Mưa đêm ở Trùng Khánh không bao giờ dứt hẳn, nó chỉ chuyển từ những đợt xối xả sang làn sương mờ ảo khiến tầm nhìn trở nên nhạt nhòa. Trong một khu phố cũ đang chờ giải tỏa ở quận Giang Bắc, có một nhà vệ sinh công cộng nằm sâu trong hẻm nhỏ, nơi ánh đèn tuýp trên trần nhà cứ nhấp nháy liên hồi theo nhịp tim của một kẻ hấp hối. Mùi vôi vữa ẩm mốc quyện lẫn với mùi thuốc tẩy nồng nặc tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.
Thẩm Dao đứng trước chiếc gương soi đã ố vàng, những vết nứt dài chạy ngang mặt gương chia cắt gương mặt cô thành những mảnh vỡ méo mó. Đôi mắt cô sưng húp, hằn lên những tia máu vì thức trắng nhiều đêm. Cô đã mất tất cả: số tiền tích góp cả đời để mua nhà cho mẹ, niềm tin vào tình yêu và cả sự tự tôn của một người phụ nữ. Kẻ đó, một gã đàn ông mang danh tri thức với những lời hứa hẹn ngọt ngào về một tổ ấm, đã cuỗm sạch mọi thứ để chạy theo một cuộc đời nhung lụa khác, để lại cô với đống nợ nần và sự sỉ nhục của gia đình.
Trong lúc đưa tay vặn vòi nước lạnh để tỉnh táo, Thẩm Dao chợt khựng lại. Ở góc dưới cùng bên phải của chiếc gương, nơi lớp thủy ngân đã bong tróc, có dán một mẩu giấy nhỏ màu trắng xanh, chỉ bằng kích thước của một tấm danh thiếp. Nó không nổi bật giữa những tờ quảng cáo tìm người làm hay khoan cắt bê tông dán chồng chéo xung quanh. Trên mẩu giấy in hình một cành hoa trà trắng đang héo rũ và một dòng chữ nhỏ đến mức phải áp sát mặt mới đọc được: "Cái giá của sự phản bội là bao nhiêu?".
Thẩm Dao đưa ngón tay run rẩy chạm vào mẩu giấy. Cô cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Phía sau mẩu giấy, khi bóc nhẹ ra, hiện lên một mã số gồm sáu chữ số và một chỉ dẫn ngắn gọn: "Hãy mang theo một cành hoa trà đến bến phà Nam Kỉ Môn vào lúc đồng hồ lớn điểm mười hai giờ đêm".
Cô đứng lặng người trong không gian u tối đó, tiếng nước nhỏ giọt từ vòi nước hỏng rơi xuống bồn sứ nghe như tiếng gõ cửa của định mệnh. Thẩm Dao không biết đây là một trò đùa ác ý hay là tia hy vọng cuối cùng, nhưng cô biết mình không còn đường lui. Sự hận thù trong lòng cô đã lớn đến mức nếu không có nơi để trút xả, nó sẽ thiêu rụi chính linh hồn cô trước khi kịp nhìn thấy kẻ phản bội phải trả giá.
Lục Ngôn ngồi trong tiệm đồng hồ, chiếc kính lúp vẫn gắn bên mắt. Anh vừa hoàn thành việc lau dầu cho một chiếc đồng hồ để bàn từ thời Dân quốc. Anh ngước nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường lớn nhất, kim phút đang tiến dần về con số mười hai. Anh biết, ở đâu đó ngoài kia, mẩu giấy trên chiếc gương cũ đã được tìm thấy. Sự phản bội luôn mang theo một mùi hương đặc trưng, nó vừa đắng ngắt như mật đắng lại vừa lạnh lẽo như sương muối.
Hồ sơ Hoa Trà Trắng không bắt đầu bằng tiền bạc hay danh dự bị chà đạp, mà bắt đầu bằng một trái tim đã chết đi một nửa. Lục Ngôn lấy ra một chiếc lọ thủy tinh nhỏ, bên trong chứa một cánh hoa khô héo. Anh biết rằng vụ này sẽ không giống như vụ Trần Hùng hay Trình Phong. Sự phản bội trong tình cảm là loại nợ khó đòi nhất, vì nó không có hóa đơn, không có bằng chứng hữu hình, chỉ có những vết sẹo không bao giờ khép miệng.
Thẩm Dao rời khỏi nhà vệ sinh công cộng, bước chân cô loạng choạng trên mặt đường trơn trượt. Cô đi tìm một cửa hàng hoa duy nhất còn mở cửa trong đêm muộn để mua một cành hoa trà trắng. Cô không biết rằng, từ khoảnh khắc cô chạm tay vào mẩu giấy dán trên chiếc gương cũ, mọi chuyển động của cô và kẻ đã phản bội cô đều đã nằm trong vòng xoay của những bánh răng mà Lục Ngôn đang âm thầm điều khiển.