Tiếng hét của Quân vang vọng khắp không gian u uất của Biệt thự Thiên Di, nhưng nó nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến rợn người của thung lũng. Đại úy Thanh kéo Quân đứng dậy, ánh mắt anh ta không hề lộ vẻ sợ hãi, chỉ có một sự quyết liệt đến lạnh lùng.
“Đừng để ảo giác đánh lừa. Chúng ta không có nhiều thời gian.” – Thanh nói, giọng đanh lại.
Họ đi xuống tầng trệt. Khi đi ngang qua phòng khách, Quân sững sờ thấy chiếc ghế bành nơi Hà Phương bị trói giờ chỉ còn lại những sợi dây thừng bị cắt đứt gọn lẹ. Phương đã biến mất. Gã đàn ông xăm trổ bị thương cũng không còn nằm đó, chỉ để lại một vũng máu đen ngòm trên sàn gỗ.
“Lão Tám!” – Quân gào lên. “Ông giấu vợ tôi ở đâu?”
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe cửa và tiếng mưa bắt đầu nặng hạt quất vào cửa kính. Cơn mưa rừng đến đột ngột, mang theo hơi lạnh thấu xương của vùng cao nguyên. Quân lao ra hiên nhà, nhìn vào rừng hoa đỏ dưới cơn mưa. Dưới ánh chớp lòe loẹt, anh thấy những bóng người đang đứng giữa vườn hoa. Họ đứng bất động, hàng chục bóng đen liêu xiêu, đầu cúi thấp, tay cầm những dải lụa màu chàm.
Giữa đám bóng đen đó, Hà Phương đang đứng, cô mặc chiếc váy ngủ màu trắng nay đã lấm lem bùn đất và những cánh hoa đỏ bết chặt vào vạt áo. Cô đang múa. Một vũ điệu chậm rãi, kỳ quái, tay chân uốn éo như thể xương cốt đã bị rút sạch.
“Phương! Quay lại đây!” – Quân định lao xuống sân nhưng Thanh giữ chặt vai anh lại.
“Anh nhìn kỹ chân họ đi.” – Thanh thì thầm.
Quân nheo mắt nhìn dưới ánh chớp tiếp theo. Những bóng đen đó không hề đứng trên mặt đất. Chân của họ lơ lửng cách mặt sỏi vài phân, và từ cổ chân mỗi người đều có một sợi rễ đỏ mọc ra, cắm sâu xuống lòng đất, nối liền họ với hệ thống rễ khổng lồ dưới hầm rượu. Họ không phải là người, họ là những "quả" của loài hoa quỷ dị này, đang được nuôi dưỡng để chờ ngày khai nhụy.
Lão Tám xuất hiện từ phía sau hàng cây đại thụ, trên tay cầm một chiếc tù và bằng xương thú. Lão thổi một hồi dài, âm thanh trầm đục khiến mặt đất dường như rung chuyển. Theo tiếng tù và, những bóng đen bắt đầu di chuyển về phía biệt thự. Họ đi xuyên qua sương mù, xuyên qua màn mưa, mang theo một áp lực tâm linh khủng khiếp.
“Vào trong ngay!” – Thanh đẩy Quân vào nhà và đóng sập cửa chính, cài then sắt.
Hai người rút về phía cầu thang. Thanh kiểm tra lại băng đạn, gương mặt anh ta đanh lại. “Ngôi nhà này được xây dựng trên một ngôi mộ tập thể của những người phu mỏ thời Pháp. Loài hoa đỏ kia là kết quả của một thí nghiệm tâm linh thất bại. Chúng cần một ‘vật chủ’ để hoàn thiện sự hồi sinh cho một kẻ đứng đầu. Quân, anh có biết tại sao họ lại chọn anh không?”
Quân lắc đầu, hơi thở dồn dập: “Tôi không biết, tôi chỉ là một kiến trúc sư!”
“Vì anh có cùng nhóm máu với người chủ cũ của ngôi nhà này – kẻ đã tạo ra lời nguyền. Và Hà Phương… cô ấy là vật tế để mở cổng.”
Tiếng cào cửa vang lên rợn người từ bên ngoài. Những móng tay sắc nhọn cào vào gỗ tạo ra những âm thanh chói tai. Rồi, một mùi hương hoa đỏ nồng nặc đến mức khiến Quân choáng váng xâm nhập vào phòng qua các khe cửa. Anh cảm thấy lồng ngực mình đau nhói, như thể có một mầm cây đang thực sự nảy nở bên trong phổi.
Bỗng nhiên, ánh đèn trong nhà vụt tắt. Một sự im lặng tuyệt đối bao trùm. Quân cảm thấy một hơi thở nóng hổi ngay sau gáy mình. Anh không dám quay đầu lại, nhưng trong bóng tối, anh thấy những đốm sáng màu đỏ li ti hiện lên khắp nơi. Đó là mắt của những đứa trẻ, hàng chục đứa trẻ mặc váy đỏ đang đứng vây quanh họ từ lúc nào không hay.
“Bố ơi… chơi với chúng con đi…” – Những tiếng thầm thì đồng thanh vang lên, non nớt nhưng chứa đựng một sự oán hận nghìn năm.
Quân khuỵu xuống, đôi tai anh bắt đầu chảy máu. Anh nhìn thấy hình ảnh của cô gái kế toán năm xưa hiện lên, cô ấy đứng giữa đám trẻ, tay cầm một bông hoa đỏ tươi rạng rỡ. Cô ấy mỉm cười với anh, một nụ cười đầy bao dung nhưng cũng đầy chết chóc.
Thanh nổ súng vào bóng tối, nhưng những viên đạn dường như đi xuyên qua các bóng ma mà không gây ra bất cứ tổn thương nào. “Quân! Chạy lên phòng áp mái! Đó là nơi duy nhất chúng chưa thể xâm nhập hoàn toàn!”
Họ giẫm lên những cánh hoa đỏ đang từ từ bò lên cầu thang như một dòng máu ngược dòng. Mỗi bước chân của Quân nặng nề như đeo chì. Anh nhìn xuống tay mình, thấy những đường gân xanh bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực, chạy dọc theo cánh tay về phía trái tim. Thiên Di đang đòi nợ. Và cái giá phải trả không chỉ là mạng sống của anh, mà là cả linh hồn của những người anh yêu thương nhất.
Khi họ lên đến cửa phòng áp mái, lão Tám đã đứng sẵn ở đó. Lần này, lão không còn là một quản gia mù lòa tội nghiệp. Lão đứng thẳng, đôi mắt mù phát ra thứ ánh sáng xanh chàm ma quái.
“Chào mừng về nhà, cậu chủ.” – Lão Tám cúi chào, giọng nói vang vọng như đến từ dưới lòng đất sâu thẳm. “Bữa tiệc máu đã sẵn sàng, và bà chủ đang chờ cậu ở bên trong.”
Quân nhìn vào trong phòng, thấy Hà Phương đang ngồi trên chiếc ghế bành, nhưng cơ thể cô đã bị bao phủ bởi những lớp hoa đỏ, chỉ còn chừa lại gương mặt nhợt nhạt đang nhìn anh với một tình yêu điên dại.