MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐIỆP KHÚC HOA HUYẾTChương 3: Tiếng gõ cửa trong sương mù

ĐIỆP KHÚC HOA HUYẾT

Chương 3: Tiếng gõ cửa trong sương mù

1,034 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng ban mai ở thung lũng Thiên Di không bao giờ rạng rỡ. Nó chỉ là một dải sáng nhợt nhạt, đục ngầu như lòng trắng mắt người chết, cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc để chạm đến những mái ngói rêu phong. Minh Quân tỉnh dậy trên chiếc ghế bành ở phòng khách, cổ anh cứng đờ và toàn thân rã rời. Đêm qua, sau khi những rễ cây quái dị và dòng thác hoa đỏ biến mất một cách bí ẩn như chưa từng tồn tại, anh đã thiếp đi vì kiệt sức.

Cánh cửa phòng ngủ tầng hai đã mở. Hà Phương đang ngồi ở bàn ăn, lặng lẽ dùng thìa khuấy bát cháo trắng đã nguội ngắt. Gương mặt cô bình thản đến lạ thường, như thể những cơn hoảng loạn đêm qua chỉ là ảo ảnh của riêng Quân.

“Em ổn chứ?” – Quân khàn giọng hỏi, mắt vẫn không rời khỏi những kẽ gạch dưới chân, nơi anh thề rằng mình đã thấy những sợi rễ đỏ bò ra.

“Em rất ổn. Đêm qua em ngủ rất ngon.” – Phương ngước lên nhìn anh, đôi mắt cô trong veo, nhưng cái nhìn ấy sâu thẳm và lạnh lẽo đến mức khiến Quân phải rùng mình. “Lão Tám nói đúng, không gian ở đây thật sự rất thanh tịnh.”

Quân không đáp. Anh bước ra hiên nhà, định bụng sẽ lái xe xuống thị trấn để tìm người sửa lại hệ thống ống nước và khóa cửa. Nhưng ngay khi vừa mở cửa chính, anh khựng lại. Đứng giữa sân sỏi, cạnh chiếc SUV đen của anh, là một người đàn ông lạ mặt.

Người đó mặc một chiếc áo khoác măng tô bạc màu, dáng người cao lớn nhưng hơi gầy, đôi mắt sắc sảo như dao cạo đang chăm chú quan sát những khóm hoa đỏ. Khi thấy Quân, người đàn ông lấy ra một tấm thẻ ngành đã cũ: Đại úy Thanh, thuộc đội điều tra hình sự tỉnh.

“Kiến trúc sư Minh Quân phải không?” – Thanh lên tiếng, giọng trầm và đặc biệt vang. “Xin lỗi vì đã đường đột ghé thăm vào sáng sớm thế này. Tôi đang theo dõi một vụ án cũ, và những manh mối cuối cùng dẫn tôi đến ngôi biệt thự này.”

Quân siết chặt nắm tay, cố giữ vẻ bình tĩnh: “Vụ án gì? Tôi chỉ vừa mới thuê nơi này được hai ngày.”

Thanh không trả lời ngay. Anh ta tiến lại gần một khóm hoa đỏ, cúi xuống ngửi rồi khẽ nhíu mày. “Loài hoa này đẹp, nhưng mùi của nó… nó làm tôi nhớ đến những phòng lưu nghiệm tử thi. Anh có biết chủ nhân trước đây của ngôi nhà này là ai không?”

“Tôi giao dịch qua môi giới. Nghe nói là một gia đình Việt kiều đã bỏ hoang nó nhiều thập kỷ.”

“Không hẳn vậy.” – Thanh quay lại nhìn thẳng vào mắt Quân. “Năm năm trước, một cô gái trẻ tên Linh đã mất tích sau khi được thuê đến đây để làm vườn. Và mười năm trước đó, một họa sĩ cũng biến mất không dấu vết tại chính căn phòng áp mái kia. Mọi người đều nói họ đã bỏ đi, nhưng hồ sơ của tôi nói rằng họ chưa bao giờ rời khỏi thung lũng này.”

Tim Quân đập mạnh một nhịp. Anh nhớ lại dòng chữ đỏ trên sàn phòng tắm đêm qua: “CHÚNG TÔI ĐÓI.” Liệu "chúng tôi" mà dòng chữ ấy nhắc đến có bao gồm cả Linh và người họa sĩ nọ?

“Tôi có thể vào nhà uống một tách trà không?” – Thanh hỏi, dù giọng điệu của anh ta giống một mệnh lệnh hơn là lời đề nghị.

Quân miễn cưỡng dẫn Thanh vào phòng khách. Lão Tám đột ngột xuất hiện từ gian bếp với khay trà trên tay. Khi nhìn thấy Thanh, đôi mắt mù của lão khẽ nheo lại, một nụ cười kỳ quái nở trên môi. Lão đặt tách trà xuống trước mặt Thanh, nhưng thay vì rót nước, lão lại rắc vào đó vài cánh hoa đỏ khô héo.

“Trà hoa đỏ tốt cho máu lắm, thưa cán bộ.” – Lão Tám thào thào.

Thanh nhìn tách trà, rồi nhìn lão già mù. Anh ta không uống mà lấy từ trong túi ra một tấm ảnh, đặt lên bàn. Đó là ảnh của Linh – cô gái mất tích. Trong ảnh, cô đang đứng ngay tại hiên của biệt thự Thiên Di, trên tay cầm một giỏ hoa màu đỏ rực.

“Ông Tám, tôi nhớ ông vẫn luôn ở đây suốt mười lăm năm qua với vai trò quản gia. Ông có nhớ cô gái này không?”

Lão Tám nghiêng đầu, bộ dạng như đang cố nhớ lại. “Người đến rồi đi, như lá rụng trong rừng. Tôi già rồi, mắt lại không thấy, làm sao nhớ được mặt người.”

“Nhưng ông thấy được hoa, đúng không?” – Thanh vặn hỏi, ánh mắt anh ta soi mói từng biểu cảm trên gương mặt già nua đầy nếp nhăn của lão quản gia. “Ông chăm sóc chúng bằng gì mà chúng đỏ đến thế?”

Lão Tám không trả lời, lão lẳng lặng lui vào bóng tối của hành lang. Bầu không khí trong phòng khách trở nên đặc quánh và căng thẳng. Quân cảm nhận được một sự kết nối vô hình nhưng đáng sợ giữa những lời nói của Thanh và những hiện tượng quái dị mà anh đã gặp phải.

Khi Thanh đứng dậy ra về, anh ta ghé sát tai Quân nói nhỏ: “Đêm nay, dù nghe thấy bất cứ tiếng động gì, đừng ra khỏi phòng. Và tuyệt đối không được ăn bất cứ thứ gì có chứa cánh hoa đỏ của lão già đó.”

Chiếc xe của Thanh khuất dần trong làn sương. Quân đứng trơ trọi giữa sân, cảm giác như mình đang bị hàng ngàn con mắt từ những cánh hoa đỏ dưới chân dõi theo. Anh nhìn lên tầng hai, thấy Hà Phương đang đứng ở cửa sổ, cô đang cầm một bông hoa đỏ và đưa lên miệng nhấm nháp một cách ngon lành, đôi môi cô nhuộm một màu đỏ tươi như máu.