MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐIỆP KHÚC HOA HUYẾTChương 1: Mùi hương của quỷ

ĐIỆP KHÚC HOA HUYẾT

Chương 1: Mùi hương của quỷ

903 từ · ~5 phút đọc

Tiếng bánh xe nghiến trên nền sỏi vụn phát ra những âm thanh khô khốc, vỡ vụn như tiếng xương người bị nghiền nát. Chiếc SUV màu đen bóng loáng chầm chậm tiến vào lối mòn dẫn đến Biệt thự Thiên Di. Minh Quân siết chặt vô lăng, đôi bàn tay anh đẫm mồ hôi dù hệ thống điều hòa trong xe đang để ở mức 20°C. Qua kính chiếu hậu, anh nhìn thấy Hà Phương đang ngủ thiếp đi, gương mặt cô nhợt nhạt, những sợi tóc mai bết lại bên thái dương. Đã bao lâu rồi họ không có một giấc ngủ yên bình?

Căn biệt thự hiện ra sau làn sương muối đặc quánh của vùng cao nguyên. Đó là một khối kiến trúc Pháp cổ đồ sộ, màu vôi vàng úa đã bong tróc từng mảng lớn như những vết sẹo chưa lành trên da thịt. Những ô cửa sổ cao và hẹp trông giống như những con mắt vô hồn đang trừng trừng nhìn kẻ lạ mặt. Nhưng điều khiến Quân khựng lại không phải là vẻ hoang phế của ngôi nhà, mà là rừng hoa bao quanh nó.

Đó là một loại hoa kỳ lạ, cánh dài, mỏng manh nhưng mang một màu đỏ thẫm đến gai người. Chúng không mọc thành khóm mà phủ kín cả khoảng sân, bò trường lên những bức tường đá, đỏ rực rỡ một cách bất thường giữa không gian xám xịt của thung lũng. Mùi hương của chúng không ngọt ngào, nó có vị nồng, ngai ngái và hơi tanh – một thứ mùi khiến người ta liên tưởng đến căn phòng mổ vừa mới được tẩy rửa.

“Đến nơi rồi sao anh?” – Hà Phương giật mình tỉnh giấc, giọng cô khản đặc.

“Ừ, Thiên Di đây.” – Quân đáp ngắn gọn, cố gắng nặn ra một nụ cười trấn an nhưng cơ mặt anh cứng đờ.

Họ bước xuống xe. Không khí lạnh lẽo nhanh chóng bủa vây, len lỏi qua lớp áo khoác dày. Từ trong bóng tối của hiên nhà, một bóng người gầy guộc, liêu xiêu bước ra. Đó là lão Tám, người quản gia mà môi giới đã giới thiệu. Lão mặc một bộ đồ bà ba đen cũ kỹ, đôi mắt đục ngầu như phủ một lớp màng cá chết, dường như chẳng hề nhìn vào họ mà nhìn vào một khoảng không vô định nào đó phía sau lưng Quân.

“Ông chủ, bà chủ đã đến.” – Giọng lão Tám thều thào, nghe như tiếng gió lùa qua khe cửa hẹp. “Hoa năm nay nở sớm, máu chảy về tim sớm, đó là điềm lành.”

Quân nhíu mày trước câu nói quái gở của lão già nhưng anh quá mệt mỏi để chất vấn. Anh lẳng lặng xách hành lý vào nhà. Bên trong biệt thự, mùi gỗ ẩm mốc quyện với mùi hoa đỏ ngoài kia tạo thành một hỗn hợp mùi vị khó tả. Những bức tranh sơn dầu trên tường đã xỉn màu, vẽ những gương mặt quý tộc từ thế kỷ trước với ánh nhìn sắc lạnh, dường như mỗi bước chân của Quân đều bị hàng chục đôi mắt ấy dõi theo.

Tối hôm đó, sau khi dùng bữa tối đạm bạc do lão Tám chuẩn bị, Phương đi ngủ sớm. Quân ngồi lại phòng khách, cố gắng tập trung vào bản thiết kế dang dở trên laptop. Nhưng không gian quá tĩnh lặng. Cái tĩnh lặng của một vùng đất tách biệt hoàn toàn với thế giới, nơi mà tiếng kim đồng hồ tích tắc cũng có thể trở thành một sự tra tấn đối với những dây thần kinh đang căng như dây đàn.

Cạch.

Một tiếng động lạ phát ra từ phía hầm rượu bên dưới sàn nhà. Nó không phải tiếng chuột chạy, mà là tiếng cào. Đều đặn, chậm rãi. Sột… sột… sột… Như thể có ai đó đang dùng móng tay bấu vào thớ gỗ mục để leo lên.

Quân đứng dậy, tim đập thình thịch. Anh cầm chiếc đèn pin, tiến về phía cánh cửa hầm nằm khuất sau chân cầu thang. Khi anh vừa chạm tay vào nắm cửa bằng đồng lạnh toát, một luồng khí buốt giá sực lên mũi. Hơi lạnh ấy không phải của thời tiết, nó mang theo mùi của sự phân hủy và hoa đỏ.

“Ông chủ chưa nên xuống đó đâu.”

Tiếng nói của lão Tám vang lên ngay sát bên tai khiến Quân suýt đánh rơi chiếc đèn. Lão già đứng đó từ lúc nào, không một tiếng động, đôi mắt mù lòa hướng về phía cánh cửa hầm.

“Dưới đó có gì?” – Quân gắt lên để che giấu sự sợ hãi.

Lão Tám mỉm cười, để lộ hàm răng sún đen xỉn: “Chỉ là rễ hoa thôi. Rễ hoa đỏ dai lắm, chúng xuyên qua gạch đá để tìm hơi ấm. Đêm xuống, chúng thường cựa mình.”

Quân rùng mình, nhìn xuống những cánh hoa đỏ vương vãi trên sàn nhà mà lão Tám vừa quét dọn. Chúng trông không giống hoa, chúng giống như những vũng máu li ti đang đông cứng lại. Đêm đầu tiên ở Thiên Di, Quân không thể chợp mắt. Anh cứ nghe thấy tiếng thì thầm vang lên từ những bức tường, tiếng khóc nghẹn ngào của một đứa trẻ và mùi hương nồng nặc của loài hoa quỷ dị kia tràn ngập vào phổi, bóp nghẹt từng hơi thở.