MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐiên cuồng giữ lấy emChương 8: Bản giao kèo của quỷ dữ

Điên cuồng giữ lấy em

Chương 8: Bản giao kèo của quỷ dữ

2,203 từ · ~12 phút đọc

Tri Vân đứng sững lại, bàn chân trần tái nhợt lơ lửng ngay phía trên những mảnh vỡ sắc lẹm của ly rượu đế cao. Tiếng nói của Khải Hoàng vang lên từ phía sau, không lớn nhưng mang theo một lực uy hiếp khiến không khí trong căn phòng như đông đặc lại. Cô không quay đầu, cũng không hạ chân xuống, chỉ có bờ vai gầy là khẽ run lên vì phẫn nộ và cả sự nhục nhã vẫn còn âm ỉ từ đêm hoan lạc đầy cưỡng ép vừa qua. Dưới ánh nắng nhạt nhẽo của buổi sớm mai, những vết bầm tím trên đôi chân thon dài của cô hiện lên như những lời buộc tội tàn nhẫn đối với sự chiếm hữu điên cuồng của người đàn ông đang nằm trên giường kia.

Khải Hoàng chậm rãi ngồi dậy, tấm chăn lụa trượt xuống để lộ lồng ngực vững chãi đầy những vết cào cấu – minh chứng cho sự phản kháng tuyệt vọng nhưng cũng đầy kích tình của Tri Vân. Anh bước xuống giường, từng bước chân vững chãi tiến về phía cô. Khi khoảng cách thu hẹp, anh vươn cánh tay dài, từ phía sau ôm trọn lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, kéo cơ thể đang căng cứng ấy tựa sát vào ngực mình. Hơi thở nóng hổi của anh phả bên vành tai cô, giọng nói trầm thấp mang theo dư vị thỏa mãn của kẻ vừa được no nê sau một cuộc đi săn dài.

"Vân nhi, em định dùng cách này để trốn chạy tôi sao? Ngay cả khi em khiến đôi chân này nát bấy vì mảnh thủy tinh, em cũng không bước ra khỏi cánh cửa này được đâu."

Tri Vân nghiến chặt răng, cô cảm thấy ghê tởm sự gần gũi này. Cô hất tay anh ra, xoay người lại nhìn thẳng vào đôi mắt đen kịt như hố sâu không đáy của Khải Hoàng. Trong mắt cô, không có sự sợ hãi của cô gái nhút nhát ba năm trước, chỉ có một ngọn lửa uất hận đang bùng cháy dữ dội. Cô cười lạnh, một nụ cười chứa đầy sự khinh bỉ dành cho chính bản thân mình và cả người đàn ông đứng trước mặt.

"Khải Hoàng, anh thắng rồi. Anh dùng sự thô bạo để có được cái xác này, anh thấy vui lắm sao? Nhìn xem, tôi bây giờ so với những mảnh vỡ dưới đất kia có gì khác biệt? Đều là những thứ rác rưởi bị anh chà đạp không thương tiếc."

Khải Hoàng nhìn vào gương mặt tái nhợt nhưng đầy kiêu ngạo của cô, lồng ngực anh thoáng thắt lại. Anh không muốn nghe những lời này, anh muốn cô phục tùng, muốn cô yêu anh như cái cách cô từng nhìn anh đầy sùng bái trước đây. Nhưng sự kiêu ngạo của một kẻ đứng đầu giới kinh tài không cho phép anh cúi đầu. Anh thong dong đi về phía bàn làm việc, cầm lên một tập hồ sơ dày cộp đã được chuẩn bị sẵn, ném nó xuống mặt bàn đá cẩm thạch.

"Đừng nói những lời vô nghĩa đó nữa. Ký vào đây, và em sẽ có lại tất cả những gì em muốn. Danh tiếng, hào quang, những dự án phim ảnh tầm cỡ quốc tế... tất cả sẽ nằm trong tay em dưới sự bảo hộ của tập đoàn Khải Thị."

Tri Vân tiến lại gần, cầm tập hồ sơ lên đọc lướt qua. Càng đọc, đôi mắt cô càng mở to vì kinh ngạc và phẫn nộ. Đây không phải là một hợp đồng quản lý nghệ sĩ thông thường. Đây là một bản giao kèo của ác quỷ. Mọi điều khoản bên trong đều hướng tới một mục đích duy nhất: Biến cô thành tài sản độc quyền của Khải Hoàng. Cô không được phép nhận phim mà không có sự đồng ý của anh, không được phép xuất hiện tại các sự kiện nếu anh không đi cùng, và quan trọng nhất, cô phải sống tại biệt thự này, chịu sự giám sát của anh hai mươi tư trên bảy.

"Mười năm? Anh muốn giam cầm tôi thêm mười năm nữa sao? Khải Hoàng, anh điên thật rồi. Anh nghĩ chỉ với một tờ giấy này, anh có thể trói buộc được một con người sao?"

Khải Hoàng thản nhiên châm một điếu thuốc, làn khói trắng mờ ảo che khuất đi biểu cảm trên khuôn mặt anh. Anh nhìn cô qua màn khói, giọng điệu nhàn nhạt nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân.

"Em không có quyền lựa chọn, Vân nhi. Nếu em ký, những người bạn của em ở nước ngoài, những kẻ đã bao che cho em suốt ba năm qua, họ sẽ được yên ổn. Nếu em từ chối, tôi không đảm bảo ngày mai sự nghiệp của họ sẽ ra sao. Em biết rõ thủ đoạn của tôi mà, đúng không?"

Tri Vân siết chặt tập hồ sơ đến mức những đầu ngón tay trắng bệch. Sự hèn hạ của anh đã vượt quá sức tưởng tượng của cô. Anh biết cô là người trọng tình nghĩa, biết cô sẽ không bao giờ để những người ơn của mình gặp họa vì lỗi của mình. Cô nhìn vào chiếc nhẫn hồng lục bảo trên ngón tay anh, thứ trang sức lộng lẫy nhưng lại mang màu sắc của sự chết chóc và độc tài. Sự im lặng kéo dài trong căn phòng, chỉ có tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp khô khốc như đang đếm ngược lòng kiên nhẫn của kẻ săn mồi.

"Được... tôi ký."

Giọng nói của Tri Vân nghẹn lại, cô cầm lấy cây bút máy, mỗi nét bút hạ xuống trang giấy đều như một nhát dao cứa vào trái tim đang rỉ máu. Khi chữ ký cuối cùng hoàn thành, cô cảm thấy linh hồn mình như vừa bị tước đoạt. Cô ném tập hồ sơ về phía anh, nước mắt không kìm được mà trào ra, lăn dài trên gò má.

"Anh hài lòng chưa? Giờ tôi đã là nô lệ của anh, là con búp bê trong tủ kính của anh rồi. Anh muốn làm gì thì làm đi, nhưng hãy nhớ kỹ, Khải Hoàng, anh có thể chiếm đoạt cơ thể tôi, nhưng anh sẽ mãi mãi không bao giờ có được sự tôn trọng hay bất kỳ chút tình cảm nào từ tôi nữa. Với tôi, anh chỉ là một cơn ác mộng mà tôi muốn tỉnh lại nhất."

Khải Hoàng cầm lấy bản hợp đồng, anh nhìn vào chữ ký của cô với một sự thỏa mãn bệnh hoạn. Anh không quan tâm đến những lời cay nghiệt đó, anh tin rằng chỉ cần giữ được cô bên cạnh, anh sẽ có cách khiến cô phải quay lại như xưa. Anh tiến lại gần, bàn tay to lớn luồn vào mái tóc rối của cô, ép cô phải nhìn vào mắt mình.

"Rất tốt. Từ hôm nay, mọi lịch trình của em sẽ do tôi định đoạt. Bây giờ, hãy đi tắm rửa sạch sẽ và chuẩn bị cho bữa sáng. Tôi không muốn nhìn thấy bộ dạng thảm hại này của em thêm một giây nào nữa."

Nói xong, anh quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Tri Vân sụp đổ hoàn toàn bên cạnh đống mảnh vỡ. Cô nhìn vào bàn tay mình, đôi bàn tay vừa ký tên vào bản án chung thân của cuộc đời mình. Căn phòng sang trọng này, với những tiện nghi đắt tiền và sự bảo hộ của hàng chục vệ sĩ ngoài kia, giờ đây chính là chiếc lồng giam không lối thoát. Khải Hoàng đã dùng quyền lực và dục vọng để dệt nên một tấm lưới vô hình, quấn chặt lấy cô, khiến cô nghẹt thở trong từng nhịp đập của con tim.

Những ngày tiếp theo đối với Tri Vân là một chuỗi những sự kiểm soát nghẹt thở. Khải Hoàng không cho cô sử dụng điện thoại cá nhân, mọi cuộc gọi đều phải qua sự kiểm duyệt của trợ lý anh. Ngay cả khi cô đi dạo trong khuôn viên biệt thự, cũng luôn có ít nhất bốn vệ sĩ đi theo không rời nửa bước. Anh muốn cô hiểu rằng, ở thành phố này, bầu trời của cô chính là anh, và hơi thở của cô cũng thuộc về quyền sở hữu của anh.

Mỗi tối, khi Khải Hoàng trở về từ tập đoàn, căn phòng ngủ lại trở thành chiến trường của sự chiếm hữu. Anh không dùng đến dây thừng hay rượu nho như đêm đầu tiên, nhưng sự áp chế về tinh thần và thể xác còn đáng sợ hơn thế gấp bội. Anh muốn cô phải phản ứng lại với mình, muốn cô phải rên rỉ, phải cầu xin hoặc thậm chí là mắng chửi, miễn là cô không dùng sự im lặng lạnh lẽo đó để đối đãi với anh. Sự điên cuồng của Khải Hoàng càng tăng lên khi anh nhận ra dù anh có làm gì, đôi mắt của Tri Vân vẫn luôn nhìn về phía xa xăm, nơi mà anh không bao giờ chạm tới được.

Một buổi chiều, Tri Vân ngồi trong thư viện của biệt thự, cô cầm một cuốn sách nhưng tâm trí lại đặt ở nơi khác. Qua ô cửa sổ lớn, cô nhìn thấy những cánh chim tự do bay lượn trên bầu trời cao rộng. Cô chợt nhớ về những ngày tháng ở London, dù vất vả nhưng cô được sống là chính mình. Sự đối lập giữa hiện tại và quá khứ khiến cô đau đớn đến thắt lòng. Khải Hoàng đi vào, anh thấy dáng vẻ thẫn thờ đó của cô, một cơn ghen tuông vô cớ lại trỗi dậy. Anh giật lấy cuốn sách trên tay cô, ném mạnh xuống sàn.

"Em lại đang nghĩ về ai? Về những kẻ đã giúp em chạy trốn sao? Hay về một cuộc sống tự do mà em không bao giờ có được nữa?"

Tri Vân ngước nhìn anh, ánh mắt bình thản đến lạ kỳ. Cô không còn muốn tranh cãi, không còn muốn phản kháng bằng lời nói. Sự im lặng của cô chính là vũ khí sắc bén nhất đâm vào lòng kiêu ngạo của anh. Cô đứng dậy, đi lướt qua anh như thể anh chỉ là không khí. Khải Hoàng phát điên, anh nắm lấy vai cô, xoay người cô lại, ép sát vào giá sách.

"Nói gì đi! Đừng dùng cái ánh mắt chết chóc đó nhìn tôi! Tôi cho em tất cả, tôi cung phụng em như một nữ hoàng, tại sao em vẫn luôn muốn trốn chạy?"

"Vì anh không biết cách yêu, Khải Hoàng. Anh chỉ biết cách sở hữu. Một con chim bị bẻ gãy cánh và nhốt trong lồng vàng sẽ không bao giờ hát, nó chỉ chờ ngày được chết đi để thoát khỏi bàn tay của kẻ cai ngục mà thôi."

Câu nói của Tri Vân như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Khải Hoàng. Anh sững sờ, bàn tay đang siết chặt vai cô dần buông lỏng. Lần đầu tiên trong đời, người đàn ông quyền lực ấy cảm thấy bất lực trước một người phụ nữ. Anh có thể mua cả thế giới, nhưng anh không thể mua được một ánh nhìn dịu dàng từ người mình yêu. Nhưng sự hối hận đó chỉ tồn tại trong thoáng chốc, rồi nhanh chóng bị lấp đầy bởi sự chiếm hữu mù quáng. Anh sẽ không để cô đi, tuyệt đối không. Nếu cô muốn làm một con chim không bao giờ hát, anh sẽ giữ cái xác đó bên mình cả đời.

Tri Vân quay trở lại phòng ngủ, cô nhìn vào tấm gương lớn, thấy mình trong bộ váy đắt tiền nhưng đôi mắt lại héo úa như đóa hồng bị tước đi ánh sáng. Cô biết, bản hợp đồng kia chỉ là khởi đầu. Khải Hoàng sẽ dùng mọi cách để siết chặt xiềng xích này hơn nữa. Cuộc chiến giữa họ không còn là sự trốn chạy, mà là một cuộc chiến của sự kiên nhẫn. Cô sẽ chờ, chờ cho đến khi sự điên cuồng của anh tự thiêu rụi chính nó, hoặc cho đến khi cô tìm thấy một kẽ hở trong chiếc lồng dát vàng này để một lần nữa bay về phía mặt trời.

Đêm đó, Khải Hoàng lại đến. Anh ôm cô từ phía sau, vùi đầu vào mái tóc cô, miệng thầm thì những lời yêu đương đầy cực đoan. Tri Vân nhắm mắt lại, để mặc cho sự chiếm đoạt diễn ra. Cô không còn cảm thấy đau, bởi vì trái tim cô đã đóng băng kể từ giây phút cô hạ bút ký vào bản giao kèo của quỷ dữ. Trong bóng tối của căn phòng, chỉ còn lại tiếng thở dài của sự cô độc và tiếng xích xiềng vô hình đang rít lên từng hồi ghê rợn quanh số phận của hai con người vốn đã thuộc về nhau nhưng lại chọn cách làm tổn thương nhau nhất để tồn tại.