MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐIỆP KHÚC HOA HUYẾTChương 5: Ký ức của màu chàm

ĐIỆP KHÚC HOA HUYẾT

Chương 5: Ký ức của màu chàm

1,046 từ · ~6 phút đọc

Cơn chấn động sau tiếng súng và sự điên loạn của Hà Phương khiến không gian phòng khách của Biệt thự Thiên Di trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Đại úy Thanh dùng nghiệp vụ để khống chế Phương, nhưng sức mạnh của một người phụ nữ mảnh khảnh lúc này lại bền bỉ một cách đáng sợ. Cô không la hét, chỉ phát ra những tiếng gầm gừ trong cổ họng, đôi mắt trắng dã vẫn đau đáu nhìn về phía cánh cửa hầm rượu như thể có một sợi dây vô hình đang kéo linh hồn cô xuống đó.

Minh Quân run rẩy tìm được một đoạn dây thừng cũ trong kho dưới chân cầu thang. Khi anh đưa dây cho Thanh, ngón tay họ chạm nhau. Thanh nhìn Quân, ánh mắt lạnh lẽo và sắc lẹm: “Anh đã xuống dưới đó rồi đúng không?”. Quân không trả lời, hơi thở anh đứt quãng, mùi tử khí dưới hầm vẫn còn ám ảnh trên lớp áo sơ mi đẫm mồ hôi.

Sau khi đã trói chặt Phương vào chiếc ghế bành, Thanh kiểm tra người đàn ông lạ mặt bị trúng đạn. Hắn ta là một gã trung niên, gương mặt hốc hác với những hình xăm kỳ quái ở cổ, loại hình xăm trông giống như những ký tự cổ của một bộ tộc đã mất tích.

“Hắn là ai?” – Quân hỏi, giọng lạc đi.

“Một kẻ tôn thờ cái chết.” – Thanh đáp ngắn gọn khi đang lục soát túi áo của gã kia. “Những kẻ này tin rằng hoa Thiên Di là cửa ngõ để giao tiếp với cõi âm. Chúng đã lảng vảng quanh đây từ rất lâu trước khi anh đến.”

Trong túi áo của gã đàn ông, Thanh lôi ra một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da đã mục nát và ố vàng bởi thời gian. Quân liếc nhìn, đó không phải là sổ tay thông thường mà là một cuốn nhật ký ký họa. Anh nhận ra những nét vẽ điêu luyện nhưng đầy điên rồ: những hình hài người bị bện chặt vào rễ cây, những gương mặt không có mắt và đặc biệt là một bức chân dung của một người đàn ông có vẻ ngoài rất giống Quân, nhưng trong tranh, người đó đang tự tay xé nát lồng ngực mình để trồng vào đó một mầm hoa đỏ.

“Đây là của người họa sĩ mất tích mười năm trước.” – Thanh nói, lật từng trang giấy một cách cẩn trọng. “Ông ta tên là Phan. Phan không mất tích, ông ta đã hóa điên khi cố gắng vẽ lại ‘linh hồn’ của ngôi nhà này. Cuốn nhật ký này ghi lại quá trình ông ta bị loại hoa đỏ nuốt chửng.”

Quân cầm lấy cuốn sổ, đôi tay anh run bắn. Ở trang cuối cùng, có một dòng chữ viết bằng mực tàu đen sẫm, nét chữ run rẩy nhưng in sâu vào thớ giấy: “Màu đỏ là sự dối trá. Màu chàm mới là sự thật. Dưới lớp máu là sự lạnh lẽo của đại dương.”

“Màu chàm?” – Quân thầm thì. Anh nhớ lại khi anh vừa đến, lão Tám thường xuyên mặc bộ đồ bà ba màu đen, nhưng dưới ánh trăng, bộ đồ đó thực chất là màu xanh chàm sậm – màu của những người làm nghề tẩm liệm cũ.

Đúng lúc đó, từ tầng trên phát ra tiếng đổ vỡ dữ dội. Đó là hướng của căn phòng áp mái – nơi vốn luôn được khóa kín bằng một ổ khóa đồng nặng trịch. Thanh rút súng, ra hiệu cho Quân ở lại trông chừng Phương, nhưng Quân không thể. Sự tò mò trộn lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng khiến anh không thể đứng yên. Anh vớ lấy một cây đèn sáp lớn, bám theo sau Thanh bước lên những bậc cầu thang gỗ đã mục nát.

Mỗi bước chân vang lên tiếng ken két như tiếng nghiến răng của ngôi nhà. Lên đến tầng áp mái, mùi hương hoa đỏ không còn nồng nặc nữa, thay vào đó là mùi nến thơm, mùi thuốc vẽ và một thứ mùi tanh tao như thịt thối.

Cánh cửa phòng áp mái đang mở toang. Bên trong, hàng trăm bức tranh được treo kín tường, tất cả đều vẽ cùng một chủ đề: Hoa đỏ. Nhưng khi Quân đưa ánh đèn sáp lại gần, anh bàng hoàng nhận ra những bức tranh này không được vẽ bằng màu nước hay sơn dầu. Chúng được vẽ bằng máu khô. Những lớp máu chồng chất lên nhau tạo nên một màu đỏ thẫm, nhầy nhụa và đầy ám ảnh.

Giữa căn phòng là một giá vẽ lớn. Trên đó là một bức tranh chưa hoàn thiện. Bức tranh vẽ một người phụ nữ mặc váy trắng, gương mặt cô ấy bị bôi xóa bởi những vệt máu tươi mới – dường như ai đó vừa mới vẽ thêm vào đây vài phút trước.

“Đó là vợ tôi…” – Quân rụng rời chân tay. Người phụ nữ trong tranh dù bị nhòe nhoẹt nhưng dáng hình và chiếc vòng cổ đó không thể là ai khác ngoài Hà Phương.

“Nhìn xuống sàn đi.” – Thanh ra lệnh.

Dưới chân giá vẽ, một đường hầm nhỏ được ngụy trang khéo léo sau những tấm toan cũ. Đường hầm này thông thẳng xuống phía dưới, nhưng không phải xuống hầm rượu, mà nó dẫn vào sâu trong lòng vách đá mà biệt thự tựa vào. Từ bóng tối của đường hầm, một luồng khí lạnh lẽo mang theo tiếng thì thầm của hàng nghìn linh hồn ùa ra, thổi tắt ngọn nến trên tay Quân.

Trong bóng tối đặc quánh, Quân cảm thấy một bàn tay nhỏ nhắn, lạnh giá nắm lấy cổ tay mình. Một giọng trẻ con vang lên ngay sát gáy: “Chú ơi, tìm thấy mẹ cháu chưa?”.

Quân hét lên, ngã nhào ra phía sau. Thanh lập tức bật đèn pin, nhưng trong quầng sáng của đèn, chỉ có Quân đang nằm sõng soài trên sàn, xung quanh anh là những bức tranh hoa đỏ đang dường như chuyển động, những cánh hoa trong tranh bắt đầu chảy ra như những dòng máu thực sự, nhuộm đỏ cả căn phòng áp mái.