MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDỊCH VỤ BÁO THÙChương 13

DỊCH VỤ BÁO THÙ

Chương 13

863 từ · ~5 phút đọc

Gió từ sông Trường Giang thổi thốc lên bờ bến phà Nam Kỉ Môn, mang theo vị tanh nồng của bùn đất và sự lạnh lẽo của những đợt sóng ngầm. Thẩm Dao đứng sát mép lan can đá, đôi bàn tay gầy gộc siết chặt cành hoa trà trắng vừa mua được. Cánh hoa mỏng manh run rẩy trước gió, giống như chính sinh mạng của cô lúc này. Nhìn xuống dòng nước đen thẫm đang cuồn cuộn chảy dưới chân, Thẩm Dao thấy một sự cám dỗ kỳ lạ. Chỉ cần một bước chân thôi, mọi nợ nần, mọi sự nhục nhã và cái cảm giác bị xé nát tim gan sẽ tan biến vào hư vô.

Cô đã từng tin rằng mình là người hạnh phúc nhất khi đứng bên cạnh Lâm Kiến – một kiến trúc sư trẻ tài năng với vẻ ngoài nho nhã. Cô đã không ngần ngại dốc hết tiền tiết kiệm, thậm chí vay mượn từ người thân để giúp gã mở văn phòng riêng. Để rồi một ngày, gã biến mất cùng toàn bộ số tiền đó, để lại một lá thư ngắn ngủi nói rằng gã đã tìm thấy một bến đỗ "xứng tầm" hơn – con gái của một nhà đầu tư lớn. Thẩm Dao không chỉ mất tiền, cô mất đi niềm tin vào sự tử tế của con người. Những đêm dài đứng trên sân thượng tòa chung cư, cô đã nhìn xuống mặt đất và đếm từng giây, tự hỏi liệu nỗi đau này có kết thúc nếu cô buông mình xuống.

Đừng nhảy. Nước sông mùa này lạnh lắm, và nó sẽ không giúp cô đòi lại được những gì đã mất.

Một giọng nói trầm thấp, đều đặn vang lên từ phía sau. Thẩm Dao giật mình quay lại. Lục Ngôn đứng đó, tay cầm một chiếc đồng hồ quả quýt đang mở nắp. Anh không nhìn cô, mà nhìn vào những bánh răng đang chuyển động bên trong. Chiếc áo măng tô đen của anh hòa lẫn vào bóng tối, khiến anh trông như một phần của màn đêm.

Thẩm Dao run rẩy đưa cành hoa trà ra phía trước như một chiếc bùa hộ mệnh. Cô không biết người đàn ông này là ai, nhưng cái cách anh xuất hiện đúng vào khoảnh khắc cô tuyệt vọng nhất khiến cô tin vào mẩu giấy dán trên gương. Lục Ngôn tiến lại gần, cầm lấy cành hoa trà, đưa lên mũi ngửi nhẹ rồi thở dài. Anh nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của cô, thấy trong đó một ngọn lửa hận thù đang cháy âm ỉ dưới đống tro tàn của sự tuyệt vọng.

Cô muốn chết, hay muốn nhìn thấy gã phải quỳ xuống trong đống đổ nát của sự dối trá? - Lục Ngôn hỏi, giọng anh bình thản đến đáng sợ.

Thẩm Dao nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô kể cho anh nghe về tất cả, về những lời hứa hẹn dưới ánh hoàng hôn, về số tiền mồ hôi nước mắt của mẹ cô giờ đã nằm trong túi của kẻ khác. Cô nói rằng cô muốn gã phải mất sạch danh dự, phải nếm trải cảm giác bị phản bội bởi chính những kẻ mà gã đang cố gắng bám lấy.

Lục Ngôn đóng nắp chiếc đồng hồ lại bằng một tiếng "cạch" gọn ghẽ. Anh nói với cô rằng gã đàn ông tên Lâm Kiến đó thực chất không trân quý tình yêu hay tiền bạc, thứ gã khao khát nhất là sự hoàn hảo trong mắt xã hội thượng lưu. Gã là một kẻ xây lâu đài trên cát, và việc của Lục Ngôn chỉ đơn giản là rút đi những hạt cát mấu chốt nhất.

Anh nhìn vào cành hoa trà đã bắt đầu héo rũ trong tay mình, rồi đưa cho cô một mẩu giấy nhỏ có ghi thời gian và địa điểm cho cuộc giao dịch chính thức. Lục Ngôn không yêu cầu tiền bạc ngay lập tức. Anh nhìn vào Thẩm Dao, thấy sự kiệt quệ của một người phụ nữ đã quên mất cách yêu thương chính mình. Anh nói, cái giá cho phi vụ này sẽ là một việc mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ làm được sau khi bị tổn thương.

Trước khi quay bước đi, Lục Ngôn để lại một câu nói khiến Thẩm Dao đứng lặng người trong gió rét:

Kẻ muốn chết thường là kẻ còn mang quá nhiều nợ với cuộc đời. Nếu cô chết bây giờ, gã sẽ thắng. Hãy sống để nhìn thấy thời gian thực hiện công việc của nó.

Thẩm Dao nhìn theo bóng lưng của Lục Ngôn khuất dần trong sương mù. Lần đầu tiên sau nhiều tuần, cô không còn nhìn xuống dòng nước sông Trường Giang nữa. Cô nắm chặt mẩu giấy trong tay, một cảm giác sống sót mãnh liệt bắt đầu trỗi dậy. Hồ sơ Hoa Trà Trắng đã mở ra, và Lâm Kiến – kẻ đang đắm chìm trong vinh quang giả tạo – không hề biết rằng những bánh răng của sự trả giá đã bắt đầu xoay chuyển.