MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDỊCH VỤ BÁO THÙChương 10

DỊCH VỤ BÁO THÙ

Chương 10

682 từ · ~4 phút đọc

Sau buổi lễ tuyên dương định mệnh ấy, ngôi trường Trung học Trọng Điểm số 1 không còn là thiên đường của Trình Phong nữa. Những lời xì xào bám theo gã như những bóng ma, từ hành lang lớp học cho đến những góc khuất sân trường. Cha gã, để bảo vệ chiếc ghế quyền lực đang lung lay của mình, đã nhanh chóng làm thủ tục chuyển trường cho gã sang một thành phố khác ngay trong đêm. Trình Phong rời đi mà không có lấy một lời chia tay, mang theo sự nhục nhã đã đóng đinh vào lý lịch vốn từng rực rỡ của mình. Cái kết cục này, đối với một kẻ coi trọng danh diện hơn sinh mạng như gã, còn tàn khốc hơn bất kỳ trận đòn roi nào.

Vài ngày sau, ngôi trường dường như trút bỏ được một lớp không khí nặng nề. Những đứa trẻ khác từng bị bắt nạt bắt đầu dám ngẩng đầu nhìn lên, và sự im lặng của những người lớn cũng dần bị phá vỡ bởi những cuộc thanh tra về quy trình đạo đức.

Lục Ngôn trút bỏ bộ đồng phục dọn dẹp, trở lại là người thợ sửa đồng hồ trầm mặc bên bến phà Nam Kỉ Môn. Chiều hôm đó, Tiểu Quân đến tiệm. Cậu bé đứng trước mặt anh, chiếc hộp gỗ đánh giày giờ đã được đóng lại chắc chắn hơn, ánh mắt không còn sự sợ hãi của một con mồi bị săn đuổi. Cậu biết Trình Phong đã đi, và cậu biết người đàn ông trước mặt này chính là người đã thay đổi định mệnh của mình.

Lục Ngôn lấy từ trong ngăn kéo ra một cuốn sổ tiết kiệm nhỏ, bìa màu xanh xám, đặt lên bàn. Anh nhìn thẳng vào mắt Tiểu Quân, giọng nói trầm lắng vang lên giữa tiếng tích tắc của hàng trăm chiếc đồng hồ:

Mọi thứ đều có giá của nó, Tiểu Quân. Công lý cũng vậy. Thù lao của cậu là 15 triệu tệ.

Cậu bé sững người, con số ấy là một thiên văn đối với một đứa trẻ nhặt ve chai và đánh giày. Nhưng Lục Ngôn đưa tay ngăn lời định nói của cậu:

Tôi cho cậu thời hạn 10 năm. Mỗi tháng, cậu sẽ mang đến đây một số tiền tiết kiệm, dù chỉ là vài đồng lẻ từ việc đánh giày hay bán ve chai. Tôi không cần số tiền đó để làm giàu, nhưng tôi cần cậu phải luôn ghi nhớ cái giá của việc báo thù. 15 triệu tệ này không phải để trả cho tôi, mà là để cậu tự nhắc nhở mình: trong 10 năm tới, cậu không được phép trở thành một kẻ tồi tệ như người mà cậu đã ghét bỏ. Cậu phải sống, phải lao động và phải trưởng thành để trả xong món nợ này.

Tiểu Quân run rẩy đón lấy cuốn sổ. Cậu hiểu rằng, thù lao này thực chất là một sợi dây neo giữ cậu lại với con đường lương thiện. Lục Ngôn không chỉ trừng phạt kẻ ác, anh còn đang nhào nặn lại linh hồn của kẻ bị hại. Nếu cậu mang lòng hận thù để đi hại người khác, cậu sẽ mãi mãi không bao giờ trả hết món nợ này. Nhưng nếu cậu vươn lên, số tiền tích góp mỗi tháng sẽ là minh chứng cho sự trưởng thành của cậu.

Lục Ngôn cầm chiếc nhíp bạc, quay lại với những bánh răng đồng hồ nhỏ li ti trên bàn. Anh không nhìn theo khi Tiểu Quân cúi đầu chào sâu sắc rồi bước ra khỏi tiệm. Ánh nắng chiều tà đổ dài trên bến phà, bóng cậu bé nhỏ nhắn khuất dần trong dòng người hối hả của Trùng Khánh.

Trong cuốn sổ tay của Lục Ngôn, hồ sơ "Ve Chai" được khép lại bằng một nét bút chì nhẹ nhàng. 15 triệu tệ cho 10 năm cuộc đời của một con người – một cái giá vừa "trên trời", lại vừa chứa chan sự nhân văn cay đắng.