Sự trừng phạt không bắt đầu bằng một tiếng nổ, mà bắt đầu bằng một cảm giác bất an mơ hồ len lỏi vào giấc ngủ của Trình Phong. Tại ngôi trường này, danh dự là một thứ tôn giáo, và Lục Ngôn biết rằng cách tàn khốc nhất để hủy hoại một kẻ kiêu ngạo là khiến gã tự nghi ngờ chính sự tồn tại hoàn hảo của mình.
Vào một buổi sáng thứ Ba, khi Trình Phong mở tủ đồ cá nhân, gã không thấy sách vở như mọi khi. Thay vào đó, nằm ngay ngắn trên giá là chiếc bàn chải đánh giày cũ nát, thấm đẫm mực đen mà gã đã dẫm lên tuần trước. Không có lời đe dọa, không có tên người gửi, chỉ có mùi xi bóng nồng nặc bốc ra. Trình Phong hốt hoảng ném chiếc bàn chải vào thùng rác, nhưng bóng ma của nó dường như vẫn ám quẻ gã suốt buổi học.
Lục Ngôn, trong vai người dọn dẹp, lướt qua gã với chiếc chổi nhựa dài. Anh không nhìn gã, nhưng tiếng sột soạt của chổi trên sàn đá hoa cương lại vang lên đều đặn, nhịp nhàng như tiếng đếm ngược của một chiếc đồng hồ tử thần. Mỗi khi Trình Phong bước vào nhà vệ sinh, gã lại thấy trên mặt gương mờ hơi nước hiện lên những con số: 15.000.000. Đó là mức thù lao mà Tiểu Quân phải trả, một con số mà gã không thể hiểu nổi, nhưng nó gợi lên một sự đòi nợ tâm linh khiến gã rùng mình.
Sự tỉ mỉ của Lục Ngôn tiếp tục phát huy tác dụng ở một cấp độ cao hơn: sự phản bội nội bộ. Anh bắt đầu để lại những mẩu giấy nhỏ trong cặp của đám đàn em thân tín của Trình Phong, nội dung là những lời nhận xét khinh miệt mà Trình Phong "đã từng nói" về gia thế của bọn chúng. Những mẩu giấy này được mô phỏng theo nét chữ của Trình Phong một cách hoàn hảo. Sự hoài nghi bắt đầu mọc rễ. Đám nam sinh vốn chỉ gắn kết bằng quyền lực và nỗi sợ bắt đầu liếc nhìn nhau với ánh mắt dè chừng. Liên minh bắt nạt bắt đầu rạn nứt từ bên trong.
Cao trào của sự trừng phạt tâm lý diễn ra vào buổi lễ tuyên dương học sinh ưu tú cuối tháng. Khi Trình Phong tự tin bước lên bục vinh quang để nhận bằng khen cho bài luận văn xuất sắc nhất, hệ thống âm thanh của nhà trường – vốn đã bị Lục Ngôn tinh chỉnh lại từ trước – bỗng nhiên phát ra những đoạn ghi âm rời rạc. Đó không phải là âm nhạc, mà là tiếng gào thét của gã trong những lần bắt nạt bạn bè ở sau khu nhà kho, xen lẫn là giọng đọc run rẩy của Tiểu Quân khi bị gã ép viết bài luận văn kia.
Cả hội trường chìm vào một sự im lặng kinh hoàng. Chiếc mặt nạ "con nhà người ta" của Trình Phong vỡ vụn ngay dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ nhất. Gã đứng chôn chân, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Phía dưới khán đài, những vị giáo viên từng chọn cách im lặng giờ đây nhìn gã với sự ghẻ lạnh, không phải vì họ hối hận, mà vì gã đã trở thành một vết nhơ không thể che đậy được nữa. Cha của gã, người đang ngồi ở hàng ghế danh dự, lặng lẽ đứng dậy rời đi, bỏ lại đứa con trai đang bị hàng trăm ánh mắt soi xét.
Lục Ngôn đứng ở cuối hội trường, tay cầm chiếc túi rác màu đen. Anh nhìn thấy sự hoảng loạn tột độ trong đôi mắt của Trình Phong – một loại hoảng loạn mà kẻ ác chỉ có được khi nhận ra mình đã mất đi tấm khiên bảo vệ cuối cùng. Không cần bạo lực, Lục Ngôn đã biến ngôi trường thành một phiên tòa lương tâm, nơi mà mỗi bước đi của Trình Phong từ nay về sau sẽ luôn bị ám ảnh bởi tiếng tích tắc của sự báo ứng.
Anh quay người đi vào bóng tối của hành lang, bỏ lại sau lưng những tiếng xì xào bàn tán đang bắt đầu bùng nổ như một cơn sóng dữ. Những bí mật đã được phơi bày một cách tự nhiên nhất, bởi vì khi một bộ máy đã bị lệch nhịp, nó sẽ tự nghiền nát chính mình.