MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDỊCH VỤ BÁO THÙChương 7

DỊCH VỤ BÁO THÙ

Chương 7

811 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, sương mù phủ một lớp màn đục ngầu lên cổng trường Trung học Trọng Điểm số 1, nơi những chiếc xe hơi sang trọng nối đuôi nhau đưa đón con em của tầng lớp thượng lưu. Lục Ngôn đứng ở quán trà đối diện, chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp che khuất nửa khuôn mặt. Anh quan sát Tiểu Quân đang đứng nép mình bên bức tường gạch phía ngoài cổng trường, chiếc hộp gỗ đánh giày mới đóng lại bằng những mảnh ván thô sơ đặt dưới chân.

Mạch truyện chậm lại khi Lục Ngôn bắt đầu nhận diện những kẻ thủ ác. Dẫn đầu đám nam sinh là Trình Phong, con trai của một quan chức giáo dục địa phương. Trình Phong có một gương mặt thanh tú, nụ cười rạng rỡ thường thấy trên các tờ báo khen ngợi học sinh xuất sắc, nhưng đôi mắt gã khi nhìn xuống Tiểu Quân lại chứa đựng một sự khinh miệt sâu sắc. Không cần đòn roi ngay lập tức, gã chỉ cần đi ngang qua và cố tình làm đổ lọ mực đen lên những chiếc bàn chải đánh giày của đứa trẻ, rồi cùng đám bạn cười vang như thể đó là một trò đùa vô hại.

Lục Ngôn rời quán trà, đi bộ vào khuôn viên trường trong vai một nhân viên kiểm tra hệ thống chuông báo giờ. Anh đi qua các dãy hành lang vắng lặng, nơi những tấm bằng khen và khẩu hiệu về "Đạo đức" và "Nhân văn" được treo ngay ngắn trên tường. Tại phòng hội đồng, anh nghe thấy cuộc đối thoại giữa giáo viên chủ nhiệm và mẹ của Tiểu Quân – người phụ nữ nhặt ve chai với bộ quần áo sờn cũ đang khúm núm cúi đầu.

Thay vì sự thấu cảm, thứ anh nghe thấy là sự thờ ơ lạnh lẽo. Vị giáo viên nhấp một ngụm trà, giọng điệu bằng phẳng như đang đọc một bản báo cáo tài chính, nói rằng những xích mích giữa học sinh là điều khó tránh khỏi, và rằng Tiểu Quân nên "tự xem lại mình" vì đã xuất hiện ở cổng trường làm mất mỹ quan chung. Người mẹ chỉ biết vò nát chiếc nón lá trong tay, những giọt nước mắt đục ngầu lăn trên gò má đầy nếp nhăn. Sự im lặng của những người nắm quyền nhân danh giáo dục còn tàn nhẫn hơn cả những cú đấm của Trình Phong. Nó tước đi của những người yếu thế niềm tin cuối cùng vào sự công bằng.

Lục Ngôn bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, đôi mắt anh nheo lại dưới ánh nắng nhạt. Anh nhận ra rằng ở đây, công lý không bị mua bằng tiền mặt như vụ Trần Hùng, mà nó bị bóp nghẹt bởi một mạng lưới quan hệ và sự giữ gìn diện tích vẻ ngoài. Những người lớn ở đây chọn cách im lặng để bảo vệ sự nghiệp của chính mình, để không làm mếch lòng người cha quyền thế của Trình Phong.

Tối đó, Tiểu Quân tìm đến tiệm sửa đồng hồ bên bến phà theo địa chỉ trên giấy. Cậu bé ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế da cũ, kể cho Lục Ngôn nghe về việc cậu không chỉ bị đánh, mà còn bị ép phải làm những bài kiểm tra hộ, bị quay clip nhục mạ rồi tung lên nhóm kín của trường. Sự im lặng của thầy cô đã biến ngôi trường thành một đấu trường sinh tử mà cậu là con mồi duy nhất.

Lục Ngôn không an ủi cậu bé bằng những lời sáo rỗng. Anh lấy ra một sơ đồ mặt bằng của ngôi trường, chỉ vào những góc chết của camera giám sát và những khe hở trong lịch trình sinh hoạt của Trình Phong. Anh nói với Tiểu Quân bằng một giọng trầm lắng nhưng kiên định, rằng sự trừng phạt thực sự không nằm ở việc đánh trả, mà nằm ở việc gỡ bỏ chiếc mặt nạ "học sinh ưu tú" mà Trình Phong và những người lớn ở đó đang cố sức duy trì.

Hồ sơ "Ve Chai" không chỉ là về một đứa trẻ đánh giày, mà là một cuộc phẫu thuật vào sự thối nát nằm sau những bộ đồng phục trắng. Lục Ngôn bắt đầu điều chỉnh những bánh răng của mình, lần này, anh sẽ không chỉ làm lệch nhịp thời gian, mà sẽ làm nổ tung sự im lặng đáng sợ của ngôi trường này. Thù lao 15 triệu tệ trong 10 năm của Tiểu Quân bắt đầu được tính từ khoảnh khắc cậu bé gật đầu, một sự cam kết rằng sau khi công lý được thực thi, cậu sẽ phải sống một cuộc đời xứng đáng với cái giá mà cậu đã bỏ ra.