Cả thung lũng Thiên Di rùng mình trong một cơn địa chấn tâm linh khủng khiếp, như thể trái đất đang cố nôn mửa ra những ký ức dơ bẩn mà nó đã lỡ nuốt trọn suốt một thế kỷ qua. Biệt thự Thiên Di – khối kiến trúc kiêu kỳ, biểu tượng của sự giàu sang tột đỉnh và cũng là nấm mồ của sự mục nát – giờ đây đang oằn mình dưới sức ép của những thế lực siêu nhiên mà nó đã âm thầm giam giữ.
Những bức tường đá dày đặc, vốn được xây dựng để thách thức thời gian, giờ đây chi chít vết nứt như những vết rạch rướm máu trên da thịt người sống. Từ trong lõi đá, thứ nhựa cây màu đỏ sậm nồng nặc mùi gỉ sắt rỉ ra, đặc quánh và tanh tưởi, chảy thành dòng dọc theo những hành lang tối tăm.
Đại úy Thanh vác Hà Phương trên vai, bước chân anh loạng choạng trên mặt sàn đang nghiêng ngả một góc bốn mươi lăm độ. Tiếng gỗ gãy rắc rắc, tiếng gạch đá rơi rụng từ trần nhà cao vút và tiếng gió rít qua những khe hở tạo thành một bản giao hưởng tử thần đầy ghê rợn. Phổi anh nóng rát, lồng ngực như bị bóp nghẹt bởi thứ không khí đặc nghẹt bào tử hoa quỷ.
Phía sau anh, căn phòng áp mái – nơi khởi đầu của mọi bi kịch – đã hoàn toàn bị nuốt chửng bởi một quầng sáng đỏ rực rồi lịm dần vào bóng tối của đống đổ nát. Minh Quân đã ở lại đó. Hình ảnh cuối cùng về người em họ, về người đàn ông đã dùng chính trái tim mình để chấm dứt lời nguyền huyết thống, cứ ám ảnh Thanh trong từng nhịp thở. Quân không chỉ cứu vợ mình, anh ta còn thực hiện một cuộc thanh trừng tàn khốc: cắt đứt sợi dây liên kết giữa dòng họ Lê và loài hoa ăn thịt người này.
Nhưng khi Thanh chạy xuống đến tầng trệt, hy vọng thoát thân của anh bị dập tắt bởi một cảnh tượng kinh hoàng.
Mặt đất dưới chân sảnh chính phồng lên, nứt toác như có hàng ngàn con rắn đang trườn bò bên dưới. Những sợi rễ hoa đỏ không còn mềm nhũn và nhầy nhúa như trước; khi vật chủ chính là Minh Quân ngã xuống, chúng dường như đã biến đổi. Chúng khô héo lại, chuyển sang màu đen xỉn và cứng đờ như sắt nguội, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới tử thần chặn đứng mọi lối ra.
Giữa tấm lưới rễ đen ấy, lão Tám – hay đúng hơn là cái xác không hồn đã bị ký sinh hoàn toàn của lão – đang bám chặt vào cánh cửa chính. Da thịt lão đã hòa quyện vào gỗ và rễ cây, chỉ còn đôi mắt đục ngầu, trắng dã là vẫn xoáy vào Thanh với sự thù hận vĩnh cửu.
“Ngươi… không thể… mang nó đi…”
Giọng nói của lão Tám không còn phát ra từ thanh quản. Nó dường như vang lên từ chính những thớ gỗ của ngôi nhà, từ những viên gạch vỡ và từ làn sương đỏ đang bao phủ khắp không gian. Đó là một âm thanh trầm đục, vang vọng như tiếng vọng từ địa ngục.
Thanh nghiến răng, đặt Phương xuống một góc tương đối an toàn bên cạnh chân cầu thang gỗ đã mục nát. Anh biết mình không còn nhiều thời gian. Ngôi nhà đang sụp xuống. Anh rút từ trong túi áo ra chiếc bật lửa Zippo cũ – kỷ vật duy nhất còn sót lại của cha anh – và một chai cồn y tế. Đây là thứ vũ khí thô sơ nhất, nhưng cũng là tia hy vọng cuối cùng.
“Lão già, Thiên Di đã chết từ khi Minh Quân tự đâm vào tim mình rồi! Ngươi chỉ là một cái bóng bám víu vào quá khứ mà thôi!”
Thanh gầm lên, bàn tay run rẩy bật lửa. Ánh lửa xanh nhạt bùng lên, soi rõ khuôn mặt đầy vết xước và máu của anh. Không một chút do dự, anh ném chai cồn đã châm lửa vào đống rễ đen đang chặn cửa.
Bùng!
Ngọn lửa bốc cao, nhưng thay vì cháy rụi một cách bình thường, những sợi rễ đen lại co quắp, phát ra những tiếng kêu lanh lảnh như tiếng khóc của trẻ sơ sinh bị bỏ rơi. Khói bốc lên đen kịt, mang theo mùi của tóc cháy và thịt thối đến lợm giọng. Thanh lợi dụng lúc hỏa hoạn làm suy yếu kết cấu của những sợi rễ, anh vác Phương lên, dùng hết sức bình sinh lao thẳng qua màn lửa. Sức nóng tạt vào mặt khiến da thịt anh bỏng rát, lông mày cháy sém, nhưng ý chí của một kẻ thực thi công lý và lời thề bảo vệ sự sống đã đẩy anh tiến về phía trước.
Ra đến sân sỏi, cảnh tượng còn kinh hoàng hơn những gì anh tưởng tượng. Cánh đồng hoa đỏ rực rỡ, kiêu sa vào ban ngày giờ đây đã biến thành một nghĩa địa xám xịt của sự chết chóc. Những cánh hoa tàn héo rụng đầy mặt đất, che lấp cả những vũng máu đen ngòm đang rỉ ra từ lòng đất. Từ dưới lớp xác hoa, những bàn tay khô héo, chỉ còn da bọc xương của những nạn nhân bị vùi lấp suốt hàng chục năm qua bỗng nhiên trồi lên. Chúng cào cấu vào không trung, những ngón tay khẳng khiu quờ quạng như thể đang cố gắng bám víu lấy chút sự sống cuối cùng hoặc muốn kéo theo bất cứ kẻ nào còn sống xuống mồ sâu cùng chúng.
Thanh chạy thục mạng về phía chiếc xe SUV của Quân vẫn còn đỗ ở góc sân, bùn đất và xác hoa bám đầy gầm xe. May mắn thay, trong cuộc giằng co sinh tử ở phòng áp mái, anh đã kịp tước lấy chìa khóa từ tay Quân trước khi mọi thứ nổ tung. Anh ném Phương vào ghế sau một cách vội vã, rồi nhảy lên ghế lái.
Tiếng động cơ gầm lên, xé toạc sự tĩnh lặng đến đáng sợ của thung lũng. Chiếc xe lồng lộn như một con thú bị thương, húc văng những cọc rào gỗ mục để lao ra con đường mòn duy nhất dẫn ra khỏi cao nguyên.
Khi chiếc xe lao vút đi qua cổng vòm đá, Thanh không kìm lòng được mà nhìn qua kính chiếu hậu. Biệt thự Thiên Di đang từ từ sụp đổ vào chính cái hầm rượu khổng lồ bên dưới – nơi khởi nguồn của loài hoa ác quỷ. Những cột khói đỏ từ đống đổ nát bốc thẳng lên bầu trời đen kịch, hòa vào sương mù tạo thành một hình hài khổng lồ. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Thanh tưởng như mình nhìn thấy hình bóng một người đàn bà với mái tóc dài xõa tung, đang dang rộng đôi tay gầy guộc ôm lấy cả thung lũng vào lòng, như một cử chỉ che chở cuối cùng dành cho những bí mật đen tối nhất.
“Mọi chuyện xong rồi… Quân, em đi thanh thản nhé…” – Thanh thầm thì, đôi tay anh vẫn không ngừng run rẩy trên vô lăng, mồ hôi và máu chảy ròng ròng xuống cằm.
Nhưng sự yên bình ấy chỉ kéo dài trong vài giây ngắn ngủi.
Bên cạnh anh, ở hàng ghế sau, Hà Phương chợt cử động. Cô vẫn chưa tỉnh lại, gương mặt nhợt nhạt như một pho tượng sáp. Tuy nhiên, từ trong hốc mắt khép chặt của cô, một dòng lệ màu đỏ thẫm – không phải máu, mà là một thứ dịch lỏng đặc quánh như nhựa hoa – bắt đầu chảy dài xuống má. Đôi môi cô mấp máy, không phải gọi tên người chồng đã hy sinh, mà là một từ ngữ lạ lẫm, âm u nghe như "Địa Ngục" bằng một thứ ngôn ngữ cổ xưa.
Chiếc xe lao ra khỏi cổng chính của thung lũng đúng lúc một tảng đá khổng lồ từ vách núi phía trên đổ sập xuống. Tiếng động nổ trời vang lên, lấp kín lối vào duy nhất. Thung lũng Thiên Di đã bị phong ấn hoàn toàn dưới hàng tấn đất đá, mang theo bí mật về Minh Quân, về sự thống khổ của hàng trăm linh hồn và cả tội ác của một dòng họ.
Thanh thở phào, nhưng cảm giác nhẹ nhõm không hề tới. Ngược lại, một luồng khí lạnh lẽo đến thấu xương bắt đầu lan tỏa từ hàng ghế sau, len lỏi vào từng tế bào trong cơ thể anh. Anh nhìn vào kính chiếu hậu một lần nữa để kiểm tra tình trạng của Phương, và rồi, tim anh gần như ngừng đập.
Trên vạt áo đẫm máu của Hà Phương, ngay vị trí gần trái tim, một nụ hoa đỏ nhỏ xíu đang từ từ nhú ra. Nó đỏ đến mức nhức mắt, đỏ hơn bất cứ thứ gì Thanh từng thấy trong ngôi biệt thự kia. Cánh hoa mềm mại, run rẩy nảy mầm từ da thịt cô, hút lấy sinh khí để vươn lên trong đêm tối.
Hóa ra, ngôi biệt thự và thung lũng kia chỉ là cái vỏ bọc đã lỗi thời. Mầm mống của quỷ dữ không bao giờ biến mất, nó chỉ chờ đợi một vật chủ mới, một thân xác sạch sẽ hơn để rời khỏi thung lũng và bước vào thế giới loài người.
Chiếc xe vẫn lao đi trên con đường quốc lộ vắng vẻ, hướng về phía thành phố rực rỡ ánh đèn, mang theo mầm họa đang âm thầm nở rộ trong lồng ngực người phụ nữ trẻ. Thanh nhìn thấy nụ cười thoáng qua trên đôi môi của Phương trong gương, một nụ cười không thuộc về cô, và anh hiểu rằng: Cơn ác mộng thực sự chỉ mới bắt đầu.