MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐiên cuồng giữ lấy emChương 11: Vòng xoáy của sự ngờ vực

Điên cuồng giữ lấy em

Chương 11: Vòng xoáy của sự ngờ vực

1,916 từ · ~10 phút đọc

Bầu không khí tại phim trường "Mộng Dân Quốc" những ngày sau đó luôn duy trì ở trạng thái căng thẳng tột độ. Sự hiện diện của Khải Hoàng không còn là một bóng ma ẩn hiện mà đã trở thành một thực thể áp chế, đóng đinh sự chú ý lên từng khung hình có mặt Tri Vân. Anh không còn ngồi trong phòng giám sát nữa, mà trực tiếp đứng bên cạnh đạo diễn, đôi mắt sắc lạnh như diều hâu quét qua từng cử chỉ nhỏ nhất của nam chính khi đứng cạnh người phụ nữ của mình. Mọi người trong đoàn làm phim đi lại nhẹ nhàng, ngay cả tiếng cười đùa cũng trở nên xa xỉ, bởi ai cũng hiểu rằng chỉ cần một sai sót nhỏ khiến vị tổng tài kia không hài lòng, cả dự án trị giá hàng trăm triệu này có thể sụp đổ chỉ trong một cái búng tay.

Tri Vân đứng dưới gốc cây hòe già trong bối cảnh phim, tà xường xám màu xanh ngọc bích ôm sát lấy thân hình mảnh mai nhưng toát lên vẻ u uất đến nao lòng. Cô đang chuẩn bị cho phân cảnh cao trào của tập phim, nơi nhân vật của cô phát hiện ra sự phản bội của người đàn ông mình hằng tin tưởng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, Tri Vân biết mình không cần phải diễn. Sự ngờ vực, nỗi đau và cảm giác bị phản bội đã ngấm sâu vào từng tế bào của cô kể từ ba năm trước. Mỗi lần cô nhìn thấy Khải Hoàng đứng đó, nhìn anh thản nhiên thao túng cuộc đời cô như một quân cờ, ngọn lửa hận thù trong cô lại âm thầm bùng cháy mãnh liệt hơn.

"Cảnh 45, lần thứ nhất. Diễn!"

Tiếng hô của đạo diễn vang lên, Tri Vân lập tức nhập vai. Cô nhìn nam chính – một nam diễn viên trẻ đang run rẩy trước áp lực từ phía Khải Hoàng – bằng ánh mắt chứa chan sự thất vọng. Cô thốt ra những lời thoại đầy cay đắng, nhưng ánh mắt lại vô tình liếc về phía Khải Hoàng đang đứng trong bóng tối.

"Anh nói anh giữ tôi lại vì yêu tôi? Không, anh giữ tôi lại chỉ để thỏa mãn sự ích kỷ của chính mình. Anh sợ sự cô đơn, sợ rằng nếu không có tôi để hành hạ, anh sẽ chẳng còn ai để chứng tỏ quyền lực của mình nữa, đúng không?"

Khải Hoàng siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên răng rắc. Anh biết cô đang mượn lời thoại để tát vào mặt mình. Sự tỉnh táo của Tri Vân chính là thứ khiến anh phát điên. Anh muốn cô quay lại là cô gái nhỏ của ngày xưa, người sẽ khóc lóc đòi anh che chở, chứ không phải là một nữ hoàng lạnh lùng sẵn sàng dùng mọi lời lẽ sắc bén nhất để đâm vào tim anh. Khi cảnh quay kết thúc, Khải Hoàng không đợi đạo diễn nhận xét, anh bước thẳng tới chỗ Tri Vân, thô bạo nắm lấy cổ tay cô kéo về phía phòng hóa trang cá nhân.

"Khải Hoàng! Buông tôi ra! Mọi người đang nhìn kìa!"

Tri Vân rít lên qua kẽ răng, nhưng Khải Hoàng như không nghe thấy. Anh đẩy cô vào trong phòng, khóa chặt cửa lại rồi ép cô vào chiếc gương lớn. Ánh đèn trang điểm rực rỡ soi rõ gương mặt đang vặn vẹo vì giận dữ của anh và vẻ mặt lạnh lùng của cô.

"Em giỏi lắm, Vân nhi. Em dùng cả đoàn làm phim này để diễn kịch cho tôi xem sao? Em nghĩ tôi không dám hủy diệt bộ phim này nếu em cứ tiếp tục dùng nó để khiêu khích tôi à?"

Tri Vân cười nhạt, cô không hề sợ hãi mà còn tiến sát lại gần anh, hơi thở hai người giao thoa đầy căng thẳng.

"Hủy đi! Anh cứ việc hủy đi! Anh có tiền, có quyền mà. Nhưng Khải Hoàng, anh có thể hủy đi sự nghiệp của tôi, hủy đi bộ phim này, nhưng anh không bao giờ hủy được sự thật rằng anh là một kẻ thất bại trong tình yêu. Anh chỉ biết dùng bạo lực và cưỡng ép để giữ người, chứ anh chưa bao giờ biết cách giữ lấy một trái tim."

Khải Hoàng gầm lên, anh không thể kiềm chế được nữa. Anh thô bạo tóm lấy eo cô, nhấc bổng cô lên đặt lên bàn trang điểm, làm đổ vỡ hàng loạt lọ phấn son đắt tiền. Tiếng thủy tinh vỡ tan tành như nhịp tim đang loạn nhịp của cả hai. Anh xé toạc lớp áo lót bên trong của chiếc xường xám, để lộ bờ vai trần đang run rẩy. Anh không cho cô cơ hội nói thêm bất cứ lời nào, nụ hôn của anh rơi xuống thô bạo như muốn nghiền nát đôi môi cô.

Sự chiếm hữu của Khải Hoàng lúc này mang theo một sự tuyệt vọng đáng sợ. Anh chiếm đoạt cô ngay tại phòng hóa trang, nơi mà chỉ cách một cánh cửa mỏng manh là hàng trăm con người đang làm việc. Sự nhục nhã trào dâng khiến Tri Vân cắn chặt môi đến bật máu, cô không muốn để phát ra bất kỳ âm thanh nào. Nhưng Khải Hoàng dường như cố tình, anh dùng những đòn tấn công mãnh liệt nhất, ép cô phải bám chặt lấy vai anh, ép cô phải đối diện với sự thật rằng cơ thể cô vẫn đang run rẩy dưới sự điều khiển của anh.

"Nói... em hận tôi đi... Nói đi!"

Khải Hoàng rít lên bên tai cô khi anh đang ở cao trào của sự điên cuồng. Tri Vân không nói, cô chỉ nhìn trân trân vào gương, thấy hình ảnh mình đang bị anh chà đạp, thấy sự tàn lụi của đóa hoa trà trắng trong tay kẻ điên. Sự chiếm hữu này không mang lại cho anh sự bình yên, mà chỉ làm tăng thêm sự ngờ vực. Anh sợ rằng dù anh có chiếm được thân xác cô bao nhiêu lần, thì tâm hồn cô vẫn đang bay lơ lửng ở một phương trời nào đó mà anh không bao giờ chạm tới được.

Sau khi trận cuồng phong qua đi, Khải Hoàng mặc lại quần áo một cách chỉnh tề, nhưng đôi mắt anh vẫn đỏ ngầu. Anh nhìn Tri Vân đang ngồi thẫn thờ trên bàn trang điểm, mái tóc rối bời, tà áo xường xám rách nát treo lủng lẳng trên người. Một cảm giác hối hận thoáng qua nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự cố chấp thường thấy. Anh lấy chiếc áo khoác của mình choàng lên người cô, rồi lạnh lùng nói:

"Tối nay em nghỉ quay. Tôi sẽ bảo đạo diễn sắp xếp lại lịch trình. Về biệt thự đi."

Tri Vân không đáp lại, cô chỉ chậm rãi nhặt lại những mảnh vỡ của lọ nước hoa trên bàn. Mùi hương nồng nặc lan tỏa trong căn phòng hẹp, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Cô hiểu rằng, cuộc sống của cô giờ đây đã hoàn toàn rơi vào vòng xoáy của sự ngờ vực và chiếm hữu mà Khải Hoàng đã tạo ra. Anh nghi ngờ mọi người đàn ông xung quanh cô, và cô nghi ngờ mọi cử động dịu dàng hiếm hoi của anh.

Khi Tri Vân trở về biệt thự, cô không lên phòng ngay mà đứng ở ban công nhìn ra vườn hoa trà phía dưới. Những đóa hoa trắng tinh khôi đang rũ xuống dưới cơn mưa bất chợt của mùa thu. Cô chợt nhận ra mình cũng giống như những bông hoa đó, dù được chăm sóc trong điều kiện tốt nhất nhưng lại thiếu đi ánh mặt trời của sự tự do. Khải Hoàng đi đến phía sau cô, anh ôm lấy eo cô, đặt cằm lên vai cô một cách hiếm khi dịu dàng.

"Em đang nghĩ gì vậy?"

Tri Vân im lặng một lúc lâu, rồi cô nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói đều đều như một mặt hồ không gợn sóng:

"Tôi đang nghĩ, nếu một ngày tôi biến mất hoàn toàn, không phải là trốn chạy mà là thực sự không còn tồn tại trên cõi đời này nữa, liệu anh có thấy bình yên hơn không?"

Cánh tay của Khải Hoàng lập tức siết chặt lại đến mức khiến cô thấy đau. Anh xoay người cô lại, đôi mắt đầy vẻ kinh hãi và giận dữ.

"Em đừng bao giờ nhắc đến chuyện đó! Dù em có chết, cái xác của em cũng phải nằm trong mộ phần của nhà họ Khải! Em không bao giờ được phép thoát khỏi tôi, nghe rõ chưa?"

Sự chiếm hữu cực đoan của anh đã đạt đến mức bệnh hoạn. Anh không sợ cô hận anh, anh chỉ sợ cô không còn thuộc về anh. Tri Vân nhìn vào đôi mắt đang run rẩy của người đàn ông quyền lực ấy, cô chợt thấy anh thật đáng thương. Anh có tất cả nhưng thực chất chẳng có gì cả. Anh giam giữ cô, nhưng chính anh cũng đang bị giam cầm trong cái lồng của sự ngờ vực và nỗi sợ bị bỏ rơi.

Đêm đó, trong căn phòng ngủ rộng lớn, Khải Hoàng không rời cô nửa bước. Anh ôm chặt lấy cô trong giấc ngủ, như sợ rằng chỉ cần anh buông lỏng tay, cô sẽ tan biến như làn khói. Tri Vân nằm im trong vòng tay anh, đôi mắt mở to nhìn vào bóng tối. Cô biết rằng sự phục tùng hiện tại chỉ là lớp vỏ bọc. Cô cần phải khiến anh tin rằng cô đã hoàn toàn khuất phục, để anh nới lỏng sự giám sát. Chỉ có như vậy, cô mới có thể tìm thấy cơ hội để thoát khỏi vòng xoáy điên cuồng này.

Nhưng cuộc đời không đơn giản như những bộ phim cô đóng. Sự ngờ vực của Khải Hoàng ngày càng tăng lên khi một người đàn ông từ quá khứ của Tri Vân bắt đầu xuất hiện và tìm cách liên lạc với cô qua đoàn làm phim. Khải Hoàng đã bắt đầu huy động toàn bộ mạng lưới thông tin của mình để điều tra. Anh sẵn sàng tiêu diệt bất cứ ai dám bén mảng đến gần vật sở hữu của mình. Sự chiếm hữu đã biến thành một cuộc chiến tranh lạnh đầy kịch tính, nơi mà mỗi hơi thở, mỗi ánh mắt đều mang theo những toan tính và sự nghi kị sâu sắc.

Tri Vân hiểu rằng, những ngày bình yên giả tạo này sắp kết thúc. Một cơn bão lớn hơn đang hình thành phía chân trời, và lần này, nó sẽ cuốn phăng đi tất cả những gì còn sót lại của sự nhẫn nhịn cuối cùng. Cô nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đau nhức, nhưng nỗi đau đó chẳng thấm thía gì so với sự nghẹt thở mà cô đang phải chịu đựng mỗi ngày bên cạnh người đàn ông mang tên Khải Hoàng. Cô sẽ chiến đấu, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự kiên trì của một trái tim đã nếm trải đủ đắng cay, chờ đợi khoảnh khắc để bẻ gãy cái xiềng xích dát vàng đang khóa chặt cuộc đời mình.