Sự sụp đổ của Trần Hùng diễn ra không ồn ào như một vụ nổ, mà nó lịm dần như một chiếc đồng hồ cạn dây cót. Sau đêm kinh hoàng trong phòng làm việc, gã bắt đầu có những biểu hiện của chứng hoang tưởng nặng. Gã nhìn đâu cũng thấy những cánh tay thợ mộc vươn ra từ bóng tối, thấy thời gian đang bóp nghẹt từng hơi thở của mình. Trong một cơn quẫn trí, gã đã tự tay ký vào những bản quyết định tài chính sai lầm, đẩy công ty vật liệu xây dựng vào bờ vực phá sản chỉ trong vòng chưa đầy một tuần.
Cuối cùng, điều mà Trần Hùng trân quý nhất là danh dự của con trai cũng bị kéo xuống bùn lầy. Một tập tài liệu nặc danh chứa toàn bộ bằng chứng về việc gã đã dùng tiền mua chuộc giải thưởng kiến trúc cho Trần Tử Khiêm được gửi thẳng đến hội đồng quốc tế. Cậu quý tử bị tước danh hiệu, còn Trần Hùng bị cơ quan chức năng điều tra về các sai phạm trong an toàn lao động từ nhiều năm trước. Đế chế nghìn tỷ sụp đổ, gã chủ xưởng ngày nào giờ chỉ còn là một kẻ tội đồ run rẩy trong bộ quần áo tù nhân xám xịt, đôi mắt vô hồn nhìn vào bức tường đá lạnh lẽo.
Lục Ngôn trở lại căn chòi nát bên bờ sông Trường Giang vào một buổi chiều khi sương mù bắt đầu loãng dần. Lão Mã ngồi đó, bên cạnh chậu hoa nhài đã bắt đầu nhú ra những mầm xanh nhỏ bé đầu tiên sau những ngày được chăm sóc bằng đôi chân nhẫn nại. Khi nghe tin Trần Hùng đã mất tất cả, lão Mã không hề cười, cũng không khóc. Lão chỉ nhìn xuống đôi ống tay áo trống rỗng của mình, một sự thanh thản lạ lùng hiện lên trên khuôn mặt khắc khổ. Sự trả thù đã hoàn thành, nhưng đôi bàn tay của lão thì mãi mãi không quay trở lại.
Lục Ngôn đặt chiếc hộp gỗ lên chiếc bàn cũ, nhẹ nhàng lấy ra một phong bì trắng không ghi địa chỉ người gửi, cũng chẳng có tên người nhận. Anh đẩy phong bì về phía lão Mã. Đây chính là lúc để thực hiện cam kết về thù lao. Khoản tiền 300 triệu hay bất kỳ con số nào khác đều không có ý nghĩa ở đây. Đối với Lục Ngôn, cái giá của một sự trả thù phải là một sự cứu rỗi về tâm hồn cho người ở lại.
Anh yêu cầu lão Mã mỗi tháng phải viết một bức thư, kể về những gì ông cảm thấy, những gì ông đã trải qua, hoặc đơn giản chỉ là kể về cách chậu hoa nhài đang lớn lên. Những bức thư đó sẽ được bỏ vào một thùng thư bưu điện cũ bỏ hoang ở cuối phố, nơi chẳng bao giờ có nhân viên bưu tá nào ghé qua. Thù lao của lão Mã là sự cam kết đối diện với bản thân, dùng sự viết lách để chữa lành những khoảng trống bên trong mình, thay vì để sự hận thù gặm nhấm phần đời còn lại.
Lục Ngôn đứng dậy, chiếc áo măng tô cũ khẽ lay động trong gió sông. Trước khi rời đi, anh nhìn lão Mã đang vụng về kẹp chiếc bút chì giữa hai ngón chân để bắt đầu dòng chữ đầu tiên trên trang giấy trắng. Đó là một cảnh tượng sầu lắng nhưng đầy hy vọng. Công lý bóng tối đã thực thi xong nhiệm vụ của nó, để lại một tâm hồn bắt đầu hồi sinh từ đống tro tàn của sự oán hận.
Trở về tiệm đồng hồ, Lục Ngôn lấy mảnh giấy xanh nhạt của lão Mã ra khỏi chiếc hộp gỗ đàn hương và châm lửa đốt. Ngọn lửa nhỏ liếm vào mép giấy, biến những lời khẩn cầu đau đớn thành những hạt bụi tro bay lờ lững trong không trung. Phi vụ đầu tiên kết thúc, nhưng nhịp tích tắc của những chiếc đồng hồ trong tiệm vẫn không dừng lại. Thành phố này vẫn còn quá nhiều vết thương chưa lành, và sương mù ngoài kia vẫn đang chờ đợi để dẫn lối cho một người khốn cùng khác tìm đến chiếc máy bán kẹo cũ hay bốt điện thoại bỏ hoang.
Lục Ngôn đóng cửa tiệm, tiếng khóa lách cách vang lên trong đêm vắng. Anh biết rằng ở một ngóc ngách nào đó của Trùng Khánh, một mẩu giấy quảng cáo mới của anh đã được một ai đó nhìn thấy.