MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỊA NGỤC THỰC VẬT (THE MORBID GARDEN OF EDEN)Chương 14: NHỮNG GIỌT LỆ TRONG SUỐT CỦA CÁI CHẾT

ĐỊA NGỤC THỰC VẬT (THE MORBID GARDEN OF EDEN)

Chương 14: NHỮNG GIỌT LỆ TRONG SUỐT CỦA CÁI CHẾT

1,378 từ · ~7 phút đọc

Cái lạnh lẽo của hầm ngầm không còn làm Trần Viễn rùng mình nữa; giờ đây, cái lạnh đó thấm sâu vào tận xương tủy, hòa cùng thứ dịch lỏng sền sệt đang luân chuyển trong cơ thể anh qua mạng lưới rễ nấm. Anh bị trói chặt trên một chiếc ghế gỗ rỉ máu, đối diện với bục đá nơi Lâm Khiết đang bị phơi bày. Khoảng cách giữa họ chỉ chừng vài bước chân, nhưng Viễn cảm thấy như có cả một đại dương thối rữa ngăn cách.

Cổ họng anh, giờ là một khối hổ phách nhựa thông đặc quánh, khiến mỗi nỗ lực phát âm chỉ tạo ra những tiếng rung động trầm đục trong lồng ngực. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Lâm Khiết—hay đúng hơn là những hốc tối nơi nhãn cầu từng hiện hữu. Những con giòi màu trắng sữa, béo múp míp, đang uốn lượn nhịp nhàng giữa những thớ cơ mắt đã bị xé rách. Chúng không ăn thịt một cách thô bạo; chúng len lỏi, mút mát những dịch tiết sinh học nhầy nhụa, tạo ra những tiếng chùn chụt nhỏ xíu nhưng vang vọng kinh tởm trong không gian tĩnh mịch.

Hàn Sinh bước tới, tay cầm một chiếc khay bạc đựng những chiếc kim châm cứu dài và mảnh. Hắn không nhìn Viễn, mà say sưa ngắm nhìn khối nấm đang nở rộ trong miệng Lâm Khiết—thứ mà hắn gọi là "Băng Thanh Ngọc Khiết", loại nấm đắt đỏ nhất được nuôi dưỡng bằng chính tủy não của những người có ý chí sắt đá.

"Anh có nghe thấy tiếng chúng không, Viễn?" Hàn Sinh thầm thì, thanh âm dịu dàng như một lời ru. "Tiếng những con giòi đang dọn dẹp ký ức. Chúng đang ăn đi những hình ảnh về công lý, về pháp luật, về những lời hứa rẻ tiền của thế giới loài người. Chúng để lại một khoảng trống thanh khiết, nơi mà bào tử của tôi có thể nảy mầm mà không bị vẩn đục."

Hắn dùng một chiếc kẹp gắp một con giòi lớn từ hốc mắt trái của Lâm Khiết, đưa lên cao để ánh sáng tím chiếu xuyên qua cơ thể trong suốt của nó. Bên trong bụng con vật, người ta có thể thấy những mảnh mô màu hồng nhạt đang bị nghiền nát.

"Lâm Khiết là một giá thể vĩ đại. Cô ấy không gào thét như những kẻ tầm thường. Cô ấy chịu đựng, và trong sự chịu đựng đó, cô ấy đang thăng hoa. Hãy nhìn những giọt lệ của cô ấy xem."

Viễn nhìn xuống. Từ hốc mắt đầy giòi của Lâm Khiết, những giọt nước mắt không màu, trong suốt như pha lê đang chậm rãi lăn dài trên gò má sần sùi. Nhưng chúng không phải là nước mắt bình thường. Khi chúng rơi xuống sàn da người, lớp da đó lập tức sủi bọt, co rúm lại như bị tạt axit. Đó là dịch nấm cô đặc, mang theo toàn bộ sự đau đớn và tuyệt vọng của vật chủ.

"Viễn... đau... nóng quá..."

Âm thanh đó lại vang lên trong não bộ của anh. Nó không phải là một câu nói hoàn chỉnh, mà là một làn sóng cảm xúc vỡ vụn, được truyền qua những sợi tơ nấm đang quấn chặt lấy cột sống của cả hai. Viễn thấy ngực mình thắt lại. Một con giòi rơi từ cằm Lâm Khiết xuống sàn, bò lồm ngồm về phía anh. Nó bò qua đôi giày bám đầy bùn, bò lên ống quần rách nát, và cuối cùng dừng lại ở vết thương hở trên đùi anh.

Cảm giác lạnh lẽo khi sinh vật nhầy nhụa đó chui vào dưới lớp da khiến Viễn trợn trừng mắt. Anh muốn hét lên, nhưng khối nhựa thông trong cổ họng chỉ cho phép một tiếng ọc ạch nghẹn ngào phát ra. Con giòi luồn lách dưới lớp biểu mô, tạo thành một đường gồ ghề di động trên đùi anh. Nó đang đi tìm những bào tử vừa được cấy vào máu anh để cộng sinh.

Hàn Sinh cười khẽ, hắn bước đến phía sau Lâm Khiết, đôi bàn tay gầy guộc đặt lên vai cô như một người cha đang vỗ về con gái. "Thật tuyệt vời. Sự kết nối đã được thiết lập. Anh thấy không, Viễn? Anh và cô ấy giờ là một. Máu của anh nuôi dưỡng nấm trong mắt cô ấy, và sự đau đớn của cô ấy kích thích sự biến đổi trong tủy xương của anh. Đây là bản giao hưởng của sự thối rữa."

Đột nhiên, Lâm Khiết run rẩy dữ dội. Khối nấm trong miệng cô đột ngột vươn ra những sợi xúc tu dài, quấn lấy cổ cô, siết chặt. Những con giòi trong hốc mắt bắt đầu bò ra hàng loạt, như thể chúng đang chạy trốn khỏi một cơn địa chấn bên trong não bộ của cô. Một tiếng rắc khô khốc vang lên—xương hàm của Lâm Khiết bị sức ép của khối nấm làm cho vỡ vụn.

Viễn nhìn thấy môi cô mấp máy qua những kẽ hở của nấm. Cô không còn gọi tên anh nữa. Đôi môi ấy chỉ còn tạo ra những hình thù méo mó, cố gắng tống khứ thứ ký sinh trùng đang nuốt chửng linh hồn mình.

"Sắp đến lúc rồi," Hàn Sinh thì thầm, mắt hắn rực lên một niềm hưng phấn bệnh hoạn. "Giai đoạn nở rộ cuối cùng. Khi toàn bộ não bộ của cô ấy biến thành bào tử, tôi sẽ lấy chúng và gieo vào phổi của anh. Anh sẽ là người mang hạt giống của Lâm Khiết đi khắp thế giới. Anh sẽ là 'Người Mang Tin' của Eden."

Hàn Sinh cầm lấy một chiếc cưa tay nhỏ, rỉ sét nhưng lưỡi cưa sắc lẹm. Hắn đặt lưỡi cưa lên đỉnh đầu của Lâm Khiết. Viễn phát điên, anh dùng hết sức bình sinh giật mạnh đôi tay bị xích. Những sợi dây xích đâm sâu vào thịt cổ tay, máu tím đen phun ra thành tia, bắn lên mặt Hàn Sinh.

Hắn dừng lại, đưa ngón tay quệt vết máu trên má rồi đưa lên đầu lưỡi nếm thử. "Vị đắng nồng của sự phản kháng... thật tuyệt. Nhưng anh không thể ngăn cản sự cứu rỗi, Viễn ạ. Anh chỉ có thể chứng kiến nó."

Lưỡi cưa bắt đầu chuyển động. Tiếng ken két khi kim loại chạm vào xương sọ người vang lên, khô khốc và nhức óc. Lâm Khiết không còn co giật nữa. Cô đứng yên, đôi tay buông thõng, những giọt nước mắt axit vẫn không ngừng chảy ra từ hốc mắt đầy giòi, rơi xuống sàn da tạo thành những lỗ hổng hun hút như những vết thương không bao giờ lành.

Viễn cảm thấy một luồng hơi nóng từ sau gáy tràn lên não bộ. Những sợi nấm của anh đang hò reo, chúng đang chờ đợi để được tiếp nhận "nguyên liệu" từ người đồng nghiệp tội nghiệp. Tầm nhìn của anh dần bị phủ bởi một màu tím đậm, và trong bóng tối của căn hầm, anh thấy những bóng người không có da đang đứng thành vòng tròn, bắt đầu cất tiếng hát bằng những giọng ca không có thanh quản.

Hàn Sinh dừng cưa, hắn dùng một chiếc nạy bằng thép bật tung mảng xương sọ của Lâm Khiết ra. Thay vì bộ não màu xám hồng, bên trong đó là một khối tơ nấm màu vàng kim rực rỡ, phát sáng lung linh, với hàng vạn con giòi đang phủ kín như một lớp màng bảo vệ sống động.

Hắn quay sang Viễn, đôi mắt chứa đầy một sự điên rồ thuần khiết: "Chào mừng anh đến với lễ thụ phấn, thám tử. Hãy mở miệng ra, vì cô ấy sắp đi vào bên trong anh rồi."

Từ bên trong hộp sọ mở toác của Lâm Khiết, một làn khói bào tử màu vàng óng bắt đầu phun ra, lơ lửng bay về phía khuôn mặt đang trợn trừng của Trần Viễn, trong khi những con giòi béo ngậy bắt đầu rụng khỏi mắt cô, bò lổm ngổm trên sàn nhà hướng về phía đôi chân đang run rẩy của anh.