rơi xuống thành phố, nhưng đó không phải là nước mưa tinh khiết. Những hạt mưa mang theo hàng tỷ bào tử từ các ống khói của Eden, thấm vào đất, vào các nguồn nước, và vào cả những vết xước nhỏ nhất trên da của hàng triệu người dân đang trú mưa dưới hiên nhà.

Lâm Khiết bỗng nhiên nghiêng đầu sang một bên, hốc mắt cô đối diện thẳng với mắt Viễn. Một con giòi lớn từ mắt cô bò sang, chui tọt vào trong mũi của anh. Trong khoảnh khắc đó, Viễn nghe thấy một tiếng cười lanh lảnh không phải của con người, phát ra từ chính khối nấm đang nở rộ trong miệng Lâm Khiết.

Cánh cửa dẫn sang khu vực "Phòng Thí Nghiệm Phổi" từ từ mở ra, để lộ những nạn nhân tiếp theo đang bị xích cổ, bò bằng bốn chi như những con thú, chờ đợi đến lượt mình được "nở hoa".

Mùi hương hoa nhài bỗng chốc biến mất, thay thế bằng một mùi tanh tưởi đến cực điểm, và Trần Viễn nhận ra rằng, điều kinh khủng nhất không phải là việc anh đang chết đi, mà là việc anh bắt đầu cảm thấy sự thối rữa này... thật ngọt ngào.

Chiếc bóng của Hàn Sinh đổ dài trên sàn nhà, tay hắn cầm một chiếc cưa xương rỉ máu, tiến lại gần lồng ngực đang phập phồng của Viễn với một nụ cười không đổi.