Ngày thứ hai tại Thiên Di bắt đầu bằng một buổi sáng đục ngầu. Sương mù không tan mà đóng thành từng lớp vảy trắng xóa trên những cánh hoa đỏ ngoài vườn. Hà Phương đứng bên cửa sổ, đôi mắt thâm quầng của cô nhìn đăm đăm vào khoảng không. Cô không còn chải chuốt, mái tóc dài buông xõa trông xơ xác.
“Quân này, anh có thấy con bé không?” – Phương hỏi, giọng không có chút âm sắc.
Quân đang nhấp ngụm cà phê đắng ngắt, anh khựng lại: “Con bé nào? Em lại mê sảng rồi.”
“Nó đứng ở gốc cây đại thụ đằng kia. Nó mặc chiếc váy màu đỏ, giống hệt màu của những bông hoa này. Nó cứ nhìn em, rồi chỉ tay về phía căn phòng áp mái.”
Quân đặt mạnh tách sứ xuống bàn, tiếng va chạm chát chúa vang vọng khắp phòng khách cao vút. “Phương! Anh đã nói chúng ta đến đây để nghỉ ngơi, để điều trị tâm lý. Đừng bắt đầu những chuyện hù dọa đó nữa. Không có đứa trẻ nào ở đây cả, ngoài chúng ta và lão già mù kia.”
Anh bỏ ra ngoài vườn, cố gắng hít thở không khí để xua tan cảm giác ngột ngạt. Nhưng càng đi sâu vào giữa rừng hoa, Quân càng cảm thấy có điều gì đó không ổn. Những bông hoa đỏ ở đây dường như có sự sống. Cánh hoa mềm rũ, chạm vào da thịt cho cảm giác hơi dính, giống như chạm vào lớp màng nhầy của sinh vật sống. Anh cúi xuống, định ngắt một bông để xem xét thì ngón tay bị một cái gai sắc lẹm đâm trúng.
Một giọt máu đỏ tươi trào ra, rơi xuống cánh hoa. Quân sững sờ khi thấy cánh hoa ấy dường như rung lên, nó thấm hút giọt máu nhanh đến mức kinh ngạc, rồi màu đỏ trên cánh hoa trở nên rực rỡ hơn hẳn những bông xung quanh. Anh vội vã rụt tay lại, cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc theo tủy sống.
Buổi chiều, Quân quyết định khám phá tầng hai của biệt thự. Anh cần tìm một không gian làm việc tách biệt với sự bất ổn của Phương. Hành lang tầng hai trải thảm đỏ đã mòn vẹt, bụi bặm bám đầy trên những kệ sách cũ kỹ. Ở cuối hành lang là một tấm gương lớn, khung gỗ chạm trổ hình những dây leo uốn lượn như những con rắn đang quấn quýt lấy nhau.
Quân đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo. Nhưng trong giây phút anh nhìn thẳng vào đôi mắt mình trong gương, anh chợt nhận thấy có điều gì đó sai lệch. Cái bóng trong gương không hề di chuyển theo anh. Khi Quân nghiêng đầu sang trái, cái bóng vẫn đứng thẳng. Và rồi, trên vai cái bóng trong gương, một bàn tay nhỏ nhắn, xám xịt với những móng tay đen dài từ từ trồi lên.
Quân quay phắt lại. Không có ai cả. Chỉ có hành lang hun hút gió và tiếng gỗ khô co ngót kêu răng rắc.
Khi anh quay lại nhìn gương, mọi thứ đã trở lại bình thường. Nhưng hơi ấm trên vai anh – nơi bàn tay kia vừa chạm vào – vẫn còn đọng lại một cảm giác buốt giá tê dại. Anh vội vã rời khỏi hành lang, nhưng tiếng cười lanh lảnh của một đứa trẻ đột ngột vang lên, rồi tắt ngấm trong không gian.
Tối hôm đó, sự căng thẳng giữa hai vợ chồng lên đến đỉnh điểm khi Phương từ chối ăn tối. Cô ngồi co quắp trên giường, lẩm bẩm những điều vô nghĩa về "người mẹ dưới hầm rượu" và "những cánh hoa biết nói". Quân mệt mỏi bỏ sang phòng làm việc bên cạnh. Anh mở chiếc cặp da, lấy ra một tệp hồ sơ cũ về vụ tai nạn công trình năm ngoái – cái lỗi lầm mà anh đã dùng tiền và quyền lực để che đậy. Hình ảnh nạn nhân, một cô gái trẻ làm kế toán, hiện lên trong tâm trí anh. Cô ấy cũng có đôi mắt đục ngầu như lão Tám, và trong bức ảnh hiện trường, cô nằm trên một vũng máu đỏ thẫm, đúng cái màu của hoa Thiên Di.
Rắc.
Tiếng động vang lên từ phía phòng tắm. Quân cầm đèn pin bước vào. Tấm gương trong phòng tắm đã bị vỡ vụn. Những mảnh kính văng tung tóe trên sàn nhà, phản chiếu ánh sáng le lói từ chiếc đèn pin trên tay anh. Trên nền gạch trắng, một dòng chữ được viết bằng thứ chất lỏng sền sệt, màu đỏ, bốc mùi tanh nồng:
"CHÚNG TÔI ĐÓI."
Quân run rẩy lùi lại, đôi chân anh dẫm phải một mảnh kính vỡ. Máu từ lòng bàn chân anh bắt đầu chảy ra, hòa vào thứ chất lỏng trên sàn. Ngay lập tức, từ những khe nứt giữa các viên gạch, những sợi rễ nhỏ như sợi tóc, màu đỏ rực, bắt đầu bò ra, quấn lấy cổ chân anh như những con giun đất đang khát máu.
Quân hét lên một tiếng thất thanh, anh đạp mạnh chân để thoát khỏi đống rễ quái dị kia rồi lao ra khỏi phòng tắm. Anh chạy về phía phòng ngủ của Phương, nhưng cánh cửa đã bị khóa chặt từ bên trong.
"Phương! Mở cửa ra! Phương!" - Anh đập cửa điên cuồng.
Đáp lại anh chỉ là tiếng hát ru thều thào, lạnh lẽo phát ra từ bên trong. Nhưng đó không phải giọng của Phương. Đó là một giọng nói già nua, khàn đặc, mang đậm âm hưởng của một vùng đất xa xôi nào đó đã bị xóa sổ khỏi bản đồ.
Lúc này, từ dưới khe cửa phòng ngủ, những cánh hoa đỏ bắt đầu len lỏi tràn ra, giống như một dòng thác máu đang từ từ nuốt chửng lấy hành lang biệt thự. Quân đứng chết lặng trong bóng tối, anh nhận ra rằng Biệt thự Thiên Di không phải là nơi để trốn chạy quá khứ, mà chính là cái bẫy nơi quá khứ đang chờ đợi để xé nát anh thành từng mảnh.