MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDỊCH VỤ BÁO THÙChương 1

DỊCH VỤ BÁO THÙ

Chương 1

815 từ · ~5 phút đọc

Trùng Khánh vào những ngày cuối thu luôn chìm trong một lớp sương mù dày đặc, thứ hơi ẩm lành lạnh len lỏi qua những bậc thang đá mòn vẹt, bám lấy gấu áo của những kẻ độc hành. Bên cạnh bến phà Nam Kỉ Môn, nơi những con tàu chở khách vẫn lầm lũi rời bến trong tiếng còi trầm đục, có một tiệm sửa đồng hồ nhỏ nằm lọt thỏm giữa hai tòa nhà chung cư cũ nát. Biển hiệu gỗ treo trước cửa đã mục ruỗng, chữ viết bên trên phai nhạt đến mức chỉ còn nhận ra một chữ Lục nằm trơ trọi.

Lục Ngôn ngồi bên bàn làm việc, chiếc kính lúp gắn chặt bên mắt phải khiến khuôn mặt anh trở nên méo mó và xa cách. Ánh đèn vàng quạch từ chiếc đèn bàn cổ điển đổ xuống, soi rõ hàng trăm linh kiện nhỏ li ti đang nằm rải rác trên tấm lót vải nỉ màu xanh thẫm. Tiếng tích tắc của những chiếc đồng hồ treo tường xung quanh không đồng nhất, chúng va đập vào nhau tạo thành một thứ nhịp điệu hỗn loạn nhưng lại khiến không gian này trở nên tĩnh lặng một cách lạ lùng. Đối với Lục Ngôn, thời gian không phải là một dòng chảy thẳng tắp, nó là những bánh răng có thể tháo rời, lau dầu và lắp ráp lại.

Dưới ngăn kéo cuối cùng của bàn làm việc, bị che lấp bởi những chồng hóa đơn cũ vàng ố, là một chiếc hộp gỗ đàn hương đen. Chiếc hộp không khóa, nhưng lớp bụi phủ trên bề mặt cho thấy nó không thường xuyên được mở ra trước mặt người lạ. Bên trong không đựng tiền bạc hay châu báu, mà chỉ chứa những mẩu giấy vụn với đủ loại kích thước và màu sắc. Có mảnh là tờ rơi quảng cáo khoan cắt bê tông bị xé rách, có mảnh là mặt sau của một tờ hóa đơn siêu thị, và cũng có mảnh chỉ là một mẩu khăn giấy nhăm nhúm.

Tất cả chúng đều có một điểm chung: chúng là những lời khẩn cầu được tìm thấy từ những ngóc ngách không ai ngờ tới của thành phố này. Dịch vụ của Lục Ngôn không có văn phòng đại diện, không có trang web hay số tổng đài. Nó tồn tại thông qua những mẩu tin dán ngẫu nhiên trên các cột điện khuất ánh sáng, dưới gầm cầu vượt hoặc bên cạnh những máy bán hàng tự động bị hỏng từ lâu. Những người tìm đến đây thường đã đi đến tận cùng của sự tuyệt vọng, nơi pháp luật hay đạo đức thông thường không còn đủ sức che chở cho họ.

Lục Ngôn dùng chiếc nhíp bạc gắp lên một mảnh giấy nhỏ màu xanh nhạt, dấu vết của hơi ẩm vẫn còn vương lại khiến nét mực hơi nhòe đi. Đây là yêu cầu mới nhất anh thu thập được từ một hốc tường đá dưới chân cầu vượt Nga Công Nham vào đêm qua. Trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết bằng tay run rẩy của một người già: "Nó đã lấy đi đôi tay của tôi, xin hãy lấy đi thứ mà nó trân quý nhất".

Anh đặt mảnh giấy sang một bên, khẽ nhấp một ngụm trà đã nguội ngắt. Công việc của anh không phải là giết người hay dùng bạo lực thô thiển để trả đũa. Lục Ngôn tự coi mình là một người thợ sửa chữa, nhưng thay vì sửa đồng hồ, anh sửa chữa những bất công bằng cách thiết lập lại một trật tự mới thông qua sự sắp đặt tỉ mỉ. Mỗi phi vụ là một cỗ máy tinh vi mà anh phải tính toán đến từng giây, từng nhịp thở của mục tiêu.

Tiếng chuông gió treo ở cửa tiệm khẽ rung lên dù không có gió. Lục Ngôn không ngẩng đầu, anh biết rằng đó là dấu hiệu của một khách hàng đã tìm thấy "cánh cửa" ẩn. Chiếc hộp gỗ lại được mở ra, sẵn sàng đón nhận một mảnh đời vỡ nát khác. Trong bóng tối nhập nhòe của tiệm đồng hồ, công lý bóng tối bắt đầu chuyển động những bánh răng đầu tiên, báo hiệu một sự trừng phạt đang được lên kế hoạch một cách lặng lẽ và tàn khốc.

Lục Ngôn nhìn vào chiếc đồng hồ bỏ túi đặt trên bàn, kim giây vừa nhảy qua con số mười hai. Sự chờ đợi của anh dành cho người đàn ông mất đi đôi tay đã bắt đầu. Những tiếng vang từ quá khứ và những món nợ chưa trả của thành phố này sẽ sớm tìm về đúng chủ nhân của chúng, thông qua bàn tay của người thợ sửa thời gian ngồi bên bến phà u tối.