MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐiên cuồng giữ lấy emChương 6: Những mảnh vỡ ký ức

Điên cuồng giữ lấy em

Chương 6: Những mảnh vỡ ký ức

1,177 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, Tri Vân tỉnh dậy trong một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Ánh nắng xuyên qua lớp rèm cửa dày, chiếu lên những món đồ nội thất sang trọng nhưng vô hồn. Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền đá cẩm thạch lạnh buốt. Mọi thứ trong căn phòng này vẫn y hệt như ba năm trước, từ lọ hoa trà trắng bằng sứ trên bàn trang điểm đến những bộ váy áo lộng lẫy trong tủ đồ mà Khải Hoàng đã chuẩn bị sẵn. Cô cảm thấy buồn nôn khi nhận ra anh chưa bao giờ từ bỏ ý định biến cô thành một con búp bê xinh đẹp để trưng bày. Tri Vân tiến về phía cửa, thử vặn tay nắm nhưng đúng như cô dự đoán, cánh cửa vẫn khóa chặt.

Tiếng lách cách của khóa điện tử vang lên, cánh cửa mở ra và Khải Hoàng bước vào, trên tay là một khay thức ăn nóng hổi. Anh nhìn cô bằng ánh mắt thản nhiên, như thể việc giam giữ một người phụ nữ trong phòng là điều hoàn toàn bình thường. Anh đặt khay thức ăn xuống bàn, ra hiệu cho cô ngồi xuống. Tri Vân không cử động, cô đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng, đôi mắt tràn đầy sự khinh bỉ. Cô hỏi anh rằng liệu anh định giam giữ cô đến bao giờ, và liệu anh có nghĩ rằng danh tiếng của một ảnh hậu quốc tế biến mất sẽ không gây ra sự chú ý. Khải Hoàng không trả lời ngay, anh thong thả rót một ly sữa ấm rồi đưa cho cô.

"Chuyện đó em không cần lo. Trợ lý của em đã nhận được thông báo rằng em cần nghỉ ngơi vì lý do sức khỏe. Mọi dự án phim của em, tôi đã mua lại toàn bộ quyền sản xuất. Giờ đây, em chỉ làm việc cho một mình tôi thôi."

Tri Vân rùng mình trước sự chuẩn bị chu đáo đến tàn nhẫn của anh. Anh đã tính toán kỹ lưỡng mọi bước đi, cắt đứt mọi mối liên hệ của cô với thế giới bên ngoài chỉ trong một đêm. Cô hất đổ ly sữa trên tay anh, chất lỏng trắng đục văng tung tóe lên bộ vest đắt tiền và sàn nhà. Khải Hoàng không hề tức giận, anh chỉ rút khăn tay ra, chậm rãi lau đi vết bẩn trên tay mình. Sự điềm tĩnh của anh càng làm Tri Vân thấy sợ hãi hơn. Cô biết rằng đằng sau vẻ ngoài bình thản đó là một cơn bão đang chực chờ bùng nổ. Anh tiến lại gần cô, dùng ngón tay nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự chiếm hữu cực đoan của mình.

"Em vẫn bướng bỉnh như vậy. Nhưng tôi thích sự bướng bỉnh này, nó khiến việc bẻ gãy em trở nên thú vị hơn."

Khải Hoàng nói, giọng nói dịu dàng nhưng chứa đựng sự đe dọa. Anh nhớ lại những ngày đầu tiên cô đến bên anh, một cô gái mồ côi nhút nhát với đôi mắt trong veo. Anh đã từng hứa sẽ bảo vệ cô, nhưng cách bảo vệ của anh lại là xây dựng một bức tường bao quanh cô, không cho bất kỳ ai được chạm vào cô. Sự kiêu ngạo của anh khiến anh tin rằng chỉ mình anh mới có quyền mang lại hạnh phúc cho cô, dù cái hạnh phúc đó mang hình dáng của một sự giam cầm. Anh không hiểu rằng thứ cô cần là một đôi cánh để bay lượn, chứ không phải một chiếc lồng bằng vàng ròng.

Trong suốt buổi chiều, Khải Hoàng không rời khỏi biệt thự. Anh mang máy tính vào phòng cô làm việc, bắt cô phải ngồi bên cạnh khi anh xử lý các hợp đồng kinh doanh. Sự hiện diện của anh như một bóng ma lởn vởn xung quanh, khiến Tri Vân không thể tập trung vào bất cứ việc gì. Cô cố gắng tìm kiếm sơ hở để bỏ trốn, nhưng mọi cửa sổ đều được lắp kính cường lực và có vệ sĩ đứng gác phía dưới. Khải Hoàng thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn cô, một ánh nhìn đầy sự dò xét và thèm khát. Anh tiến lại gần, đặt tay lên vai cô, cảm nhận sự run rẩy nhẹ của cô dưới lớp áo mỏng.

"Vân nhi, em còn nhớ nơi này không? Đây là nơi chúng ta lần đầu thuộc về nhau."

Khải Hoàng thì thầm, bàn tay anh bắt đầu di chuyển xuống phía dưới, mơn trớn vùng cổ nhạy cảm của cô. Tri Vân nhắm mắt lại, những mảnh vỡ ký ức đau đớn ùa về. Đó là một đêm mưa tầm tã, khi anh ghen tuông điên cuồng vì thấy cô cười nói với một người bạn học. Anh đã đưa cô về đây, dùng sự bạo liệt để khẳng định chủ quyền, mặc kệ những tiếng khóc và sự cầu xin của cô. Kể từ đêm đó, tình yêu trong lòng cô đã bắt đầu tàn héo, thay thế bằng một nỗi sợ hãi thâm sâu. Giờ đây, anh lại muốn dùng chính những ký ức đó để trói buộc cô.

Tri Vân đẩy tay anh ra, cô đứng dậy và đi về phía góc phòng, tạo khoảng cách với anh. Cô nói với anh rằng quá khứ đó là một vết nhơ mà cô muốn xóa sạch nhất trong đời. Khải Hoàng đứng dậy, bước chân anh nặng nề tiến về phía cô. Mỗi bước đi của anh như tiếng đếm ngược cho sự kiên nhẫn cuối cùng. Anh dồn cô vào góc tường, hai tay chống lên tường giam cầm cô. Anh nhìn vào đôi môi đang mím chặt của cô, một cảm giác muốn chiếm đoạt mãnh liệt dâng trào. Anh không muốn chờ đợi thêm nữa, anh muốn nếm lại hương vị của cô, muốn dùng dục vọng để lấp đầy khoảng cách ba năm xa cách.

"Em có thể hận tôi, nhưng em không thể phủ nhận rằng em vẫn thuộc về tôi. Từng sợi tóc, từng tấc da thịt này, đều mang dấu ấn của Khải Hoàng này."

Anh nói xong, cúi xuống hôn mạnh lên cổ cô, để lại một vết đỏ sẫm như một lời tuyên bố chủ quyền. Tri Vân vùng vẫy, nhưng sự chiếm hữu của anh quá mạnh mẽ. Khải Hoàng nhấc bổng cô lên, ném cô xuống giường. Anh đứng đó, tháo cà vạt ra, ánh mắt nhìn cô như một thợ săn đang nhìn con mồi đã kiệt sức. Anh biết rằng sự nén chịu suốt ba năm qua sắp đến giới hạn, và anh sẽ dùng đêm nay để nhắc cho cô nhớ, ai mới là chủ nhân thực sự của cuộc đời cô. Trong căn phòng mờ tối, không khí trở nên đặc quánh, báo hiệu cho một cơn bão dục vọng và chiếm hữu sắp sửa đổ xuống.