Lục Ngôn trở lại tiệm sửa đồng hồ khi thành phố vừa lên đèn. Anh lấy ra một chiếc đồng hồ quả quýt cổ từ trong ngăn tủ kính, loại có vỏ bằng đồng đã bị oxy hóa thành màu xanh rêu. Đây không phải là một món đồ xa xỉ, nhưng bộ máy bên trong lại là một kiệt tác của sự phức tạp. Anh bắt đầu dùng nhíp tháo rời từng bánh răng, rồi thay thế một trục quay nhỏ bằng một linh kiện do anh tự mài giũa. Khi lắp lại, chiếc đồng hồ vẫn chạy, nhưng cứ mỗi sáu tiếng, kim giây sẽ khựng lại một nhịp, chậm hơn đúng một phần mười giây.
Sự lệch nhịp nhỏ nhoi đó chính là khởi đầu cho cơn ác mộng của Trần Hùng. Lục Ngôn biết gã chủ xưởng có một thói quen bất di bất dịch: gã luôn căn chỉnh chiếc đồng hồ đeo tay đắt giá của mình theo chiếc đồng hồ cổ đặt tại phòng khách biệt thự. Thông qua một người giao hàng quen thuộc, Lục Ngôn đã gửi chiếc đồng hồ quả quýt này đến tiệm đồ cổ mà Trần Hùng hay ghé thăm, gửi gắm dưới danh nghĩa một món bảo vật vừa được khai quật.
Đúng như dự đoán, Trần Hùng lập tức bị mê hoặc bởi vẻ cổ kính của nó. Gã mua về và đặt nó ngay trong phòng làm việc. Sự tỉ mỉ của Lục Ngôn bắt đầu phát huy tác dụng. Trong một tuần tiếp theo, mọi sự kiện trong đời Trần Hùng bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo một cách tinh vi. Những cuộc gọi quan trọng bị lỡ vì gã đến sớm hoặc muộn vài phút. Những bản hợp đồng cần ký đúng thời điểm vàng trong phong thủy bị gã bỏ qua vì tin vào sự sai lệch của thời gian trên tay mình.
Nhưng đó chỉ là lớp vỏ ngoài. Sự hoảng loạn thực sự bắt đầu khi Lục Ngôn tác động vào tâm lý cuồng tín của gã. Anh bắt đầu gửi những phong thư không tên đến nhà gã, bên trong chỉ có một tờ giấy in lại sơ đồ hiện trường vụ tai nạn của lão Mã, nhưng các mốc thời gian đã được chỉnh sửa để khớp với sự lệch nhịp của chiếc đồng hồ quả quýt. Trần Hùng bắt đầu có cảm giác thời gian đang truy đuổi mình. Gã thấy kim đồng hồ dường như đang quay ngược mỗi khi gã không chú ý.
Một đêm mưa tầm tã, Trần Hùng ngồi trong phòng làm việc, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt dội vào tai gã như tiếng búa gõ vào quan tài. Gã nhìn vào gương, thấy gương mặt mình hốc hác vì mất ngủ. Đúng lúc đó, hệ thống điện trong biệt thự chớp tắt theo một quy luật kỳ lạ mà Lục Ngôn đã cài cắm thông qua việc can thiệp vào trạm biến áp của khu vực. Ánh đèn nhấp nháy tạo ra những bóng ma chập chờn trên vách tường, giống như những cánh tay bị cắt đứt đang vẫy gọi gã từ bóng tối.
Sự kiêu ngạo của Trần Hùng bắt đầu vỡ vụn. Gã gọi điện cho con trai, nhưng đầu dây bên kia chỉ là tiếng rè rè của sóng nhiễu, thứ âm thanh mà Lục Ngôn đã tạo ra bằng một thiết bị phá sóng nhỏ đặt dưới gầm xe của Tử Khiêm. Sự cô độc và sợ hãi bao trùm lấy gã. Trần Hùng nhận ra rằng tiền bạc không thể mua lại sự bình yên khi thời gian đã quay lưng lại với mình. Gã bắt đầu gào thét trong căn phòng trống, đập phá những bức tượng gỗ quý giá mà gã từng nâng niu, nhưng tiếng tích tắc ấy vẫn không dừng lại.
Lục Ngôn đứng dưới chân đồi Nam Sơn, che một chiếc ô đen, nhìn về phía ánh sáng le lói của căn biệt thự đang chìm trong sương mù. Anh biết rằng bộ máy tâm lý của Trần Hùng đã bị hỏng hoàn toàn. Không cần một nhát dao, không cần một tiếng súng, gã chủ xưởng đang tự tay phá hủy đế chế của chính mình trong cơn hoang tưởng về sự báo ứng của thời gian. Kế hoạch đã đi đến giai đoạn cuối, nơi những bánh răng của công lý sẽ nghiền nát kẻ ác thành tro bụi.