MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐiên cuồng giữ lấy emChương 9: Ranh giới của sự phục tùng

Điên cuồng giữ lấy em

Chương 9: Ranh giới của sự phục tùng

1,926 từ · ~10 phút đọc

Ánh đèn pha lê trên trần phòng khách biệt thự Khải gia tỏa ra thứ ánh sáng lộng lẫy nhưng lạnh lẽo, chiếu xuống mặt bàn trà bằng đá thạch anh quý hiếm. Tri Vân ngồi bất động trên ghế sofa, đối diện cô là Khải Hoàng đang thong thả lật xem những bản thảo kịch bản phim mà các đạo diễn lớn vừa gửi đến. Không gian rộng lớn của ngôi biệt thự im ắng đến mức cô có thể nghe thấy cả tiếng sột soạt của giấy tờ và tiếng kim đồng hồ tích tắc như đang đếm từng nhịp của sự tự do đang dần cạn kiệt. Ba ngày kể từ khi bản hợp đồng độc quyền được ký kết, Tri Vân thấy mình không khác gì một bóng ma vất vưởng trong chính ngôi nhà từng là cơn ác mộng của tuổi trẻ.

Khải Hoàng đột ngột dừng tay, anh đẩy một tập kịch bản về phía cô, đôi mắt sâu thẳm không chút gợn sóng nhìn thẳng vào gương mặt tái nhợt của Tri Vân.

"Tôi đã chọn cho em bộ phim này. Một vai diễn người tình bị bỏ rơi trong bối cảnh dân quốc. Rất hợp với khí chất u sầu hiện tại của em."

Tri Vân liếc nhìn tựa đề kịch bản rồi đẩy nhẹ nó ra xa, môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy châm biếm.

"Anh không chỉ muốn kiểm soát cuộc đời tôi, mà giờ đây còn muốn định đoạt cả cảm xúc của tôi trên màn ảnh sao? Khải Hoàng, anh chọn vai này là vì muốn nhắc nhở tôi rằng, dù ở bất cứ đâu, tôi cũng chỉ là một kẻ bị anh thao túng?"

Khải Hoàng đứng dậy, bước chân anh thong thả nhưng mang theo áp lực nghẹt thở. Anh đi vòng ra sau ghế sofa, cúi xuống đặt hai tay lên vai cô, hơi thở nồng mùi thuốc lá bạc hà phả sát bên tai.

"Em nên hiểu rằng, sự nghiệp của em hiện tại hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay tôi. Tôi có thể nâng em lên đỉnh cao vinh quang bằng một cái gật đầu, cũng có thể khiến em biến mất khỏi giới giải trí này vĩnh viễn bằng một cú điện thoại. Sự phục tùng của em không nên chỉ dừng lại ở trên giường, Vân nhi ạ."

Bàn tay anh bắt đầu di chuyển, những ngón tay dài luồn vào mái tóc đen mượt mà của cô, rồi đột ngột siết chặt, buộc cô phải ngửa cổ lên nhìn anh. Tri Vân đau đớn đến mức nhíu mày, nhưng cô không kêu lên nửa lời. Sự bướng bỉnh trong đôi mắt cô chính là thứ khiến Khải Hoàng vừa say mê, vừa muốn bẻ gãy nhất. Anh nhìn sâu vào đôi mắt chứa chan sự uất hận ấy, cảm nhận được nhịp tim đập loạn của cô dưới lớp da cổ mỏng manh.

"Buông tôi ra... Anh làm tôi đau."

Giọng cô khàn đặc, chứa đựng sự mệt mỏi cùng cực. Khải Hoàng không những không buông mà còn cúi thấp hơn, đôi môi anh lướt qua gò má cô, dừng lại ở vành tai nhạy cảm.

"Đau sao? Cơn đau này so với ba năm tôi phải sống trong sự trống rỗng mà em để lại thì thấm thía vào đâu? Mỗi khi tôi nghĩ về việc em ở nước ngoài, mỉm cười với những người đàn ông khác, ăn cơm với họ, thậm chí là..."

Anh bỏ lửng câu nói, lực tay đột ngột tăng mạnh khiến Tri Vân phải thốt lên một tiếng nức nở. Sự ghen tuông điên cuồng của Khải Hoàng là một loại bệnh dịch, nó ăn mòn lý trí của anh và biến tình yêu thành một thứ xiềng xích gai góc. Anh kéo cô đứng dậy, ép cô quay lại đối diện với mình. Trong căn phòng rộng lớn đầy rẫy những vệ sĩ canh gác bên ngoài, anh chẳng cần phải kiêng dè bất cứ điều gì.

"Em nghĩ tôi sẽ để em đóng những cảnh thân mật với kẻ khác sao? Không bao giờ. Mọi kịch bản tôi chọn cho em đều đã được lược bỏ tất cả các cảnh tiếp xúc cơ thể. Cơ thể này, từ hơi thở đến những vết sẹo nhỏ nhất, đều là của riêng Khải Hoàng này."

Tri Vân nhìn anh, đôi mắt cô tràn đầy sự khinh bỉ xen lẫn tuyệt vọng.

"Anh thật đáng thương, Khải Hoàng. Anh có tất cả tiền bạc và quyền lực, nhưng anh lại sợ hãi một điều nhỏ nhặt như một cái nắm tay trên màn ảnh. Anh không tự tin vào bản thân mình, hay anh không tự tin rằng anh có thể giữ được tôi nếu tôi tìm thấy một chút ánh sáng nào khác ngoài bóng tối của anh?"

Câu nói của cô như đâm trúng tử huyệt của Khải Hoàng. Gương mặt anh lập tức trở nên vặn vẹo, sự điêu luyện và bình thản thường ngày biến mất, thay vào đó là vẻ hung ác tột độ. Anh đột ngột nhấc bổng cô lên, mặc kệ sự giãy giụa của cô, anh ném cô xuống chiếc thảm lông cừu mềm mại ngay giữa phòng khách. Ánh đèn pha lê rực rỡ soi rọi gương mặt đầy vẻ hoảng loạn của Tri Vân.

Khải Hoàng quỳ một gối xuống, anh tháo bỏ chiếc đồng hồ đắt tiền vứt sang một bên, rồi bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo sơ mi. Ánh mắt anh lúc này không còn là của một vị tổng tài cao ngạo, mà là của một con thú dữ đã bị chọc giận.

"Ánh sáng? Em nghĩ mình còn cơ hội thấy ánh sáng sao? Để tôi nhắc cho em nhớ, ánh sáng duy nhất em được phép nhìn thấy là ánh đèn trong căn phòng này, và người duy nhất em được phép cầu xin là tôi!"

Anh cúi xuống, nụ hôn thô bạo rơi xuống môi cô như một sự trừng phạt. Tri Vân vùng vẫy, đôi tay cô đấm mạnh vào ngực anh nhưng vô ích. Khải Hoàng dùng một tay khóa chặt hai cổ tay cô trên đỉnh đầu, tay còn lại thô bạo xé mở vạt váy dạ hội đắt tiền. Tiếng vải rách vang lên khô khốc, xé toác cả sự yên bình giả tạo của buổi tối. Anh không hề có ý định đưa cô lên phòng ngủ, anh muốn chiếm đoạt cô ngay tại đây, giữa không gian lộng lẫy và cô độc này, để cô hiểu rằng mọi ngóc ngách trong ngôi nhà này đều là lồng giam của cô.

Dục vọng trộn lẫn với cơn giận dữ khiến hành động của Khải Hoàng trở nên tàn bạo hơn bao giờ hết. Anh gặm nhấm làn da trắng sứ của cô, để lại những vết hằn đỏ sẫm từ cổ xuống đến ngực. Tri Vân nhắm chặt mắt, nước mắt chảy tràn xuống thái dương. Cô cảm nhận được sự thâm nhập đầy chiếm hữu của anh, một sự cưỡng đoạt không hề có chút dịu dàng nào. Mỗi cú thúc mạnh mẽ của anh như muốn đóng đinh cô vào mặt sàn, buộc cô phải thừa nhận sự hiện diện tối thượng của anh trong cuộc đời mình.

"Nói đi... Em là của ai?"

Khải Hoàng gằn giọng trong khi nhịp điệu dưới thân vẫn dồn dập như bão tố. Tri Vân cắn chặt môi đến bật máu, cô không muốn thốt ra những lời nhục nhã đó. Nhưng sự áp chế về thể xác của anh quá lớn, Khải Hoàng đột ngột dừng lại khi đang ở cao trào nhất, anh bóp chặt cằm cô, ép cô phải mở mắt nhìn mình.

"Nói! Nếu không tôi sẽ khiến đoàn làm phim kia tan rã ngay trong đêm nay!"

Tri Vân run rẩy, sự uất nghẹn dâng lên đến tận cổ họng. Vì những người đồng nghiệp vô tội, vì sự nghiệp mà cô đã đánh đổi bằng máu và nước mắt để gầy dựng lại, cô đành phải hạ mình.

"Của anh... Tôi là của anh... Khải Hoàng..."

Lời nói thốt ra đầy cay đắng, mang theo sự sụp đổ của một tâm hồn kiêu hãnh. Khải Hoàng thỏa mãn gầm nhẹ một tiếng, anh tiếp tục những đòn tấn công mãnh liệt nhất, trút hết tất cả sự chiếm hữu bệnh hoạn vào sâu trong cơ thể cô. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy mình đã chiến thắng, nhưng anh không thấy được sự lạnh lẽo tột cùng trong đôi mắt của người phụ nữ đang nằm dưới thân mình.

Sau trận mây mưa đầy cưỡng ép, Khải Hoàng mặc lại quần áo, anh đứng dậy nhìn xuống Tri Vân đang nằm xụi lơ trên thảm, mái tóc rối bời che khuất một phần gương mặt đầy vết nước mắt. Anh lấy một chiếc chăn mỏng từ sofa phủ lên người cô, rồi lạnh lùng bước đi, không một lời an ủi, không một cái nhìn ngoái lại. Đối với anh, buổi tối này chỉ là một cuộc "điều giáo" cần thiết để cô hiểu rõ vị trí của mình.

Tri Vân nằm im lờ mờ trong bóng tối khi ánh đèn phòng khách đã bị tắt bớt. Cô cảm thấy thân thể mình rã rời, đau đớn như bị xẻ làm đôi. Sự chiếm hữu của Khải Hoàng giống như một loại axit, nó ăn mòn dần sự tự tôn của cô, biến cô thành một thực thể chỉ biết phục tùng để tồn tại. Nhưng trong bóng tối sâu thẳm của tâm hồn, một ý nghĩ bắt đầu nảy mầm. Cô hiểu rằng, để đối phó với một kẻ điên cuồng như Khải Hoàng, cô không thể dùng sự cứng rắn để đối đầu trực diện. Cô cần phải biến mình thành một sợi dây tơ mềm mại nhưng dai dẳng, từ từ thắt chặt lấy cổ anh trong lúc anh đang say sưa với ảo tưởng chiến thắng.

Đêm đó, trong căn phòng ngủ rộng lớn và vắng lặng, Tri Vân không khóc nữa. Cô đứng trước gương, nhìn vào những vết thương trên người mình, rồi lấy một chiếc khăn choàng cổ che đi những dấu vết tàn khốc đó. Cô nhặt tập kịch bản mà Khải Hoàng đã chọn lên, bắt đầu đọc từng chữ một. Cô sẽ đóng vai người tình bị bỏ rơi thật tốt, tốt đến mức khiến anh phải tin rằng cô đã hoàn toàn khuất phục. Cuộc chiến này còn rất dài, và cô biết rằng, để tìm lại tự do, cô phải học cách sống chung với con quỷ đang giam giữ mình, cho đến khi cô tìm thấy cơ hội để đâm một nhát dao chí mạng vào sự kiêu ngạo của anh.

Bên ngoài cửa sổ, cơn mưa đầu mùa bắt đầu rơi, tiếng mưa đập vào kính cửa sổ nghe như tiếng thở dài của định mệnh. Khải Hoàng đứng ở ban công phòng làm việc, nhìn ra màn mưa mịt mù, trên tay vẫn cầm chiếc nhẫn hồng lục bảo. Anh tự nhủ rằng mình làm tất cả là vì yêu cô, nhưng sâu thẳm trong thâm tâm, anh biết mình đang tự tay bóp chết đóa hoa mà mình yêu nhất. Sự chiếm hữu có thể giữ được người, nhưng liệu có giữ được trái tim đã chết lặng từ lâu? Câu hỏi đó lướt qua tâm trí anh rồi nhanh chóng bị xua tan bởi sự cố chấp điên cuồng của một kẻ không bao giờ biết cách buông tay.