MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐIỆP KHÚC HOA HUYẾTChương 7: Huyết thống và tội lỗi

ĐIỆP KHÚC HOA HUYẾT

Chương 7: Huyết thống và tội lỗi

1,130 từ · ~6 phút đọc

Căn phòng áp mái giờ đây không còn là nơi chứa đựng những bức tranh của một họa sĩ điên loạn, nó đã biến thành một cái kén khổng lồ dệt bằng tơ máu. Những sợi rễ đỏ mảnh như sợi chỉ nhưng dai như dây thép chằng chịt khắp trần nhà, nhỏ xuống thứ nhựa cây sền sệt, mỗi giọt rơi xuống sàn gỗ đều xèo xèo bốc khói như axit. Hà Phương ngồi đó, bất động trên chiếc ghế bành cũ, nhưng toàn thân cô đã bị những cánh hoa đỏ bao phủ, tạo thành một lớp áo giáp hữu cơ rùng rợn. Chỉ có gương mặt cô là còn lộ ra, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở mỏng manh như sợi khói.

Minh Quân gào lên, định lao vào cứu vợ nhưng Đại úy Thanh đã kịp thời túm lấy cổ áo anh lôi giật lại. Một sợi rễ đỏ vừa sượt qua chỗ Quân đứng, cắm phập vào khung cửa gỗ dày, sức mạnh của nó đủ để khiến thớ gỗ nứt toác.

“Đừng có điên! Anh bước vào đó là nộp mạng cho nó ngay lập tức!” – Thanh quát lớn, tay vẫn lăm lăm khẩu súng, nhưng ánh mắt anh lại dán chặt vào lão Tám.

Lão Tám đứng ở ngưỡng cửa, bộ đồ màu xanh chàm của lão dường như đang hút hết ánh sáng xung quanh. Lão không hề sợ hãi khẩu súng trong tay Thanh. Lão mỉm cười, một nụ cười rách toác đến tận mang tai, để lộ những chiếc răng nhọn hoắt.

“Cán bộ Thanh, anh biết quá nhiều về thung lũng này, nhưng anh lại chẳng hiểu gì về dòng máu đang chảy trong người cậu chủ Quân cả.” – Lão Tám thong thả nói, giọng lão giờ đây không còn thều thào mà vang vọng, trầm hùng như tiếng chuông chùa đổ trong đêm lạnh. “Anh tưởng anh đến đây vì vụ án mất tích sao? Không, định mệnh đưa anh đến đây để làm chứng cho sự trở lại của một vị vua.”

Quân nhìn lão Tám, rồi nhìn lại đôi bàn tay mình. Những đường gân đỏ dưới da anh đang đập liên hồi theo nhịp của ngôi nhà. Cảm giác đau đớn ban đầu dần bị thay thế bởi một luồng sức mạnh kỳ lạ, nóng rực và đầy khao khát tàn phá.

“Ông đang nói nhảm gì vậy?” – Quân gầm lên, giọng anh cũng bắt đầu thay đổi, trầm đục và lạnh lẽo hơn.

“Cậu Quân, cậu có bao giờ tự hỏi tại sao cha cậu lại tự sát ngay sau khi cậu tròn mười tám tuổi không?” – Lão Tám bước tới một bước, mặc cho Thanh lên đạn rắc rắc. “Ông ấy đã cố chạy trốn khỏi thung lũng này, cố che giấu cậu khỏi sự truy lùng của loài hoa đỏ. Nhưng dòng máu của gia tộc họ Trần này, thứ máu mang theo lời nguyền của những thầy pháp tẩm liệm thời xưa, không bao giờ có thể bị gột rửa. Cậu là cháu đích tôn của chủ nhân thực sự của Biệt thự Thiên Di – người đã dùng máu của chính con gái mình để nuôi dưỡng mầm hoa đầu tiên này.”

Quân khựng lại. Ký ức về người cha luôn sống trong sợ hãi, về những đêm cha anh ngồi uống rượu một mình và lẩm bẩm về "mùi hoa đỏ" bỗng ùa về như một cơn lốc. Anh nhớ lại ngày cha mất, trên ngực ông không phải là vết đạn hay vết dao, mà là một bông hoa đỏ rực rỡ mọc ra từ chính trái tim ông. Lúc đó người ta bảo đó là một hiện tượng y học kỳ quái, nhưng giờ đây anh đã hiểu.

“Cha anh đã hy sinh để cứu anh, nhưng anh lại tự dẫn xác về đây.” – Thanh lạnh lùng chèn vào. “Mọi chuyện bắt đầu từ khi anh nhận thầu công trình đó, đúng không Quân? Anh đã vô tình khơi dậy thứ sức mạnh này khi để máu của cô kế toán kia đổ xuống đất.”

Quân quỳ sụp xuống, đầu óc anh nổ tung. Đúng vậy, trong vụ tai nạn đó, anh đã cố gắng sơ cứu cho nạn nhân trước khi quyết định phi tang sự việc. Máu của cô ấy đã thấm vào đôi tay anh, và chính đêm đó, lần đầu tiên anh mơ thấy thung lũng Thiên Di – một nơi anh chưa từng đặt chân tới nhưng lại thấy thân thuộc đến lạ lùng. Anh đã bị dẫn dụ về đây bằng những ám ảnh không tên.

“Đã đến lúc rồi.” – Lão Tám giơ cao hai tay. “Máu của kẻ tội đồ quyện với máu của người thanh sạch. Thiên Di sẽ nở rộ!”

Theo tiếng hô của lão, những sợi rễ đỏ trong phòng áp mái đồng loạt vươn dài ra, quấn lấy chân Thanh và Quân. Thanh nổ súng liên tiếp, những viên đạn xé toạc các sợi rễ nhưng chúng lại tự chữa lành ngay lập tức. Quân cảm thấy mình bị nhấc bổng lên không trung. Những sợi rễ bắt đầu luồn vào dưới lớp da ở cổ chân anh, truyền vào đó một thứ chất lỏng nóng hổi như dung nham.

Trong cơn đau đớn tột cùng, Quân nhìn thấy Hà Phương mở mắt. Nhưng đó không còn là đôi mắt của vợ anh. Đó là đôi mắt rực lửa, đầy oán hận của một thực thể cổ xưa. Cô nhìn anh, môi mấp máy: “Chào mừng anh đã về, người anh em của em.”

Quân nhận ra người đang ở trong thân xác của Phương không phải là vợ anh, mà là linh hồn của người cô bị hiến tế năm xưa – người lẽ ra phải là chủ nhân của ngôi nhà này. Sự thật kinh hoàng này khiến Quân muốn nôn mửa, nhưng rễ cây đã quấn chặt lấy cổ anh, ngăn cản mọi tiếng thét.

Đúng lúc đó, Thanh rút từ trong áo khoác ra một bình thủy tinh nhỏ chứa một thứ chất lỏng màu tím chàm đậm. Anh ta đập vỡ nó xuống sàn nhà. Thứ chất lỏng ấy loang ra đến đâu, những rễ cây đỏ quắp lại, bốc khói đen và rút lui như gặp phải lửa.

“Màu chàm… là sự thật!” – Thanh hét lên, anh ta lao tới dùng dao găm cắt đứt những sợi rễ đang quấn lấy Quân.

Lão Tám gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, gương mặt lão biến dạng hoàn toàn, da thịt chảy xệ xuống như nến gặp lửa, lộ ra bộ xương trắng hếu bên trong. Cuộc chiến giữa ánh sáng màu chàm và bóng tối hoa đỏ chính thức bắt đầu trong căn phòng áp mái đầy tử khí.