MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐiên cuồng giữ lấy emChương 3: Điểm giao của định mệnh

Điên cuồng giữ lấy em

Chương 3: Điểm giao của định mệnh

1,100 từ · ~6 phút đọc

Khói thuốc lá phả ra từ đôi môi mỏng của Khải Hoàng, lơ lửng trong không trung trước khi tan biến vào bóng tối của văn phòng làm việc đặt tại tầng cao nhất của tập đoàn Khải Thị. Trên màn hình máy tính lớn, hàng loạt những tấm hình chụp lén Tri Vân từ khi cô bước chân xuống sân bay cho đến khi rời khỏi buổi họp báo được cập nhật liên tục. Anh nhìn đăm đăm vào gương mặt kiêu kỳ của cô, đôi mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ và vì một cơn khát vọng đang bùng cháy dữ dội trong lồng ngực. Khải Hoàng vứt điếu thuốc xuống chiếc gạt tàn bằng pha lê, âm thanh khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này quá lâu, lâu đến mức sự kiên nhẫn đã biến chất thành một loại độc dược ăn mòn lý trí.

"Cô ấy đã đi đâu?"

Khải Hoàng hỏi, giọng nói lạnh lẽo không chút nhiệt độ. Người trợ lý đứng phía sau run rẩy, cúi đầu thấp hơn để tránh ánh nhìn sắc lẹm như dao cạo của sếp mình. Anh ta nhanh chóng báo cáo rằng Tri Vân đã trở về căn hộ và không có ý định ra ngoài trong tối nay. Khải Hoàng cười nhạt, một nụ cười mang theo sự tự tin tuyệt đối của một kẻ săn mồi. Anh đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác vest, bước chân dứt khoát hướng về phía cửa. Anh không muốn chờ đợi thêm một giây phút nào nữa để thực hiện quyền sở hữu của mình. Với Khải Hoàng, sự xuất hiện của Tri Vân trước mặt anh ngày hôm nay không phải là tình cờ, mà là sự trở về của một tù nhân đối với cai ngục.

Trong khi đó, tại căn hộ cao cấp, Tri Vân đang cố gắng thu dọn những mảnh vỡ cảm xúc sau cuộc chạm trán đầy bão táp buổi sáng. Cô đứng dưới vòi hoa sen, để dòng nước lạnh buốt xối thẳng vào người, hy vọng nó có thể gột rửa đi cảm giác bỏng rát trên đôi môi mà Khải Hoàng đã để lại. Mỗi khi nhắm mắt, cô lại thấy ánh mắt điên cuồng và đầy tính chiếm hữu của anh. Cô rùng mình, hai tay ôm lấy vai, cảm thấy bản thân thật thảm hại khi dù đã nỗ lực thay đổi suốt ba năm, cô vẫn bị rung động bởi sự hiện diện của anh. Tri Vân hiểu rằng sự trở về lần này là một canh bạc mạo hiểm, và Khải Hoàng chính là biến số mà cô không thể lường trước được.

"Mình không được phép yếu lòng."

Tri Vân tự nhủ, cô bước ra khỏi phòng tắm, khoác lên mình chiếc áo choàng lụa mỏng manh. Cô đi đến quầy bar mini, rót một ly rượu vang đỏ, loại rượu có màu sắc hệt như những giọt máu tươi mà cô đã thấy trong giấc mơ về quá khứ. Cô ngồi xuống ghế sofa, nhìn ra ban công nơi những ánh đèn đường đang bắt đầu thưa dần. Bất thình lình, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Tri Vân khựng lại, một linh tính không lành trào dâng. Cô không mong chờ bất kỳ vị khách nào vào giờ này.

Cô tiến đến gần cửa, nhìn qua màn hình camera. Trái tim cô như ngừng đập khi thấy gương mặt quen thuộc đang đứng phía sau cánh cửa. Khải Hoàng. Anh đứng đó, hơi thở có chút dồn dập, đôi mắt rực cháy nhìn thẳng vào camera như thể có thể xuyên qua lớp cửa sắt để bóp nghẹt cô. Tri Vân lùi lại một bước, hơi thở trở nên khó khăn. Cô không muốn mở cửa, cô muốn hét lên yêu cầu anh rời đi, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh tại chỗ. Tiếng chuông cửa vẫn vang lên đều đặn, mỗi nhịp chuông như một nhát búa nện vào tâm trí cô.

"Tri Vân, mở cửa. Đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh."

Giọng nói của Khải Hoàng vang lên qua hệ thống đàm thoại, trầm thấp và đầy uy quyền. Tri Vân biết anh nói được là làm được. Với quyền lực của mình, việc phá vỡ một cánh cửa căn hộ đối với anh dễ dàng như lật một bàn tay. Cô run rẩy vặn ổ khóa, cánh cửa vừa hé mở, một sức mạnh to lớn đã đẩy nó ra, và Khải Hoàng bước vào như một cơn lốc đen tối. Anh đóng sầm cửa lại, khóa trái, rồi ngay lập tức ép Tri Vân vào bức tường bên cạnh. Mùi rượu nho hòa quyện với mùi nam tính quen thuộc của anh bao vây lấy cô, khiến cô không còn đường lui.

Anh không nói lời nào, đôi tay to lớn nắm lấy hai cổ tay cô, ép lên đỉnh đầu. Tri Vân giãy giụa, nhưng sức lực của cô so với anh chỉ như muối bỏ bể. Khải Hoàng cúi thấp đầu, hơi thở nóng hổi của anh phả vào cổ cô, khiến làn da cô nổi da gà. Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương hoa trà trắng thanh khiết mà anh hằng khao khát. Sự im lặng giữa hai người kéo dài, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch và tiếng thở dốc. Cảm giác bị giữ chặt này, sự kìm kẹp không cho phép cô quyền lựa chọn này, chính là xiềng xích vô hình mà anh đã dùng để trói buộc cô suốt những năm tháng thanh xuân.

"Ba năm qua, em đã ở bên ai?"

Khải Hoàng hỏi, giọng nói khàn đặc vì ghen tuông đang bùng nổ. Anh siết chặt cổ tay cô hơn, khiến cô phải khẽ kêu lên vì đau. Tri Vân ngước nhìn anh, ánh mắt đầy sự uất hận. Cô cười lạnh, một nụ cười mang theo sự khiêu khích mà trước đây cô chưa bao giờ dám thể hiện. Cô nói với anh rằng cuộc sống của cô không còn liên quan gì đến anh, và cô có quyền ở bên bất kỳ ai cô muốn. Câu trả lời đó như một mồi lửa ném vào kho xăng. Khải Hoàng gầm lên một tiếng nhỏ, anh cúi xuống, cắn mạnh lên bờ vai trắng ngần của cô qua lớp áo lụa, như muốn để lại một dấu ấn không bao giờ phai nhạt trên cơ thể người phụ nữ này.