MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐiên cuồng giữ lấy emChương 7: Dục vọng và xiềng xích (h+)

Điên cuồng giữ lấy em

Chương 7: Dục vọng và xiềng xích (h+)

1,710 từ · ~9 phút đọc

Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại, tiếng khóa điện tử vang lên một âm thanh khô khốc, cắt đứt hoàn toàn hy vọng trốn chạy cuối cùng của Tri Vân. Khải Hoàng đứng đó, trong bóng tối mờ ảo của căn phòng chỉ có ánh đèn ngủ vàng nhạt hắt ra từ góc tường. Anh chậm rãi tháo chiếc cà vạt lụa đen, từng động tác đều toát lên vẻ thong dong của một kẻ săn mồi đã dồn con mồi vào chân tường. Ánh mắt anh nồng nặc mùi vị của sự chiếm hữu, nó không còn là sự lạnh lùng thường thấy mà là một ngọn lửa rực cháy, thiêu đốt mọi rào cản lý trí còn sót lại. Tri Vân lùi lại, đôi chân trần của cô chạm vào mép giường, cảm giác mềm mại của tấm nệm phía sau không làm cô an tâm mà chỉ khiến nỗi sợ hãi dâng cao.

"Khải Hoàng, anh đừng lại gần đây. Anh đang điên rồi."

Giọng nói của Tri Vân lạc đi, cô cố gắng giữ cho mình một chút tôn nghiêm cuối cùng giữa không gian nghẹt thở này. Khải Hoàng không trả lời ngay, anh tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách đến mức cô có thể ngửi thấy mùi rượu vang đỏ nồng nàn quyện cùng mùi hương nam tính đặc trưng trên người anh. Anh nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy của cô, nụ cười trên môi anh mang theo sự tàn nhẫn và cả một chút khao khát đến đau đớn.

"Đúng, tôi điên rồi. Tôi đã điên từ ba năm trước, kể từ ngày em dám rời bỏ tôi mà không để lại một lời nào. Em có biết mỗi đêm tôi phải dùng bao nhiêu thuốc ngủ để không phải bóp chết hình bóng em trong trí nhớ mình không?"

Khải Hoàng đi đến đầu giường, chậm rãi rót rượu nho vào đầy ly. Chất lỏng đỏ tươi trong ly rượu bị anh lắc nhẹ, khi thì pha lẫn, khi thì trong suốt dưới ánh đèn mờ ảo. Tay anh cầm ly rượu, từng khớp ngón tay rõ ràng, trên ngón đeo một chiếc nhẫn hồng lục lóng lánh, màu đỏ của rượu tôn màu chiếc nhẫn lên, xanh lục yêu dị. Anh nâng ly rượu, xuyên qua làn nước đỏ si mê ngắm nhìn thân thể mềm mại đang run rẩy kia. Cổ áo ngủ rất thấp, lộ rõ khe rãnh mê người, dưới màu rượu đỏ như ẩn như hiện. Anh dời mắt xuống cặp đùi trắng nõn, lại tiếp tục dời xuống đường cong bắp chân cực đẹp, cuối cùng là hai bàn chân trần đang co rụt lại vì sợ hãi.

Yết hầu Khải Hoàng lên xuống vài cái, anh lập tức uống một ngụm rượu nhỏ. Hương vị rượu nho trăm năm quả nhiên vô cùng tốt, nhưng anh biết dù có tốt hơn nữa cũng không bằng hương vị của cô. Anh lại uống thêm một ngụm nhưng lần này không nuốt xuống mà từ từ đi về phía trước, nhảy lên giường, nhìn chằm chằm Tri Vân. Anh nâng chiếc cằm nhọn của cô lên, dùng một lực nhỏ mở miệng cô ra. Đôi môi cô mê người đến cỡ nào, môi hồng răng trắng, hơi thở như lan. Khải Hoàng cúi đầu, áp môi lên môi cô, đưa rượu đỏ vào trong miệng cô, có vài giọt rượu tràn ra khóe miệng, hình ảnh vô cùng quỷ dị.

Sau đó, Khải Hoàng lại uống thêm một ngụm, tiếp tục động tác vừa rồi mớm rượu cho cô, mãi đến khi rượu trong ly cạn sạch mới ngừng. Anh dốc ly rượu xuống, không còn một giọt rượu, rồi vung tay ném ly rượu xuống đất, tiếng ly vỡ chói tai vang lên. Tri Vân không biết uống rượu, anh mớm cho cô rượu nho trăm năm khiến cô rất nhanh bị váng đầu hoa mắt, cô nhìn người đàn ông trước mắt, cảm thấy cơ thể mình nóng lên.

"Nóng lên đúng không?" Khóe mắt Khải Hoàng tà tà nhướng lên: "Vậy thì cởi sạch đi."

Vì hai tay Tri Vân bị anh dùng sợi dây thừng trói chặt và treo lên một cái móc sắt trên đầu giường, nên cô không thể theo trình tự bình thường để cởi đồ ngủ được. Khải Hoàng thì ngược lại, anh nhấc làn váy lên, từ eo đến ngực, cuối cùng đến cánh tay dài. Cứ như vậy, áo ngủ đi qua hai cánh tay lên đến trên dây thừng. Anh hài lòng nở nụ cười, thân thể gợi cảm của cô gái lộ ra trong không khí, da thịt trắng tuyết, bộ ngực ngạo nhân, vòng eo mảnh khảnh, chân thon dài.

"Khải Hoàng, anh muốn làm gì?" Tri Vân híp mắt, toàn thân nóng lên, mặc dù là câu hỏi nhưng giọng nói vô cùng mềm mại đáng yêu.

"Mang lễ vật cho em, thích không?" Lời vừa nói ra, Khải Hoàng lập tức biến thành một con sói hoang dã, bổ nhào vào người cô.

Hai thân thể dán chặt vào nhau, căn phòng to vang lên thanh âm môi lưỡi triền miên, đó là tiếng nước bọt giao hòa, đó là một đôi nam nữ đang rục rịch ham muốn. Nụ hôn của Khải Hoàng trượt xuống, đi qua cổ, đi qua bờ vai phấn hồng, rồi đến bộ ngực ngạo nghễ, cuối cùng dừng lại trên điểm đỏ mê người. Anh vươn lưỡi nhẹ liếm, tựa như đang thưởng thức một ly rượu ngon, khi tình cảm nồng đậm thì gặm cắn, khiến Tri Vân kêu rên, chẳng qua thanh âm này không phải như khi bị đau nhức bình thường, trong đau khổ lại thêm phần hưởng thụ cực độ.

Khải Hoàng không có phản ứng với tiếng kêu của cô, anh từ từ quỳ xuống giữa hai chân cô nhưng tầm mắt anh lại đang nhìn đôi bàn chân trắng nõn. Anh vươn tay vuốt ve, bàn chân thật sự rất đẹp. Anh nâng một chân lên, bắt đầu hôn chân chính là khúc dạo đầu của anh. Tri Vân được Khải Hoàng hôn đến cả người lâng lâng, miệng không ngừng rên rỉ, ngâm liên tục, nhưng cô vẫn cảm thấy chưa đủ dễ chịu. Cô đột nhiên dùng sức nâng một chân lên, quấn quanh bờ vai anh.

"Hoàng... nóng quá, em nóng quá..."

Khải Hoàng rất hài lòng với động tác này của cô, anh nâng luôn chân còn lại của cô lên, vừa hôn vừa gặm cắn giống vừa rồi, sau đó mới đặt lên vai mình. Hai chân cô cứ quấn chặt lên cổ anh như vậy, thân thể lơ lửng giữa không trung, cả người ngồi lên vai anh. Anh nhìn hoa tâm gần ngay trước mắt, nó đang tỏa ra một mùi thơm nhẹ nhàng. Anh không kiềm chế được nữa, cúi đầu xuống, si mê thưởng thức chất lỏng có hương vị thiếu nữ ngọt ngào kia. So với mùi rượu nho quả nhiên còn ngọt hơn một bậc, khiến anh như si như say.

Tri Vân không ngừng run rẩy vì dưới thân đang bị anh điên cuồng hút. Cô cảm thấy nhiệt lưu dưới thân đang không ngừng tuôn ra, sau đó bị đầu lưỡi cuốn lấy, biến thành tinh hoa chảy tràn vào miệng người đàn ông.

"Ưm... Hoàng, em không chịu nổi, em không chịu nổi nữa." Cô không nhịn được nữa kêu lên, ban đêm yên tĩnh, âm thanh mị hoặc, khiến Khải Hoàng càng thêm muốn ngừng mà không được.

Cũng không biết bao lâu Khải Hoàng mới ngẩng đầu lên, anh nhìn cô, gương mặt Tri Vân trắng hồng mịn màng, dưới ánh đèn đầu giường lại càng thêm quyến rũ. Chậm rãi đứng dậy, đôi chân Tri Vân từ cổ anh chuyển sang ngang hông, bị hai tay anh giữ chặt đùi cố định ở đó. Anh động thân tiến vào, hoa tâm khát khao bao bọc lấy cực đại của anh.

"A..." Tri Vân há miệng kêu to, đầu lưỡi mê người vươn ra, muốn tìm kiếm vật gì đó để ngậm lấy.

Theo lực chạy nước rút, Khải Hoàng cắn lên đầu lưỡi cô, bắt đầu một vòng chiến đấu. Anh như một chiến sĩ anh dũng xung phong lên chiến trường, mỗi một lần tiến công đều hung mãnh uy lực. Hết thảy những việc anh làm đều chỉ để chứng minh anh yêu Tri Vân bao nhiêu, yêu đến chơi đùa điên cuồng, thậm chí còn khiến người ta giận sôi. Sau mấy vòng tiến công, hai người đều thở phì phò, lúc này Khải Hoàng mới cởi dây trói ra cho Tri Vân, cô xụi lơ vào trong ngực anh.

"Vân nhi, vẫn chưa đủ." Anh vẫn đứng đó chưa buông, ấn đầu Tri Vân vào trong ngực mình.

Anh xoay người cô lại áp vào tường. Mông cô vểnh cao khiến Khải Hoàng say mê thưởng thức một lúc, sau đó anh mới động thân, bắt đầu một vòng chiến mới. Bóng đêm ngoài cửa sổ rất đẹp, sắc tình bên trong cửa sổ càng nồng đậm.

Ngày hôm sau, Tri Vân mở mắt, theo thói quen sờ sờ chỗ bên cạnh, chạm phải một cơ thể nóng bỏng, không cần phải nói, nhất định là Khải Hoàng. Cô ngồi trên giường nhìn xung quanh, chai rượu vang vẫn nằm trên tủ đầu giường, mà hai ly rượu đế cao lại biến thành nhiều mảnh vỡ trên mặt đất. Cô nhớ lại hành động hoang đường hôm qua, xấu hổ đỏ mặt. Quay đầu nhìn, Khải Hoàng đang ngủ rất ngon. Cô xuống giường, chân trần chạm vào sàn nhà lạnh buốt, nhìn mảnh vỡ rơi đầy đất, cô thật muốn giẫm mạnh lên chúng nó.

"Tri Vân, đêm qua mày thật giống như một dâm phụ, giống như những mảnh vỡ này, vô cùng xấu xí."

Cô muốn làm, liền ngay lập tức, nâng một chân lên, muốn giẫm lên những mảnh vỡ xấu xí kia, cho dù có bị cắt da chảy máu, cô cũng không sợ. Dũng khí dâng lên, đang muốn giẫm lên mảnh vỡ thì sau lưng vang lên giọng nói của Khải Hoàng:

"Vân nhi, em muốn làm gì?"