Dưới ánh đèn tím mờ ảo của khu vườn địa ngục, không gian đặc quánh mùi hữu cơ thối rữa và hương phấn nấm ngọt lịm đến nhức óc. Trần Viễn vẫn bị đóng đinh trên chiếc ghế kim loại, cổ họng anh giờ đây là một khối hổ phách nhựa thông lạnh lẽo, tước đoạt đi quyền được gào thét nhưng lại khuếch đại mọi âm thanh rùng rợn xung quanh. Trước mặt anh, Lâm Khiết – hay thứ từng là người em đồng nghiệp thân thiết – đứng đó như một cột mốc đánh dấu sự kết thúc của nhân loại.
Hàn Sinh không vội vàng. Hắn tháo găng tay cao su đẫm dịch nhầy, để lộ đôi bàn tay trắng muốt, thon dài như một nhạc công. Hắn chậm rãi bước đến bên bục đá, tay vuốt ve những sợi rễ đang bò ra từ hộp sọ đã mở toác của Lâm Khiết. Những con giòi trắng nõn nà cảm nhận được hơi ấm của hắn, chúng ngóc đầu dậy, uốn éo như thể đang đón chào một vị thần.
"Anh biết không, Viễn?" Hàn Sinh cất tiếng, giọng hắn vang vọng trong căn phòng vòm như tiếng tụng kinh. "Con người là một sinh vật sai lầm của tạo hóa. Chúng ta tiêu thụ quá nhiều, phá hủy quá nhiều, nhưng lại chẳng để lại gì cho đất mẹ ngoài rác thải và những xác chết hôi thối bị tẩm hóa chất bảo quản. Chúng ta ích kỷ ngay cả khi đã nằm xuống đất."
Hắn cầm một chiếc bình thủy tinh chứa loại dịch chiết từ "trái tim nấm" của một nạn nhân khác, từ từ đổ vào vết thương hở dọc cột sống của Viễn. Cơn đau bùng lên khiến đại não Viễn rung chuyển, nhưng ngay sau đó là một cảm giác tê dại đáng sợ. Anh cảm thấy những rễ nấm bên trong mình đang hưng phấn reo hò, chúng hút lấy thứ dịch đó và bắt đầu đâm sâu hơn vào tủy sống, kết nối trực tiếp với trung tâm thần kinh vận động.
"Nhưng ở Eden, tôi đã tìm ra giải pháp," Hàn Sinh tiếp tục, đôi mắt hắn rực lên một niềm tin điên rồ. "Triết lý của tôi rất đơn giản: Cộng sinh. Để đạt được sự hoàn mỹ, con người phải từ bỏ cái tôi cá nhân, từ bỏ sự kiêu ngạo của một sinh vật đứng đầu chuỗi thức ăn để trở thành một mắt xích phục vụ thiên nhiên. Hãy nhìn Lâm Khiết xem. Cô ấy đang nuôi dưỡng một giống loài mới. Những bào tử trong não cô ấy sẽ bay xa, mang theo ký ức và gen của cô ấy vào lòng đất, vào nguồn nước. Cô ấy không chết, cô ấy đang lan tỏa."
Hắn bước đến sát mặt Viễn, khoảng cách gần đến mức Viễn có thể nhìn thấy những đốm bào tử li ti đang nhảy múa trong con ngươi của hắn. Hàn Sinh đưa tay chạm vào đóa hoa nấm đỏ thẫm sau gáy Viễn, khẽ rùng mình vì khoái lạc.
"Anh khinh bỉ tôi vì tôi lột da người để dệt thảm? Anh ghê tởm tôi vì tôi đổ nhựa thông vào cổ họng anh? Đó chỉ là những thủ tục cần thiết để giải phóng linh hồn khỏi sự kìm kẹp của thể xác. Da người khi còn sống mang theo năng lượng của nỗi đau, và nỗi đau chính là nhựa sống của vạn vật. Khi tôi lột da họ, tôi đang tước bỏ lớp vỏ ngụy tạo của xã hội, để lộ ra sự thật trần trụi: chúng ta chỉ là những túi thịt và máu, là phân bón cao cấp chờ được sử dụng."
Hàn Sinh quay lại phía Lâm Khiết. Hắn dùng một chiếc thìa bạc nhỏ, múc một chút chất lỏng màu xám đục từ hốc mắt chứa đầy giòi của cô. Hắn đưa nó đến trước mũi Viễn.
"Ngửi đi. Đây là mùi của sự chuyển hóa. Không còn mùi của mồ hôi, của bụi bẩn hay sự thối chí. Nó mang mùi của đất ẩm sau mưa, của rừng già đại ngàn. Con người chỉ đẹp nhất khi họ ngừng nói, ngừng suy nghĩ và bắt đầu... nở hoa. Tôi không giết người, Viễn ạ. Tôi đang làm đẹp cho thế giới này. Tôi đang biến những kẻ phàm phu tục tử thành những tác phẩm nghệ thuật vĩnh cửu, không bao giờ tàn úa."
Viễn nhìn xuống đôi bàn tay mình. Lớp da bắt đầu bong tróc từng mảng lớn, để lộ bên dưới là những thớ thịt màu tím đen đang đan chéo vào nhau như những sợi dây leo. Một cảm giác đói khát lạ lùng trỗi dậy trong anh. Không phải cơn đói cơm bánh của con người, mà là một sự khao khát mãnh liệt được hút lấy dưỡng chất từ máu, từ dịch vị, từ sự sống xung quanh. Anh thấy mình bắt đầu thèm khát cái mùi hăng nồng của bào tử, thèm khát được chạm vào lớp thịt nhầy nhụa của Lâm Khiết để được hòa làm một.
Hàn Sinh nhận ra sự thay đổi đó qua ánh mắt mờ đục của Viễn. Hắn cười mãn nguyện. "Anh cảm thấy nó rồi phải không? Bản năng của sự cộng sinh. Nó đang xóa sạch cái gọi là đạo đức và lương tâm trong anh. Anh bắt đầu thấy tôi đúng. Anh bắt đầu thấy cái chết này thật lộng lẫy."
Hắn đi đến một tủ kính, lấy ra một chiếc đĩa sứ trắng tinh, trên đó đặt một miếng gan người còn tươi, lốm đốm những bào tử nấm màu xanh lục. Hắn dùng dao cắt một miếng nhỏ, tiến đến gần Viễn.
"Linh từng nói với tôi rằng anh là một người chồng chung thủy. Vậy hãy chứng minh điều đó. Miếng gan này được lấy từ một vật chủ đã từng tiếp xúc rất gần với cô ấy. Hãy nếm thử sự cộng sinh của gia đình anh đi."
Viễn cố gắng quay đầu đi, nhưng gã đồ tể đứng sau đã túm tóc anh, kéo ngược ra sau. Hàn Sinh dùng tay bóp mạnh vào hai bên quai hàm đang cứng đờ của anh. Do nhựa thông đã lấp đầy cổ họng, miếng gan không thể trôi xuống, nó chỉ có thể nằm trên đầu lưỡi đã cháy xém, để các bào tử nấm từ miếng thịt bắt đầu đâm rễ vào lớp biểu mô miệng của Viễn.
Vị ngọt lợ, tanh nồng và cả sự thối rữa của miếng gan thấm vào từng dây thần kinh. Một ảo giác cực mạnh ập đến. Viễn thấy mình đang đứng giữa một khu vườn khổng lồ, nơi mỗi cái cây là một người quen của anh. Sếp của anh, đồng nghiệp ở sở cảnh sát, và cả những nạn nhân anh từng điều tra... tất cả đều đang đứng yên, mỉm cười với đôi mắt rỗng tuếch, đôi tay họ biến thành cành lá che chở cho anh.
"Tốt lắm," Hàn Sinh thầm thì. "Giai đoạn chấp nhận đã hoàn tất. Giờ là lúc chúng ta chuẩn bị cho buổi hòa nhạc. Anh sẽ được nghe tiếng hát của phổi khi chúng bị xẻ đôi."
Hàn Sinh nhấn một chiếc nút trên bàn điều khiển. Toàn bộ sàn nhà bằng da người đột ngột co thắt dữ dội. Từ bên dưới các rãnh máu, hàng trăm ống dẫn nhựa trong suốt bắt đầu bơm lên một thứ khí màu tím nhạt. Khí này lan tỏa khắp căn phòng, len lỏi vào từng lỗ chân lông của Viễn. Anh cảm thấy lồng ngực mình bắt đầu mở rộng một cách bất thường, các xương sườn rạn ra để nhường chỗ cho lá phổi đang phình to và biến dạng.
Ở phía bên kia, Lâm Khiết bỗng dưng run bắn lên. Đóa nấm trong miệng cô bắt đầu phát ra một thứ âm thanh rì rầm, trầm đục như tiếng hàng triệu con ong bắp cày đang vỗ cánh. Đôi hốc mắt của cô rực lên ánh sáng vàng kim, và những con giòi bắt đầu đồng loạt chui ra ngoài, rơi xuống sàn tạo thành một con đường màu trắng dẫn thẳng đến chân ghế của Viễn.
Hàn Sinh cầm lấy một chiếc kẹp rỉ máu, gắp lấy một mẩu giấy nhỏ được giấu trong hốc sọ của Lâm Khiết – thứ mà cô đã cố gắng bảo vệ bằng chút tàn tích của ý thức. Hắn mở nó ra, đọc lướt qua rồi cười khẩy, trước khi châm lửa đốt trụi nó ngay trước mắt Viễn.
"Hy vọng là thứ độc tố duy nhất tôi không thể dung thứ ở đây. Nó làm hỏng hương vị của nấm."
Hắn quay lưng bước về phía khu vực phẫu thuật lồng ngực, nơi một nạn nhân mới đang được đưa vào. Viễn nhìn theo bóng lưng của hắn, và trong sự câm lặng tuyệt đối, anh nghe thấy một tiếng nổ nhỏ từ phía tường hầm. Không phải tiếng bom, mà là tiếng xé rách của một đường ống hóa chất lớn. Những "xác sống" ở khu vực ngoài đang bắt đầu có những cử động bất thường, nhưng điều đó dường như nằm trong dự tính của Hàn Sinh.
Đúng lúc đó, một con giòi lớn nhất từ mắt Lâm Khiết bò lên đến đầu gối của Viễn. Nó không chui vào da thịt anh, mà bắt đầu nôn ra một thứ dịch màu đen kịt. Thứ dịch đó chảy xuống, chạm vào sợi dây xích sắt đang khóa tay anh, và bắt đầu ăn mòn kim loại với một tốc độ khủng khiếp.
Viễn nhìn Lâm Khiết. Trong giây phút đó, qua những hốc mắt rỗng, anh thấy một tia chớp cuối cùng của linh hồn cô đang cháy lên, một sự hy sinh tàn khốc để trao cho anh cơ hội duy nhất để thực hiện một hành động cuối cùng của con người.