MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐIỆP KHÚC HOA HUYẾTChương 10: Vết sẹo của ký ức

ĐIỆP KHÚC HOA HUYẾT

Chương 10: Vết sẹo của ký ức

1,695 từ · ~9 phút đọc

Ba tháng sau thảm họa thung lũng Thiên Di, thời gian dường như đã làm tốt công việc của nó: khỏa lấp những vết thương bằng sự lãng quên. Thành phố vẫn ồn ã với những dòng người xuôi ngược, những ánh đèn neon lấp loáng trên các bảng hiệu quảng cáo che khuất đi những góc tối rệu rã của nhân gian. Người ta bàn tán về những dự án bất động sản mới, về những scandal hào nhoáng, nhưng tuyệt nhiên không ai còn nhắc đến một thung lũng bị phong ấn sau một vụ lở đất kinh hoàng.

Tại một bệnh viện tâm thần nằm ở ngoại ô – nơi được bao quanh bởi những bức tường cao vút và những hàng cây bằng lăng già cỗi – Đại úy Thanh ngồi trên băng ghế đá, đôi mắt anh thâm quầng vì những đêm mất ngủ kéo dài. Anh đã xin nghỉ phép dài hạn sau vụ án đó. Trong hồ sơ chính thức của cảnh sát, vụ Thiên Di được khép lại với cái nhãn "tai nạn sạt lở đất nghiêm trọng khiến ba người mất tích và một người bị sang chấn tâm lý nặng". Một kết luận gọn gàng, sạch sẽ, nhưng lại là một lời nói dối vĩ đại đối với chính lương tâm của một người thực thi công lý.

Cách đó không xa, trên bãi cỏ xanh mướt được cắt tỉa cẩn thận, Hà Phương đang ngồi một mình. Cô mặc bộ đồ bệnh nhân màu xanh nhạt, mái tóc dài kiêu sa ngày nào giờ đã được cắt ngắn gọn gàng, ôm lấy gương mặt thanh tú nhưng vô hồn. Phương trông hồng hào hơn, có lẽ nhờ chế độ chăm sóc đặc biệt, nhưng ánh mắt cô thì hoàn toàn trống rỗng, tựa như hai hố đen sâu thẳm hút trọn mọi ánh sáng xung quanh. Cô không nhớ gì về Thiên Di, không nhớ về người chồng đã dùng chính tim mình để đổi lấy mạng sống cho cô, và cũng không nhớ mình từng là một "bình chứa" cho loài hoa quỷ.

“Hôm nay cô ấy thế nào?” – Thanh hỏi mà không quay đầu lại khi nghe tiếng bước chân của vị bác sĩ điều trị.

“Vẫn vậy, Đại úy. Cô ấy rất ngoan, không bao giờ quấy phá hay chống đối nhân viên y tế.” – Vị bác sĩ thở dài, vẻ mặt đầy sự khó hiểu. “Nhưng cô ấy tuyệt đối không giao tiếp. Cô ấy dành cả ngày, từ sáng sớm đến lúc sập tối, chỉ để làm một việc duy nhất.”

Thanh nhìn theo hướng chỉ của bác sĩ. Phương đang cầm một mẩu phấn màu đỏ, tỉ mẩn vẽ lên nền xi măng của sân chơi những hình thù kỳ quái. Khi nhìn kỹ từ góc độ này, Thanh cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Đó không phải là những hình vẽ nguệch ngoạc của người mất trí. Đó là hình những cánh hoa dài, mỏng, uốn lượn và đan xen vào nhau một cách tinh vi, tạo thành một mê cung không có lối thoát, một cấu trúc sinh học rùng rợn trông giống như sơ đồ của một hệ thống mạch máu đang lộ thiên.

“Và còn một điều nữa khiến chúng tôi băn khoăn…” – Vị bác sĩ hạ thấp giọng, nhìn quanh như sợ có ai đó nghe thấy. “Chúng tôi đã làm xét nghiệm máu định kỳ cho cô ấy vào tuần trước. Kết quả thật… phi lý. Hàm lượng hemoglobin trong máu cô ấy cao đến mức không thể giải thích được theo y học. Hơn nữa, máu có xu hướng đông lại rất nhanh, gần như ngay lập tức khi tiếp xúc với không khí. Nó không giống máu người bình thường, Đại úy ạ. Nó đặc, sẫm màu và nồng nặc mùi kim loại… giống như gỉ sắt lâu ngày.”

Thanh siết chặt nắm tay, những móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay đau nhói. Anh biết lý do. Anh biết rất rõ thứ "nhựa cây" đỏ thẫm kia không hề biến mất khi ngôi biệt thự sụp đổ. Nó đã kịp hòa tan vào hệ tuần hoàn của cô, len lỏi vào từng mao mạch, lấy cơ thể Phương làm vật chủ để nuôi dưỡng một chu kỳ sinh trưởng mới. Cô giờ đây không còn là một bệnh nhân, cô là một cái bình gốm sống đựng đầy những tàn dư của lời nguyền huyết thống.

Rời khỏi bệnh viện với tâm trạng nặng nề, Thanh lái xe về căn hộ nhỏ của mình. Trên đường đi, anh ghé vào một tiệm hoa vắng khách ở góc phố. Anh lướt qua những đóa hồng kiêu hãnh, những đóa cúc dại rực rỡ, rồi bất chợt dừng lại trước một chậu cây lạ nằm lọt thỏm trong góc tối nhất của cửa hàng, nơi ánh mặt trời không bao giờ chạm tới. Đó là một loại cây chỉ có lá xanh thẫm, cứng cáp và sắc cạnh như những lưỡi dao nhỏ, nhưng tuyệt nhiên không có nụ.

“Cây này là cây gì vậy bác?” – Thanh hỏi chủ tiệm, một ông lão với đôi mắt đục mờ.

“Tôi cũng không rõ nữa. Một người đàn ông lạ mặt đã gửi nó ở đây vào tuần trước, bảo là gửi cho một người tên Thanh. Ông ta nói một câu rất lạ: Khi nào cây nở hoa, người nhận sẽ biết mình phải làm gì.”

Một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Thanh. Anh nhận lấy chậu cây mà không nói thêm lời nào. Khi về đến nhà, anh đặt nó lên bàn làm việc, ngay cạnh tập hồ sơ vụ án Thiên Di mà anh vẫn lén lút giữ lại. Anh mở ngăn kéo bí mật, lấy ra mảnh vỡ của bức chân dung trong phòng áp mái – thứ mà anh đã liều mạng nhặt được trước khi trần nhà sụp xuống. Trên mảnh gỗ mục nát ấy là hình ảnh đôi mắt của Minh Quân. Đôi mắt ấy như đang sống lại dưới ánh đèn bàn, chất chứa nỗi hối lỗi sâu sắc nhưng cũng le lói một tia hy vọng mong manh về một sự cứu rỗi chưa thành.

Đêm đó, Thanh chìm vào một cơn ác mộng đặc quánh. Anh thấy mình đứng giữa thung lũng Thiên Di, nhưng cảnh vật đã hoàn toàn biến đổi. Ngôi biệt thự kiêu kỳ không còn nữa, thay vào đó là một hồ nước mênh mông màu đỏ thẫm, phẳng lặng như gương. Giữa hồ, một bóng người cao gầy đứng đó. Là Minh Quân. Nhưng cơ thể Quân giờ đây không còn là xương thịt; nó được cấu thành từ hàng vạn sợi rễ đen cứng, đan cài vào nhau thành một khối kiến trúc sống động. Quân không nói, đôi mắt anh rực lên ánh sáng của quỷ dữ pha lẫn sự bi thương. Anh chậm rãi đưa cánh tay gỗ mục chỉ về phía chân trời – nơi ánh đèn của thành phố đang lấp lánh như những đốm lửa ma trơi.

Thanh giật mình tỉnh giấc, hơi thở dồn dập, mồ hôi đầm đìa ướt đẫm tấm ga giường. Anh nhìn sang chậu cây trên bàn theo bản năng. Trong bóng tối lờ mờ, một nụ hoa nhỏ xíu đang bắt đầu nhú ra từ kẽ lá xanh thẫm. Điều kinh khủng là, nụ hoa này không có màu đỏ như loài hoa ở Thiên Di. Nó có màu đen xỉn – màu của tro tàn, của sự mục nát và của cái chết đã chín muồi.

Reng... Reng...

Tiếng chuông điện thoại xé toạc sự tĩnh lặng của đêm đen. Thanh vồ lấy máy, linh tính mách bảo anh điều chẳng lành. Đầu dây bên kia là giọng nói lạc đi vì hoảng sợ của vị bác sĩ ở bệnh viện tâm thần.

“Đại úy Thanh! Anh đến ngay đi! Có chuyện lớn rồi! Cô Hà Phương… cô ấy đã biến mất khỏi phòng bệnh từ mười phút trước. Hệ thống camera hoàn toàn bị nhiễu sóng khi cô ấy đi qua. Chúng tôi tìm thấy trên giường của cô ấy một khối lượng lớn… những cánh hoa đỏ tươi, mặc dù chúng tôi tuyệt đối không trồng loại hoa đó trong khuôn viên! Máu… máu ở khắp nơi, nhưng không phải của cô ấy, mà là của những người bảo vệ đã cố ngăn cô ấy lại!”

Thanh lao ra khỏi nhà, lòng nặng trĩu một nỗi dự cảm bất an. Anh hiểu rằng mình đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng sự hy sinh của Minh Quân có thể kết thúc tất cả. Thiên Di không sụp đổ để bị tiêu diệt; nó sụp đổ để "phát tán hạt giống". Loài hoa ấy đã nhận ra rằng thung lũng hẻo lánh không còn đủ sức nuôi dưỡng nó nữa. Nó cần sự đông đúc, nó cần sự tham lam, và nó cần những tội lỗi mục nát của xã hội hiện đại để làm phân bón.

Những góc khuất của thành phố, những tòa nhà cao tầng được xây dựng trên nền móng của sự lừa lọc, sẽ sớm trở thành mảnh đất màu mỡ cho loài hoa quỷ kia nảy mầm. Cuộc điều tra của Thanh giờ đây không còn là nhiệm vụ của một cảnh sát, nó là một cuộc thánh chiến cá nhân đen tối. Anh không còn truy tìm sự thật, anh đang đi săn một thứ quỷ dữ mà ranh giới giữa nó và con người đang dần bị xóa nhòa bởi mùi hương của hoa huyết.

Tại bệnh viện tâm thần, dưới ánh trăng bạc, bức tranh bằng phấn đỏ mà Phương đã vẽ ban chiều bắt đầu phát sáng một cách kỳ dị. Những nét phấn dường như đang động đậy, co giãn như những thớ cơ. Giữa mê cung hoa ấy, hình bóng một đứa trẻ mặc váy đỏ dần hiện ra từ hư vô, nó đứng trên nền xi măng lạnh lẽo, nhìn về phía thành phố xa xăm và vẫy tay chào bóng tối đang dần nuốt chửng nhân gian.