Sương mù Trùng Khánh về đêm thường mang theo mùi của đá ẩm và khói than tổ ong, thứ mùi đặc quánh che lấp đi những bí mật trong lòng phố cổ. Lục Ngôn rời khỏi tiệm đồng hồ khi thành phố đã bắt đầu chìm vào giấc ngủ chập chờn. Anh đi bộ dọc theo những bậc thang đá dốc đứng của khu Thập Bát Đề, nơi những ngôi nhà cũ kỹ nằm xếp chồng lên nhau như những bao diêm mục nát.
Dưới chân một cây long não già cỗi, nơi ánh đèn đường chỉ còn là một đốm vàng leo lét, có một đống phế liệu nằm ngổn ngang. Giữa những mảnh vỡ thủy tinh và bao nylon rách nát, một vỏ chai rượu gạo bằng gốm trắng nằm chơ vơ. Trên nắp chai, một mảnh giấy nhỏ được dán bằng hồ dán rẻ tiền đã khô khốc, chỉ còn một góc bám lại. Đó chính là nơi Lục Ngôn đã đặt dấu ấn của mình hai ngày trước, và giờ đây, mảnh giấy đã có thêm một dòng địa chỉ viết bằng than.
Địa chỉ dẫn anh đến một căn chòi lợp tôn nằm sát mép sông Trường Giang. Bên trong, một người đàn ông trung niên ngồi trên chiếc ghế gỗ mục, hai ống tay áo buông thõng, trống rỗng. Ông ta tên là lão Mã, từng là một thợ mộc lành nghề có tiếng ở khu Nam Ngạn. Đôi tay ấy từng có thể chạm khắc những hoa văn tinh xảo trên gỗ sưa, nhưng giờ đây chúng chỉ còn là những ký ức đau đớn bị cắt đứt tận bả vai.
Lục Ngôn không hỏi về nỗi đau, anh chỉ lặng lẽ quan sát căn phòng. Trên vách tường loang lổ vết mốc, tấm ảnh chân dung của lão Mã thời trẻ đứng bên cạnh một bộ trường kỷ do chính ông đóng vẫn còn treo đó. Ánh mắt lão Mã đục ngầu, không còn chút tia sáng nào của sự sống. Ông kể, bằng một giọng khàn đặc như tiếng gỗ bị cưa xẻ, về gã chủ thầu công trình đã cắt xén bảo hộ lao động, và sau khi tai nạn xảy ra, gã đã dùng tiền bạc và quyền lực để biến một vụ tai nạn lao động thành lỗi cá nhân của người thợ.
Kẻ thù của lão Mã là Trần Hùng, gã trùm vật liệu xây dựng đang phất lên như diều gặp gió. Thứ mà Trần Hùng trân quý nhất không phải là tiền, gã có quá nhiều tiền. Thứ gã tôn thờ là danh tiếng "nhà từ thiện ưu tú" và sự nghiệp của đứa con trai độc nhất đang được dọn đường vào giới chính trị. Lão Mã muốn gã phải nếm trải cảm giác mất đi tất cả những gì gã dày công xây dựng, giống như cách lão đã mất đi đôi bàn tay sinh kế của mình.
Lục Ngôn cầm lấy vỏ chai rượu gạo mang theo, đặt nó lên bàn. Anh không hứa hẹn về một cuộc trả thù máu me, bởi sự trừng phạt tàn khốc nhất luôn bắt đầu từ bên trong. Anh hỏi lão Mã về mức phí. Lão già bật cười chua chát, bảo rằng mình chẳng còn gì ngoài căn chòi nát này. Lục Ngôn lắc đầu, ánh mắt anh dừng lại ở một chậu cây hoa nhài héo rũ bên cửa sổ.
Thù lao mà Lục Ngôn đưa ra khiến lão Mã khựng lại. Anh không đòi tiền, cũng không đòi mạng. Anh yêu cầu lão Mã từ ngày mai phải dùng đôi chân của mình để tưới nước cho chậu hoa nhài đó mỗi buổi sáng, cho đến khi nó xanh tốt trở lại. Lão Mã nhìn người thợ sửa đồng hồ với vẻ khó hiểu, nhưng trong bóng tối, ông thấy đôi mắt của Lục Ngôn sâu thẳm như mặt nước sông đêm, không một chút gợn sóng.
Sau khi rời khỏi căn chòi, Lục Ngôn đứng lại bên bờ sông, rút cuốn sổ tay nhỏ ra. Anh bắt đầu phác thảo sơ đồ di chuyển của Trần Hùng. Mỗi ngày gã đi qua những đâu, gã gặp gỡ ai, và quan trọng nhất, gã sợ điều gì nhất. Một kế hoạch tỉ mỉ bắt đầu hình thành trong đầu anh, chính xác và lạnh lùng như cách anh lắp ráp một bộ lò xo đồng hồ Thụy Sĩ.
Cuộc chơi này không dành cho sự vội vã. Lục Ngôn cần thời gian để những bánh răng nhỏ nhất bắt đầu ăn khớp với nhau, tạo nên một vụ nổ dây chuyền mà Trần Hùng sẽ không bao giờ ngờ tới. Sương mù lại tràn về, che khuất bóng dáng người đàn ông đang lặng lẽ đếm nhịp thời gian cho một sự sụp đổ đã được định sẵn.