MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐiên cuồng giữ lấy emChương 12: Độc dược của sự độc chiếm (h+)

Điên cuồng giữ lấy em

Chương 12: Độc dược của sự độc chiếm (h+)

1,993 từ · ~10 phút đọc

Tiếng mưa gõ liên hồi vào lớp kính cường lực của căn hộ penthouse tầng cao nhất của tập đoàn Khải Thị, tạo nên những thanh âm khô khốc và lạnh lẽo. Bên trong, luồng không khí dường như cũng bị đóng băng bởi sự hiện diện của hai con người đang đứng đối diện nhau. Khải Hoàng ngồi thong thả trên chiếc ghế bành da bê cao cấp, tay xoay nhẹ ly rượu vang đỏ thẫm. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê hắt xuống, làm nổi bật những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt anh, nhưng đồng thời cũng làm sâu thêm những bóng tối trong đôi mắt đầy vẻ chiếm hữu kia. Tri Vân đứng đó, đối diện với anh, đôi vai mảnh khảnh khẽ run lên không phải vì lạnh, mà vì sự phẫn nộ đã đạt đến đỉnh điểm.

"Anh đã làm gì với đạo diễn Vương? Tại sao ông ấy lại đột ngột rút lui khỏi dự án?"

Giọng nói của Tri Vân mang theo sự run rẩy kìm nén. Khải Hoàng nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu, vị chát đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi như chính cách anh đang từ từ gặm nhấm sự kiên nhẫn của cô. Anh đặt ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm vào mặt đá nghe đanh và gọn như một lời phán quyết.

"Ông ta không còn phù hợp. Một đạo diễn để cho diễn viên nam chính chạm vào tay em quá ba giây trong một cảnh quay không cần thiết là một kẻ thiếu năng lực. Tôi đã thay bằng một người khác, người biết rõ ranh giới của những gì có thể và không thể chạm vào."

Tri Vân cười nhạt, một nụ cười chứa đầy sự bi thiết. Cô tiến lại gần bàn làm việc của anh, đôi tay siết chặt lấy thành bàn đến mức những khớp xương trắng bệch. Cô nhận ra rằng, dù cô có ký vào bản hợp đồng đó hay không, Khải Hoàng vẫn sẽ dùng mọi cách để bóp nghẹt mọi mối quan hệ xã hội của cô. Anh muốn cô trở thành một hòn đảo cô độc giữa đại dương, nơi mà người duy nhất cô có thể bám vào chính là anh.

"Anh không phải là nhà đầu tư, Khải Hoàng. Anh là một kẻ bạo chúa. Anh sợ đúng không? Anh sợ rằng nếu tôi tiếp xúc với bất kỳ ai, tôi sẽ nhận ra rằng thế giới này không chỉ toàn bóng tối mà anh mang lại. Anh sợ tôi sẽ tìm thấy một người thực sự yêu tôi chứ không phải một kẻ điên cuồng muốn sở hữu tôi như một món đồ chơi."

Câu nói của cô như một mồi lửa ném vào kho xăng. Khải Hoàng đứng bật dậy, lực đạo mạnh đến mức chiếc ghế bành bị đẩy lùi ra sau. Anh sải bước về phía cô, mỗi bước chân đều mang theo sự áp chế nặng nề. Trước khi Tri Vân kịp lùi lại, anh đã thô bạo tóm lấy eo cô, kéo mạnh vào lồng ngực mình. Mùi gỗ đàn hương hòa cùng mùi rượu vang từ hơi thở anh bao vây lấy cô, khiến cô cảm thấy nghẹt thở.

"Yêu em? Ai dám yêu em ngoài tôi? Ai dám chạm vào em khi biết em là người phụ nữ của Khải Hoàng này? Tôi sợ sao? Không, Tri Vân, em sai rồi. Tôi chỉ đang dọn dẹp những thứ rác rưởi vây quanh em, để đôi mắt em chỉ có thể nhìn thấy một mình tôi. Em nói tôi bạo chúa? Vậy thì tôi sẽ cho em thấy thế nào là sự bạo trị thực sự."

Anh cúi thấp đầu, nụ hôn rơi xuống thô bạo và đầy sự trừng phạt. Tri Vân vùng vẫy, cô đánh vào ngực anh, cố gắng quay mặt đi nhưng Khải Hoàng dùng một tay bóp chặt cằm cô, ép cô phải đón nhận sự xâm lược này. Nụ hôn mang vị mặn của nước mắt và vị đắng của sự uất hận. Sự điên cuồng của Khải Hoàng lúc này đã vượt xa khỏi sự ghen tuông thông thường; nó là một loại bệnh dịch của sự chiếm hữu. Anh muốn dùng nhục dục để đánh dấu lên từng tấc da thịt cô, muốn cô khắc sâu vào tâm khảm rằng cô là của anh, vĩnh viễn không thể thay đổi.

Anh thô bạo nhấc bổng cô lên, ném cô xuống chiếc sofa dài trong phòng làm việc. Tri Vân chưa kịp định thần, anh đã áp chế thân hình cao lớn của mình lên trên. Những ngón tay dài của anh bắt đầu xé mở lớp áo sơ mi mỏng manh của cô, từng chiếc cúc áo văng tung tóe trên sàn nhà như những mảnh vỡ của lòng tự tôn. Khải Hoàng không cho cô một chút không gian để thở, anh vùi đầu vào hõm cổ cô, cắn mạnh lên bả vai trắng ngần một vết cắn sâu hoắm, như muốn để lại một dấu ấn không bao giờ phai nhạt.

"Nói... em là của ai?"

Khải Hoàng gằn giọng, bàn tay anh thô bạo vuốt ve dọc theo sườn dốc cơ thể cô, dừng lại ở vòng eo nhỏ nhắn rồi siết chặt. Tri Vân cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ nhục nhã. Cô nhìn lên trần nhà, nơi ánh đèn chùm đang quay cuồng trong mắt cô. Sự thâm nhập của anh đầy bạo liệt và tước đoạt, không hề có lấy một chút dạo đầu hay dịu dàng. Anh dùng sức mạnh cơ bắp và quyền uy của mình để ép cô phải phục tùng dưới thân mình. Mỗi cú thúc mạnh mẽ của anh như muốn phá nát sự kháng cự cuối cùng của cô, buộc cô phải thừa nhận sự tồn tại của anh trong từng mạch máu của mình.

Trong không gian kín đáo của phòng làm việc, tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông hòa quyện cùng tiếng nức nở nghẹn ngào của người phụ nữ. Sự chiếm đoạt này không mang lại cho Khải Hoàng sự bình yên, nó chỉ khiến anh càng thêm khao khát và điên cuồng hơn. Anh sợ cảm giác cô biến mất, sợ sự im lặng lạnh lẽo của cô, nên anh chọn cách dùng nỗi đau thể xác để kéo cô về thực tại. Sau khi cơn bão tình kết thúc, Khải Hoàng không buông cô ra ngay, anh vẫn nằm đè lên người cô, vòng tay siết chặt lấy bờ vai đang run rẩy của cô.

"Vân nhi, đừng bao giờ thử thách lòng kiên nhẫn của tôi thêm một lần nào nữa. Chỉ cần em ngoan ngoãn, tôi sẽ cho em cả thế giới. Nhưng nếu em còn ý định thoát khỏi tôi, tôi sẽ khiến em phải hối hận vì đã được sinh ra."

Tri Vân không đáp, cô chỉ nằm đó như một con búp bê bị hỏng, đôi mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không. Cô cảm nhận được chất lỏng ấm nóng bên trong mình, một sự sỉ nhục không thể xóa nhòa. Khải Hoàng đứng dậy, chỉnh lại quần áo phẳng phiu như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh quay lại nhìn cô một lần cuối, ánh mắt chứa đựng một sự mâu thuẫn sâu sắc giữa yêu và hận, rồi lạnh lùng bước ra ngoài, để lại cô trong căn phòng ngập ngụa mùi vị của sự độc chiếm.

Sáng hôm sau, Tri Vân tỉnh dậy trong biệt thự cũ. Cô thấy mình bị bao quanh bởi những vệ sĩ mới, những người thậm chí còn lạnh lùng và cảnh giác hơn trước. Khải Hoàng đã biến lời nói thành hành động. Cô không được phép sử dụng bất kỳ phương tiện liên lạc nào, ngay cả việc đọc sách cũng phải qua sự kiểm duyệt của anh. Mỗi ngày, anh đều trở về sớm hơn, dành hàng giờ để ngồi nhìn cô ăn, nhìn cô ngủ, như một cai ngục đang tận hưởng việc ngắm nhìn tù nhân quý giá của mình.

Sự kiểm soát này bắt đầu khiến Tri Vân rơi vào trạng thái suy sụp tâm lý. Cô không còn cảm thấy muốn ăn uống, gương mặt ngày càng xanh xao và hốc hác. Cô thường xuyên ngồi bên cửa sổ, nhìn những cánh chim bay tự do trên bầu trời, và tự hỏi liệu mình có bao giờ được như chúng. Khải Hoàng thấy cô gầy đi, anh lại càng phát điên. Anh thuê những đầu bếp giỏi nhất, mua những món đồ trang sức đắt tiền nhất để dỗ dành cô, nhưng điều cô cần duy nhất là sự tự do thì anh tuyệt đối không cho.

"Tại sao em không ăn? Em muốn dùng cái chết để đe dọa tôi sao?"

Khải Hoàng bóp mạnh cằm cô, ép cô phải nhìn vào khuôn mặt đang vặn vẹo vì lo lắng và giận dữ của mình. Tri Vân nhìn anh bằng đôi mắt mệt mỏi, giọng nói cô yếu ớt như một sợi tơ nhện.

"Cái chết... chẳng phải là sự tự do cuối cùng sao, Khải Hoàng? Anh có thể giữ cái xác này, nhưng anh không thể ngăn tôi ngừng muốn chết."

Khải Hoàng run lên, một nỗi sợ hãi thực sự len lỏi vào tâm trí anh. Anh ôm chặt lấy cô, vùi đầu vào mái tóc cô như một đứa trẻ sợ bị bỏ rơi. Anh không hiểu, tại sao anh đã cho cô tất cả, cung phụng cô như một bà hoàng, mà cô vẫn muốn rời xa anh. Sự kiêu ngạo không cho phép anh nhận ra rằng chính tình yêu cực đoan của mình là độc dược đang từ từ giết chết cô.

Những hồi ức về quá khứ bắt đầu ùa về trong tâm trí Tri Vân. Cô nhớ lại những ngày đầu họ gặp nhau, khi Khải Hoàng còn là một chàng trai trẻ với ánh mắt đầy tham vọng nhưng vẫn còn chút ấm áp. Anh đã từng là người hùng cứu cô khỏi những vũng lầy của cuộc đời, nhưng rồi chính anh lại là người tạo ra một vũng lầy mới, sâu hơn và đáng sợ hơn cho cô. Sự kiểm soát của anh bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt, rồi lớn dần lên như một khối u ác tính, cho đến khi nó nuốt chửng hoàn toàn cuộc đời cô.

Tri Vân hiểu rằng, để sống sót trong cái lồng này, cô phải tìm cách khác. Sự chống đối trực diện chỉ khiến Khải Hoàng thêm điên cuồng. Cô bắt đầu giả vờ phục tùng, bắt đầu ăn uống trở lại và thỉnh thoảng mỉm cười với anh. Khải Hoàng thấy vậy thì vui mừng khôn xiết, anh tưởng rằng cô đã thực sự chấp nhận số phận. Nhưng đằng sau nụ cười đó là một kế hoạch lặng lẽ được nung nấu. Cô bắt đầu thu thập thông tin qua những mẩu tin nhỏ trên báo chí mà anh cho phép đọc, bắt đầu quan sát thói quen của những vệ sĩ.

Cuộc sống tại biệt thự cũ trở thành một màn kịch hoàn hảo. Khải Hoàng chìm đắm trong ảo tưởng về một tình yêu đã được thuần phục, còn Tri Vân thì lặng lẽ mài sắc những mảnh vỡ của tâm hồn mình. Cô biết rằng giai đoạn "xiềng xích vô hình" này sẽ không kéo dài mãi. Anh càng siết chặt, cô càng tìm thấy những khe hở của sự áp bức. Trong bóng tối của những đêm dài bị anh chiếm hữu, Tri Vân thầm hứa với lòng mình, cô sẽ khiến Khải Hoàng phải nếm trải cảm giác mất mát mà anh hằng sợ hãi nhất. Sự độc chiếm của anh là độc dược, và cô sẽ là người pha chế liều lượng cuối cùng để kết thúc trò chơi tàn nhẫn này.