Trần Hùng sống trong một căn biệt thự kiểu Pháp nằm biệt lập trên đỉnh đồi ở khu du lịch Nam Sơn, nơi có thể phóng tầm mắt bao quát toàn bộ sự hoa lệ của Trùng Khánh. Đối với gã, sự nghèo khổ của những kẻ như lão Mã chỉ là một lớp bụi bặm dưới đế giày, một thứ phế phẩm của quá trình đô thị hóa mà gã là kẻ cầm lái. Lục Ngôn bắt đầu công việc quan sát của mình không phải bằng những thiết bị nghe lén tối tân, mà bằng sự kiên nhẫn của một người thợ sửa đồng hồ.
Anh thuê một gian phòng trọ rẻ tiền ở phía đối diện cổng công trình của Trần Hùng, nơi có thể nhìn thấy mọi chiếc xe đi ra đi vào qua khung cửa sổ bám đầy bụi than. Mỗi buổi sáng, đúng bảy giờ mười lăm phút, chiếc Mercedes màu đen bóng loáng của gã sẽ lăn bánh qua cổng. Trần Hùng luôn ngồi ở ghế sau, tay cầm tờ báo kinh tế, gương mặt chữ điền hiện rõ vẻ quyền uy và mãn nguyện. Lục Ngôn ghi chép vào sổ tay: "Bảy giờ mười lăm, đúng giờ tuyệt đối. Một kẻ tôn thờ sự kiểm soát".
Qua nhiều ngày theo dõi, Lục Ngôn nhận ra Trần Hùng có một thói quen kỳ lạ. Mỗi buổi chiều sau khi rời công sở, thay vì về thẳng nhà, gã thường ghé qua một tiệm đồ cổ nhỏ ở phố cũ để ngắm nghía những bức tượng Phật bằng gỗ quý. Gã chủ xưởng tàn nhẫn ấy lại là một kẻ cuồng tín, gã tin rằng việc sở hữu những vật phẩm tâm linh sẽ giúp gã gột rửa được những vết nhơ trong quá trình làm giàu bất chính. Sự mâu thuẫn này chính là kẽ hở đầu tiên mà Lục Ngôn tìm thấy.
Lục Ngôn không vội vàng tiếp cận. Anh dành thời gian để nghiên cứu về đứa con trai của gã, Trần Tử Khiêm. Đứa trẻ này là niềm tự hào duy nhất và cũng là tử huyệt của Trần Hùng. Tử Khiêm đang chuẩn bị cho một cuộc thi kiến trúc quốc tế, và mọi thành công của cậu ta đều được xây dựng trên nền tảng tiền bạc của người cha. Lục Ngôn quan sát cách Trần Hùng nhìn con trai mình qua những tấm ảnh báo chí; đó là ánh mắt của một kẻ đang chiêm ngưỡng món trang sức quý giá nhất trong bộ sưu tập của mình.
Trong một lần quan sát tại tiệm đồ cổ, Lục Ngôn giả làm một người khách vãng lai, đứng cách Trần Hùng chỉ vài bước chân. Anh nghe thấy gã cằn nhằn với chủ tiệm về một vết nứt nhỏ trên bức tượng Quan Âm bằng gỗ sưa. "Thứ gì đã nứt thì không còn giá trị," Trần Hùng nói với giọng lạnh lùng. Câu nói ấy khiến Lục Ngôn khẽ mỉm cười phía sau lớp khẩu trang. Gã chủ xưởng không hề biết rằng, một vết nứt vô hình đang bắt đầu lan rộng ngay trên nền móng của gia đình gã.
Tối hôm đó, trở về tiệm đồng hồ bên bến phà, Lục Ngôn lấy ra những mảnh linh kiện đồng hồ cũ, lắp ghép chúng thành một khối hình kỳ quái. Anh không sửa chữa chúng, anh đang tạo ra một sự hỏng hóc có chủ đích. Anh biết rằng để hạ gục một kẻ như Trần Hùng, không thể dùng đòn roi, mà phải dùng chính niềm tin và sự kiêu ngạo của gã để nghiền nát gã.
Những mẩu tin về các vụ bê bối vật liệu xây dựng bắt đầu được Lục Ngôn thu thập, cắt dán và phân tích tỉ mỉ. Anh đang tìm kiếm nhịp điệu trong sự vận hành của đế chế họ Trần. Mỗi con số, mỗi mối quan hệ xã giao của gã đều được Lục Ngôn đưa vào sơ đồ tính toán. Sương mù ngoài cửa sổ tiệm vẫn dày đặc, nhưng trong tâm trí Lục Ngôn, hình ảnh về sự sụp đổ của Trần Hùng đã hiện lên rõ ràng như một bức tranh hoàn chỉnh. Bước tiếp theo của kế hoạch đã sẵn sàng, và nó sẽ bắt đầu từ chính sở thích thanh cao của kẻ tàn nhẫn.