Ánh nắng ban mai xuyên qua rèm cửa, soi rọi căn phòng ngủ sang trọng nhưng lạnh lẽo của Tri Vân. Cô thức dậy với một cảm giác nặng nề, dường như những bóng ma quá khứ không hề buông tha cô ngay cả trong giấc mộng. Hôm nay là ngày đầu tiên cô có buổi họp báo ra mắt dự án phim mới tại một khách sạn lớn trung tâm thành phố. Tri Vân chọn cho mình một bộ suit trắng thanh lịch, mái tóc đen được búi cao, toát lên phong thái của một người phụ nữ thành đạt và tự chủ. Cô soi gương, nhìn vào hình ảnh một Tri Vân mạnh mẽ bên trong, cố gắng đè nén sự run rẩy khi nghĩ đến khả năng có thể chạm mặt người đàn ông đó.
Khi xe của Tri Vân vừa đến cổng khách sạn, một dàn xe đen sang trọng khác cũng đồng thời tiến vào, chiếm trọn lối đi chính. Đám đông phóng viên bỗng chốc trở nên hỗn loạn, tiếng xì xào vang lên khắp nơi. Cửa xe mở ra, Khải Hoàng bước xuống với phong thái của một bậc đế vương. Bộ vest đen được cắt may thủ công tinh xảo ôm sát thân hình cao lớn, bờ vai rộng và đôi chân dài miên man tạo nên một áp lực vô hình cho những người xung quanh. Ánh mắt anh sắc lạnh, không liếc nhìn ai, thẳng tiến vào sảnh chính. Tri Vân đứng ở góc khuất, tim cô đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô không ngờ anh lại xuất hiện ở đây, trong một sự kiện vốn dĩ không thuộc về lĩnh vực kinh doanh của anh.
"Tri Vân tiểu thư, đã đến giờ vào hội trường rồi."
Tiếng nhắc nhở của trợ lý làm Tri Vân giật mình. Cô hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại nét mặt rồi bước vào. Tuy nhiên, ngay khi cô bước qua cửa, cô nhận ra vị trí ghế ngồi của mình đã bị thay đổi. Thay vì ngồi cùng đoàn làm phim, cô được sắp xếp ngồi ngay cạnh hàng ghế của nhà đầu tư lớn nhất – nơi Khải Hoàng đang thong dong ngồi đó. Cảm giác bị bao vây bởi mùi hương quen thuộc, mùi gỗ đàn hương hòa quyện với chút vị đắng của thuốc lá khiến Tri Vân cảm thấy nghẹt thở. Anh không nhìn cô, nhưng sự hiện diện của anh như một ngọn núi lớn đè nặng lên vai cô.
Suốt buổi họp báo, Tri Vân cố gắng tập trung trả lời các câu hỏi, nhưng cô luôn cảm nhận được một ánh nhìn nóng bỏng như muốn xuyên thấu lớp quần áo của mình. Khải Hoàng ngồi đó, một tay chống cằm, thỉnh thoảng lại xoay chiếc nhẫn trên ngón tay, đôi mắt sâu thẳm không rời khỏi từng cử động của cô. Khi một phóng viên hỏi về chuyện tình cảm cá nhân của cô trong ba năm ở nước ngoài, Tri Vân khựng lại một chút rồi mỉm cười nhạt nhẽo. Cô trả lời bằng một giọng điệu xa cách, khẳng định rằng mình chỉ quan tâm đến sự nghiệp. Ngay lập tức, cô nghe thấy một tiếng cười khẩy nhẹ phát ra từ người đàn ông bên cạnh.
"Em vẫn nói dối giỏi như vậy, Vân nhi."
Khải Hoàng đột nhiên ghé sát tai cô, giọng nói trầm thấp chỉ đủ để hai người nghe thấy. Hơi thở nóng hổi của anh lướt qua vành tai cô làm Tri Vân rùng mình. Cô siết chặt micro, cố giữ cho giọng mình không bị run. Cô không quay lại nhìn anh, chỉ lạnh lùng đáp trả rằng anh đã nhận lầm người. Nhưng Khải Hoàng không hề nản lòng, anh thậm chí còn bạo dạn hơn khi đưa tay xuống dưới bàn, nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của cô. Đôi bàn tay to lớn, ấm nóng nhưng đầy tính chiếm hữu ấy khóa chặt lấy tay cô, khiến cô không thể rút ra được mà không gây chú ý với mọi người xung quanh.
"Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của tôi. Ba năm qua, tôi đã học được cách tàn nhẫn hơn em tưởng đấy."
Những lời nói đó như những nhát dao đâm vào lòng Tri Vân. Cô cảm nhận được sự điên cuồng đang tiềm ẩn trong đôi mắt anh. Sau khi buổi họp báo kết thúc, cô vội vàng tìm cách rời đi nhưng Khải Hoàng đã nhanh hơn một bước. Anh chặn đường cô ở lối đi hẹp dẫn ra bãi xe. Những vệ sĩ của anh nhanh chóng tạo thành một vòng vây, ngăn cản mọi sự xâm nhập từ bên ngoài. Tri Vân bị ép lùi dần vào bức tường lạnh lẽo, trước mặt cô là lồng ngực vững chãi của Khải Hoàng. Anh chống hai tay sang hai bên, giam cầm cô trong không gian nhỏ bé giữa cơ thể mình và bức tường.
"Khải Hoàng, anh định làm gì? Ở đây có rất nhiều người."
Tri Vân ngước nhìn anh, đôi mắt cô tràn đầy sự tức giận và cả một chút sợ hãi không thể giấu giếm. Khải Hoàng cúi thấp đầu, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ tính bằng milimet. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, đôi mắt mà anh đã mơ thấy hàng đêm trong suốt ba năm qua. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, nhưng động tác ấy lại mang theo một sự đe dọa rõ rệt. Anh nhớ cảm giác này, nhớ làn da mịn màng này, và nhớ cả sự phản kháng yếu ớt này của cô. Sự kiêu ngạo của anh trỗi dậy, anh không muốn yêu lại cô, anh chỉ muốn giữ cô lại, giam cô vào chiếc lồng mà anh đã dày công xây dựng.
"Em nghĩ mình có thể thoát khỏi tôi sao? Tri Vân, cả đời này em cũng đừng mong xóa sạch được dấu vết của tôi trên người em. Em trở về, chính là tự dâng mình vào tay tôi."
Anh nói xong, đột ngột cúi xuống hôn mạnh bạo lên môi cô. Một nụ hôn không hề có chút dịu dàng, chỉ có sự chiếm đoạt và trừng phạt. Tri Vân chống cự, cô đánh vào ngực anh, nhưng anh càng siết chặt eo cô hơn, như muốn khảm cô vào cơ thể mình. Mùi vị của anh, sự bá đạo của anh tràn ngập tâm trí cô. Khi anh buông ra, đôi môi Tri Vân đã đỏ mọng và sưng tấy. Anh nhìn cô với ánh mắt chiến thắng, rồi lạnh lùng quay lưng bước đi, để lại cô đứng đó với trái tim vỡ vụn và sự bàng hoàng tột độ. Tri Vân nhận ra, trò chơi này cô không hề có quyền kiểm soát, và xiềng xích của Khải Hoàng đã bắt đầu quấn quanh cổ chân cô một lần nữa.