Ánh đèn flash liên tục chớp nháy tạo nên một vùng không gian trắng xóa tại sảnh lớn của sân bay quốc tế. Tiếng xôn xao của cánh phóng viên và người hâm mộ vang lên không ngớt khi cánh cửa khoang hạng nhất vừa mở ra. Giữa hàng rào an ninh dày đặc, một bóng hình thanh mảnh bước ra, ngay lập tức thu hút mọi tiêu điểm. Tri Vân diện một chiếc váy dài lụa đen ôm sát cơ thể, bên ngoài khoác chiếc áo dạ dáng dài cùng màu, tôn lên làn da trắng đến phát sáng của mình. Đôi mắt cô ẩn sau mặt kính đen to bản, che giấu đi sự mệt mỏi sau chuyến bay dài và cả những tia sóng ngầm đang cuộn trào trong lòng. Cô đã biến mất khỏi nơi này đúng ba năm, và giờ đây, cô trở về với tư cách một ảnh hậu quốc tế với vẻ đẹp sắc sảo, lạnh lùng, không còn chút dấu vết nào của cô gái nhỏ bé, nhút nhát từng bị giam cầm trong quá khứ.
Tri Vân mỉm cười xã giao trước ống kính, nhưng bước chân cô lại vô cùng dứt khoát. Cô hiểu rõ, ở thành phố này, mỗi một mét vuông đất cô bước qua đều có thể chứa đựng hơi thở của người đàn ông đó. Kẻ đã từng là cả thế giới của cô, cũng là kẻ đã dùng đôi tay ấy để bóp nghẹt mọi khao khát tự do của cô. Mỗi bước đi của Tri Vân đều như đang đạp lên những mảnh vỡ của ký ức, đau đớn nhưng đầy kiêu hãnh. Cô không còn sợ hãi nữa, vì cô biết mình đã đủ mạnh mẽ để không bao giờ để bất kỳ ai có quyền định đoạt cuộc đời mình thêm một lần nào nữa. Chiếc xe đen sang trọng chờ sẵn ở cửa sân bay đón cô đi, để lại phía sau những tiếng gọi tên không dứt.
Ở phía xa, trong một chiếc Rolls Royce đậu ở góc khuất của bãi đỗ xe, một đôi mắt sâu thẳm như hố đen đang dán chặt vào bóng dáng vừa lướt qua. Khải Hoàng ngồi trong bóng tối, ngón tay dài thon gọn đang xoay nhẹ chiếc nhẫn hồng lục bảo trên ngón tay. Ánh sáng mờ nhạt chiếu vào khuôn mặt hoàn hảo như điêu khắc nhưng lại mang theo vẻ âm trầm, đáng sợ. Khi nhìn thấy Tri Vân mỉm cười trước ống kính, lồng ngực anh thắt lại một cơn đau âm ỉ rồi nhanh chóng bị thay thế bởi một luồng điện cuồng nhiệt lan tỏa khắp các dây thần kinh. Ba năm. Ba năm anh sống như một cái xác không hồn, dùng công việc và quyền lực để lấp đầy khoảng trống mà cô để lại. Anh đã từng phát điên tìm kiếm cô ở khắp mọi ngõ ngách trên thế giới này, nhưng cô như một giọt nước tan vào biển cả, không để lại dấu vết.
"Vân nhi, cuối cùng em cũng chịu lộ diện rồi."
Giọng nói của Khải Hoàng trầm thấp, khàn đặc, mang theo một sự chiếm hữu không hề che giấu. Anh nhìn chăm chú vào tấm hình cô trên màn hình máy tính bảng, ngón tay miết nhẹ lên làn môi đỏ mọng của người phụ nữ trong ảnh. Sự kiêu ngạo của một kẻ đứng đầu giới kinh tài không cho phép anh thừa nhận rằng anh đã nhớ cô đến phát điên. Anh chỉ biết rằng, món đồ chơi quý giá nhất của mình đã trở về, và lần này, anh sẽ không bao giờ để cô có cơ hội bay đi mất. Chiếc xe lăn bánh, đuổi theo hướng chiếc xe của Tri Vân như một thợ săn đang âm thầm bám theo con mồi yêu thích nhất của mình.
Tri Vân trở về căn hộ cao cấp đã được trợ lý chuẩn bị sẵn. Cô đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn bên dưới. Ba năm trước, cô đã rời đi trong một đêm mưa tầm tã, mang theo trái tim tan nát và sự tổn thương tột cùng từ những lời sỉ nhục của Khải Hoàng. Anh yêu cô, nhưng cách yêu của anh giống như một nhà tù dát vàng. Anh kiểm soát từng mối quan hệ, từng bộ quần áo cô mặc, thậm chí là cả hơi thở của cô. Sự kiêu ngạo của anh khiến anh tin rằng cô là một vật sở hữu, một món đồ không được phép có suy nghĩ riêng. Một hiểu lầm nhỏ về sự xuất hiện của một người bạn cũ đã trở thành ngòi nổ cho cơn thịnh nộ của anh, và đó cũng là lúc cô nhận ra, nếu không chạy trốn, cô sẽ bị anh nghiền nát thành tro bụi.
"Tôi sẽ không để anh chạm vào tôi một lần nào nữa, Khải Hoàng."
Tri Vân tự nhủ với chính mình, đôi bàn tay cô siết chặt lấy thành ban công. Cô không hề biết rằng, ngay lúc này, một đội vệ sĩ dưới trướng Khải Hoàng đã bắt đầu âm thầm bao vây khu chung cư này. Mọi lịch trình, mọi bước đi của cô đều được báo cáo về văn phòng của anh từng phút một. Khải Hoàng không vội vàng xuất hiện, anh muốn tận hưởng cảm giác con mồi đang dần rơi vào cái lưới mà anh đã giăng sẵn. Anh muốn cô hiểu rằng, dù cô có chạy xa đến đâu, có trở thành ai đi chăng nữa, thì bầu trời của cô vẫn chỉ có thể là anh.
Đêm đó, Tri Vân không tài nào chợp mắt được. Mùi hương của thành phố này, không khí này đều gợi nhắc về anh. Cô cảm giác như có một ánh mắt lạnh lẽo đang dõi theo mình từ bóng tối. Cô đứng dậy, rót cho mình một ly rượu vang đỏ, nhìn chất lỏng sóng sánh trong ly. Màu đỏ ấy làm cô nhớ đến màu máu, cũng là màu của tình yêu cực đoan mà cô từng nếm trải. Cô uống cạn ly rượu, cảm nhận vị chát đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, cố gắng xua tan đi sự bất an đang lớn dần. Nhưng Tri Vân không biết, đây mới chỉ là sự khởi đầu cho một vòng xoáy điên cuồng mà cô sắp phải đối mặt.