Sức mạnh của màu chàm từ thứ thuốc mà Thanh mang theo dường như tạm thời chế ngự được sự hung hãn của loài hoa quỷ. Quân ngã xuống sàn, ho sặc sụa, phổi anh cảm giác như vừa bị cào xé bởi hàng ngàn chiếc gai nhỏ. Anh nhìn Thanh, lúc này trông vị đại úy không còn giống một cảnh sát bình thường. Thanh đứng vững giữa vòng vây của những rễ cây đang điên cuồng tấn công, tay cầm một chuỗi hạt gỗ mun, miệng lẩm bẩm những câu chú bằng một ngôn ngữ cổ xưa.
“Anh là ai?” – Quân thều thào hỏi.
“Tôi là người của dòng họ Lê – những người đã canh giữ thung lũng này trước khi tổ tiên anh phản bội lời thề và tạo ra con quái vật hoa đỏ này.” – Thanh đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi lão Tám đang dần tan chảy. “Gia đình tôi đã bị dòng họ Trần của anh tiêu diệt chỉ để chiếm lấy bí mật về sự trường sinh. Tôi không đến đây để phá án, tôi đến đây để kết thúc lời nguyền mười đời!”
Lão Tám, lúc này chỉ còn là một khối thịt và xương hỗn độn nhưng vẫn giữ được giọng nói quái gở, cười sằng sặc: “Kết thúc? Ngươi nghĩ một chút nhựa cây chàm có thể ngăn được sự trỗi dậy của Mẹ Hoa sao? Nhìn kìa, vật tế đã sẵn sàng!”
Quân nhìn về phía Hà Phương. Lớp vỏ hoa đỏ quanh cô bắt đầu nứt ra, nhưng thay vì thoát ra ngoài, cơ thể cô đang bị hút vào trong giá vẽ lớn ở giữa phòng. Bức tranh vẽ Phương lúc nãy giờ đây như một cái hố đen, những mảng màu máu đang chuyển động, nuốt chửng từng phần da thịt của cô vào trong khung gỗ.
“Phương!” – Quân lảo đảo đứng dậy. Anh không quan tâm đến lời nguyền, không quan tâm đến huyết thống tội lỗi của mình. Anh chỉ biết người phụ nữ kia là tất cả những gì anh còn lại.
Anh lao về phía giá vẽ, mặc cho những sợi rễ đỏ còn sót lại đâm xuyên qua vai và cánh tay. Máu của Quân chảy xuống giá vẽ, hòa cùng màu máu trên tranh. Một sự kết nối tâm linh kỳ lạ xảy ra. Quân bỗng thấy mình đứng giữa một cánh đồng hoa đỏ mênh mông, nhưng không phải ở thung lũng sương mù, mà là ở một không gian vô định, nơi bầu trời có màu máu và mặt đất là những tiếng rên rỉ của linh hồn.
Phía xa, anh thấy Phương đang đi lang thang, trông cô nhỏ bé và lạc lõng. Nhưng ngăn cách giữa anh và cô là hàng ngàn bóng ma – những nạn nhân của Thiên Di qua nhiều thế kỷ. Họ đứng đó, không có gương mặt, chỉ có những hốc mắt trống rỗng đang rỉ máu.
“Muốn cứu cô ta, anh phải trả bằng chính sự tồn tại của mình.” – Một giọng nói vang lên từ hư không, chính là giọng của người phụ nữ trong bức tranh cổ. “Máu của dòng họ Trần phải được trả lại cho đất. Anh có dám không, kẻ tội lỗi?”
Quân nhìn xuống bàn tay mình, những sợi rễ đỏ giờ đây đã hoàn toàn đồng hóa với mạch máu của anh. Anh hiểu rằng, để cứu Phương, anh phải trở thành một phần của Thiên Di, anh phải thay thế cô làm vật tế để xoa dịu cơn đói của loài hoa này.
Bên ngoài thực tại, Thanh đang cố gắng dùng súng bắn vào giá vẽ để ngăn chặn quá trình nuốt chửng, nhưng mỗi viên đạn bắn vào chỉ khiến Phương đau đớn thêm. Lão Tám bò trường trên sàn, cố gắng tiếp cận để cắn vào chân Thanh. Căn phòng áp mái rung chuyển dữ dội như một trận động đất. Những bức tranh trên tường bắt đầu rơi xuống, và từ sau những bức tường đó, hàng trăm bộ xương người trắng hếu lộ ra, chúng được xếp chồng lên nhau làm cốt cho ngôi biệt thự.
“Quân! Đừng nghe theo nó! Anh phải phá hủy tâm nhĩ của hoa đỏ!” – Thanh hét lớn. “Nó nằm ở ngay dưới tim anh đấy!”
Quân nhìn xuống ngực mình. Ở đó, một nụ hoa đỏ thẫm đang bắt đầu nhú ra từ dưới da thịt, ngay vị trí trái tim. Nó đập cùng nhịp với tim anh, hút máu trực tiếp từ tâm thất. Anh nhận ra rằng mình chính là "chìa khóa" nhưng cũng là "ổ khóa". Nếu anh chết, Thiên Di sẽ mất đi nguồn cung cấp huyết thống trực hệ và lời nguyền sẽ bị suy yếu.
Quân cầm con dao rọc giấy vẫn còn dính máu của mình, nhìn về phía Phương đang dần tan biến vào bức tranh. Cô chợt tỉnh lại trong giây lát, ánh nhìn đầy van lơn và yêu thương: “Quân… chạy đi… đừng lo cho em…”
“Không bao giờ.” – Quân mỉm cười, một nụ cười thanh thản nhất từ khi anh đặt chân đến vùng đất này.
Anh đâm mạnh con dao vào nụ hoa trên ngực mình. Một luồng ánh sáng đỏ rực phát ra, chói lòa đến mức Thanh phải che mắt lại. Tiếng thét của lão Tám vang lên đau đớn, rồi tắt lịm. Cả ngôi biệt thự Thiên Di rùng mình một cái cuối cùng rồi rơi vào sự im lặng chết chóc.
Khi ánh sáng tan đi, Thanh thấy Quân nằm gục bên cạnh giá vẽ. Bức tranh đã trắng xóa, và Hà Phương nằm ngất xỉu trên sàn nhà, cơ thể không còn dấu vết của hoa đỏ. Nụ hoa trên ngực Quân đã héo úa, nhưng máu anh vẫn không ngừng chảy, thấm đẫm cả mặt sàn gỗ.
Thế nhưng, thung lũng Thiên Di không dễ dàng buông tha cho con mồi của nó. Từ bên ngoài cửa sổ, những khóm hoa đỏ dưới cơn mưa bỗng nhiên chuyển sang màu đen xám, và một mùi hương mới, còn kinh tởm hơn cả mùi tử khí, bắt đầu lan tỏa. Một thứ gì đó to lớn hơn, cổ xưa hơn hoa đỏ, đang thức tỉnh từ sâu trong lòng vách đá sau khi cảm nhận được dòng máu của chủ nhân bị đổ xuống.
Thanh vội vàng bế Phương lên, nhìn Quân một lần cuối với ánh mắt phức tạp: “Anh đã chọn cách chuộc lỗi đau đớn nhất, kiến trúc sư ạ.”
Anh ta lao ra khỏi phòng áp mái khi những bức tường của Biệt thự Thiên Di bắt đầu đổ sập xuống. Trong đống đổ nát, Quân thấy những bóng ma trẻ em đang tiến lại gần mình. Chúng không còn đáng sợ, chúng dường như đang đến để đưa anh đi. Và trong hơi thở cuối cùng, Quân nghe thấy tiếng cha mình thì thầm: “Cuối cùng thì con cũng đã về nhà.”
Nhưng liệu cái chết của Quân có thực sự kết thúc tất cả, hay nó chỉ là màn dạo đầu cho một điệp khúc máu mới, khi mà mầm hoa đen bắt đầu nảy mầm từ vũng máu của anh?