Khu phố cũ ở quận Du Trung vào giờ tan tầm là một hỗn hợp của tiếng còi xe inh ỏi và mùi mỡ hành nồng nặc phả ra từ các quán ăn ven đường. Giữa dòng người hối hả ấy, Tiểu Quân, một đứa trẻ chừng mười hai tuổi với gương mặt lấm lem bụi đường, đang quỳ gối bên lề đường để thu dọn bộ đồ nghề đánh giày sờn cũ. Đôi bàn tay nhỏ bé của cậu nhuộm đen màu xi bóng, những kẽ móng tay không bao giờ còn sạch nổi sau nhiều năm lăn lộn trên vỉa hè.
Hôm nay là một ngày tồi tệ với Tiểu Quân. Cậu vừa bị một đám thiếu niên mặc đồng phục của ngôi trường trung học danh giá gần đó vây quanh, không chỉ để quỵt tiền công đánh ba đôi giày da, mà còn để trêu chọc bằng cách dẫm nát chiếc hộp gỗ đựng đồ nghề của cậu. Những lời nhục mạ về thân phận "đứa con của người đàn bà nhặt ve chai" vẫn còn như những mũi dùi đâm vào lòng tự trọng của một đứa trẻ đang tuổi lớn.
Khi đang lượm lặt những mảnh gỗ vỡ và vài đồng tiền lẻ rơi vãi trong rãnh thoát nước, ngón tay Tiểu Quân chạm phải một vật cứng bằng kim loại. Đó là một đồng xu một tệ cũ kỹ, bề mặt đã bị mòn vẹt nhưng vẫn lấp lánh dưới ánh đèn đường đỏ quạch. Cậu định bỏ nó vào túi vải, nhưng cảm giác gợn tay ở mặt sau đồng xu khiến cậu khựng lại. Dưới ánh sáng mờ ảo, Tiểu Quân nhìn thấy một dãy số điện thoại được khắc thủ công một cách tinh vi, mảnh li ti như những sợi tóc. Bên cạnh dãy số là một biểu tượng hình bánh răng đồng hồ nhỏ xíu.
Tiểu Quân đã nghe những lời đồn thổi trong giới người vô gia cư và những kẻ bán hàng rong về một dịch vụ có thể đòi lại công bằng cho những kẻ thấp cổ bé họng. Họ nói rằng dịch vụ đó không chọn khách hàng bằng tiền, mà chọn bằng sự uất ức. Cậu đứng lặng hồi lâu giữa ngã tư đông đúc, siết chặt đồng xu trong lòng bàn tay đầy vết chai sạn. Nỗi nhục nhã khi bị đạp xuống bùn lầy và hình ảnh người mẹ già đang lom khom nhặt từng vỏ chai nhựa ngoài bãi rác đã đẩy cậu đến một quyết định.
Cậu tìm đến một chiếc bốt điện thoại công cộng nằm góc khuất của con phố vắng, nơi cái máy điện thoại đã bị rỉ sét và mất đi ống nghe từ lâu. Theo lời đồn, chỉ cần đặt đồng xu vào khe và đọc to nỗi đau của mình, lời thỉnh cầu sẽ đến được nơi cần đến. Tiểu Quân run rẩy đặt đồng xu vào, áp tai vào khe hở tối om của chiếc máy. Giọng cậu nghẹn ngào, kể về những trận đòn vô cớ, về những lần bị đám nam sinh giàu có coi như một thứ đồ chơi để giải trí, và về sự bất lực của một đứa trẻ không có người bảo vệ.
Đồng xu không rơi xuống hộp chứa, nó biến mất vào trong bóng tối của chiếc máy với một tiếng "tạch" khô khốc. Một giây sau, một mẩu giấy nhỏ tự động chui ra từ khe trả tiền thừa. Mẩu giấy chỉ ghi vỏn vẹn một địa chỉ: "Tiệm sửa đồng hồ Lục - Bến phà Nam Kỉ Môn".
Tiểu Quân hít một hơi thật sâu, lau nước mắt bằng mu bàn tay bẩn thỉu. Cậu không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước, nhưng cảm giác lạnh lẽo của đồng xu khi nãy dường như đã truyền cho cậu một chút hơi ấm kỳ lạ. Cách đó vài con phố, trong tiệm sửa đồng hồ tĩnh lặng, Lục Ngôn dừng tay khỏi bộ máy một chiếc đồng hồ báo thức. Anh nhìn lên bảng điều khiển có những bóng đèn nhỏ đang nhấp nháy. Một kết nối mới đã được thiết lập.
Lần này, đối thủ không phải là một gã trùm tài chính tàn nhẫn, mà là một bóng ma khác của xã hội: sự tàn độc ẩn sau những bộ đồng phục trắng tinh khôi và sự thờ ơ nhân danh giáo dục. Lục Ngôn lấy ra một chiếc sổ tay mới, bìa màu xanh xám như sắc áo của những người lao động nghèo. Hồ sơ "Ve Chai" chính thức bắt đầu.