MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐIỆP KHÚC HOA HUYẾTChương 4: Hầm rượu và những tiếng thì thầm

ĐIỆP KHÚC HOA HUYẾT

Chương 4: Hầm rượu và những tiếng thì thầm

1,123 từ · ~6 phút đọc

Đêm thứ ba tại Thiên Di, sương mù dày đến mức che khuất cả những ngọn đèn dầu treo dọc hành lang. Minh Quân ngồi trong phòng làm việc, tay cầm con dao rọc giấy, liên tục xoay vặn nó như một cách để giải tỏa sự căng thẳng tột độ. Hà Phương đã ngủ, hoặc ít nhất là cô ấy giả vờ như vậy. Từ sau khi thấy cô ăn những cánh hoa, Quân đã khóa trái cửa phòng ngủ từ bên ngoài. Anh không sợ những linh hồn lai vãng, anh sợ chính người vợ đang dần trở nên xa lạ của mình.

Lời cảnh báo của Đại úy Thanh cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh. Tại sao lại là hoa đỏ? Tại sao những người mất tích đều liên quan đến ngôi nhà này?

Sột… sột… sột…

Tiếng động ấy lại vang lên. Lần này nó không phát ra từ dưới sàn gỗ, mà dường như vang lên ngay trong đầu anh. Một tiếng cào xé nôn nóng, đói khát. Quân cầm chiếc đèn pin công suất lớn, quyết định sẽ không trốn chạy nữa. Anh cần biết cái gì đang thực sự ẩn giấu bên dưới lớp nền móng của dinh thự này.

Anh bước xuống cầu thang, hơi lạnh từ những bức tường đá tỏa ra thấm vào da thịt. Cánh cửa hầm rượu nằm im lìm trong bóng tối. Quân tra chìa khóa mà anh đã lấy trộm từ chùm chìa của lão Tám lúc chiều. Tiếng khóa mở nghe khô khốc như tiếng khớp xương bị bẻ gãy.

Cánh cửa mở ra, một mùi hương nồng nặc đến nghẹt thở sộc thẳng vào mũi Quân. Nó là mùi của đất ẩm, mùi hoa đỏ và một mùi vị đặc trưng của kim loại bị rỉ sét – mùi máu.

Quân rọi đèn xuống những bậc thang bằng đá bám đầy rêu xanh. Dưới hầm rượu không hề có những chai vang đắt tiền như anh tưởng tượng. Thay vào đó, cả không gian rộng lớn bên dưới bị bao phủ bởi một mạng lưới rễ cây chằng chịt. Những sợi rễ to bằng cổ tay người, màu đỏ thẫm, bò lổm ngổm trên trần, trên tường và cắm sâu vào nền đất.

Ở giữa hầm, có một cái bục đá lớn. Trên đó, những sợi rễ quấn chặt lấy một vật thể gì đó có hình dáng giống như con người. Quân run rẩy tiến lại gần, ánh đèn pin rung động theo nhịp tim anh. Khi ánh sáng rọi vào, anh suýt thì ngất lịm.

Đó không phải là vật thể, đó là một xác người. Hoặc chính xác hơn, là một cái xác đang bị "nuôi dưỡng". Da thịt của cái xác đã khô héo, chuyển sang màu nâu xám, nhưng những sợi rễ đỏ đang cắm sâu vào các hốc mắt, khuôn miệng và lồng ngực của nó, liên tục phập phồng như đang bơm hút một thứ chất lỏng gì đó.

Quân nhận ra chiếc nhẫn bạc trên ngón tay khô khốc của cái xác. Đó là chiếc nhẫn mà Linh – cô gái trong tấm ảnh của Thanh – đã đeo. Cô ấy không mất tích. Cô ấy đang ở đây, trở thành phân bón cho rừng hoa phía trên.

“Nó vẫn chưa đủ đâu, ông chủ ạ.”

Tiếng nói vang lên từ góc tối của hầm rượu. Lão Tám bước ra, trên tay cầm một chiếc bát sành đựng thứ chất lỏng màu đỏ thẫm. Lão không cần đèn, lão bước đi trong bóng tối một cách thành thạo như thể lão chính là một phần của nó.

“Ông… ông đã giết họ?” – Quân lắp bắp, lùi lại phía sau, lưng đập vào những sợi rễ mềm nhũn trên tường.

“Tôi không giết ai cả. Là Thiên Di chọn họ. Ngôi nhà này cần hơi ấm, rừng hoa này cần sự sống. Ông chủ nghĩ vì sao ông lại mua được nơi này với giá rẻ thế? Vì ông và tôi, chúng ta đều là những kẻ mang nợ.” – Lão Tám cười, tiếng cười nghe như tiếng lá khô bị giẫm nát. “Hoa đỏ không chỉ ăn xác, nó còn ăn cả tội lỗi. Cái chết của cô gái kế toán năm ngoái… ông tưởng đã chôn vùi được nó sao? Hoa đỏ đã ngửi thấy mùi máu trên tay ông từ khi ông vừa chạm vào nắm cửa ngôi nhà này.”

Quân cảm thấy cổ họng mình nghẹn đắng. Bí mật lớn nhất đời anh, thứ mà anh đã dùng mọi giá để che giấu, lại bị một lão già mù ở thung lũng hẻo lánh này vạch trần.

Đột ngột, những sợi rễ trên tường bắt đầu chuyển động. chúng bò trường về phía Quân như những con rắn khát mồi. Anh hoảng loạn quơ lấy một chai rượu cũ trên kệ, đập vỡ nó và dùng mảnh chai làm vũ khí.

“Tránh xa tôi ra!” – Quân gào lên.

Ngay lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía trên. Tiếng đổ vỡ, tiếng la hét của Hà Phương và tiếng súng nổ. Đoàng! Ánh đèn pin của Quân loang loáng trên những bức tường đỏ. Anh nhân cơ hội lão Tám đang sững sờ vì tiếng súng, lao nhanh lên cầu thang. Khi anh thoát ra khỏi hầm rượu và chạy lên phòng khách, anh thấy Đại úy Thanh đang đứng đó, khẩu súng trên tay vẫn còn bốc khói. Trên sàn nhà, một người đàn ông lạ mặt mặc đồ đen đang nằm vật vã, máu chảy ra từ vai.

Nhưng điều kinh khủng nhất là Hà Phương. Cô đang đứng ở chân cầu thang, đôi mắt trợn ngược chỉ còn lại lòng trắng, tay cầm một con dao bếp vấy máu.

“Nó đến rồi…” – Phương thào thào, rồi cô đột ngột lao về phía Quân với một tốc độ không tưởng.

Thanh nhanh chóng lao tới tước dao từ tay Phương và trấn áp cô xuống sàn. “Quân! Mau lấy dây thừng! Cô ấy bị ảo giác do mùi hoa quá nặng rồi!”

Quân lúng túng đi tìm dây, nhưng trong đầu anh chỉ còn lại hình ảnh cái xác của Linh dưới hầm rượu và lời nói của lão Tám. Thiên Di không phải là một ngôi nhà, nó là một thực thể sống, một cái dạ dày khổng lồ đang tiêu hóa dần gia đình anh.

Ngoài trời, sương mù bỗng chốc chuyển sang màu hồng nhạt. Mùi hương của hoa đỏ nồng nặc hơn bao giờ hết, len lỏi qua từng kẽ tóc, thấm vào từng lỗ chân lông. Cuộc điều tra của Thanh dường như đã chạm vào một tổ ong vò vẽ, và sự thật đang dần lộ diện qua những cánh hoa đẫm máu.