Thành phố về đêm không bao giờ thực sự ngủ, nó chỉ khoác lên mình một lớp áo choàng bằng ánh sáng neon rực rỡ để che đậy những hơi thở đục ngầu của bụi bặm và sự cô độc. Đại úy Thanh lái xe điên cuồng qua những con phố chằng chịt như mạng nhện. Tin nhắn từ bệnh viện tâm thần như một mồi lửa đốt cháy chút bình yên ngắn ngủi mà anh cố công xây dựng. Hà Phương biến mất, để lại một giường đầy hoa đỏ – loại hoa chỉ mọc ở thung lũng Thiên Di, nơi đã bị hàng tấn đất đá vùi lấp từ ba tháng trước. Điều này không chỉ là một vụ vượt ngục; đó là một lời tuyên chiến của cõi âm với thực tại.
Anh dừng xe trước cổng bệnh viện. Ánh đèn pha rọi vào những hàng rào sắt lạnh lẽo. Vị bác sĩ trực đêm đứng đợi anh, gương mặt xanh xao, đôi bàn tay run rẩy đưa cho Thanh một vật bọc trong khăn giấy trắng.
“Chúng tôi tìm thấy cái này dưới gối của cô ấy,” bác sĩ nói, giọng lạc đi vì sợ hãi.
Thanh mở lớp khăn. Bên trong là một mầm cây nhỏ, đen thẫm, nhưng phần rễ của nó lại có hình dạng như những ngón tay trẻ con đang co quắp. Nó vẫn còn đập nhẹ, một nhịp đập yếu ớt nhưng đều đặn như tim thai. Anh cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Đây chính là mầm mống của Mẹ Hoa – thực thể cổ xưa đã nuốt chửng Minh Quân.
“Cô ấy đi bằng cách nào?” Thanh hỏi, mắt vẫn không rời khỏi mầm cây quái dị.
“Camera an ninh ghi lại… cô ấy không đi ra cửa. Cô ấy chỉ đơn giản là đi vào trong bức tường.” Bác sĩ nuốt nước bọt, chỉ tay về phía khu nhà điều trị. “Như thể bức tường biến thành mặt nước, và cô ấy tan vào đó.”
Thanh lao vào phòng bệnh của Phương. Căn phòng trống huếch, mùi hương hoa huyết nồng nặc đến mức khiến anh choáng váng. Trên sàn nhà, những cánh hoa đỏ bắt đầu thâm đen và chảy ra thành một thứ dịch nhầy màu đen gỉ sắt. Anh quỳ xuống, quan sát bức tường nơi Phương biến mất. Ở đó có một vệt mờ, một vết sẹo trên lớp vôi trắng mang hình hài của một nhành hoa rủ xuống.
Đúng lúc này, điện thoại của Thanh rung lên. Một số điện thoại lạ.
“Đại úy Thanh… cứu tôi…”
Đó là giọng của một người đàn ông, đứt quãng và tràn đầy hơi thở nồng nặc tử khí. Thanh nhận ra giọng nói này. Đó là tay môi giới bất động sản năm xưa đã giới thiệu Biệt thự Thiên Di cho vợ chồng Minh Quân.
“Ông đang ở đâu? Trả lời tôi!” Thanh gắt lên.
“Tòa nhà… Sapphire… tầng 44… cô ta đến rồi… hoa… hoa đang mọc ra từ miệng tôi…” Tiếng kêu cứu kết thúc bằng một âm thanh rợn người, giống như tiếng cành cây khô bị bẻ gãy, sau đó chỉ còn lại tiếng tút dài vô vọng.
Thanh không kịp suy nghĩ, anh lao ra xe. Tòa nhà Sapphire là một trong những biểu tượng quyền lực mới của thành phố, một khối kính và thép chọc trời nằm ngay trung tâm quận nhất. Khi anh đến nơi, tòa nhà vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng không khí xung quanh nó dường như đặc quánh lại. Anh cảm nhận được một sự rung động từ lòng đất, một tiếng thì thầm mà chỉ những kẻ đã từng nếm trải nỗi đau ở Thiên Di mới có thể nghe thấy.
Anh bỏ qua bảo vệ, dùng thẻ ngành lao thẳng vào thang máy. Khi con số trên bảng điều khiển nhảy đến tầng 44, thang máy đột ngột dừng khựng lại. Đèn vụt tắt. Trong bóng tối, mùi hoa đỏ lại sực lên.
Đing.
Cửa thang máy mở ra, nhưng không phải là hành lang văn phòng hiện đại. Trước mắt Thanh là một khung cảnh không tưởng. Toàn bộ tầng 44 đã biến thành một khu vườn nhiệt đới quái dị. Những sợi dây leo đen xỉn quấn chặt lấy các dãy máy tính, len lỏi qua trần nhà thạch cao. Từ những kẽ nứt của sàn gạch men, hoa đỏ nở rộ, nhưng cánh hoa của chúng dài hơn, sắc nhọn như những lưỡi dao.
Giữa văn phòng, tay môi giới bất động sản đang ngồi trên chiếc ghế xoay. Hắn ta vẫn mặc bộ vest đắt tiền, nhưng gương mặt đã biến dạng hoàn toàn. Từ hốc mắt, tai và miệng của hắn, những nhành hoa đỏ đang vươn ra, đâm xuyên qua da thịt. Hắn vẫn còn sống, đôi mắt trợn trừng nhìn Thanh, cầu xin một sự giải thoát mà ngôn từ không thể diễn tả.
“Thiên Di không ở thung lũng nữa, Đại úy ạ,” một giọng nói trong trẻo vang lên từ bóng tối sau những chậu cây cảnh.
Hà Phương bước ra. Cô không còn là người phụ nữ điên dại ở bệnh viện. Cô diện một bộ váy đỏ thẫm rực rỡ, đôi mắt đen láy lấp lánh một thứ ánh sáng ma mị. Trên tay cô cầm một đóa hoa đen – đóa hoa mà Thanh đã thấy trong mơ.
“Phương, dừng lại đi! Cô đang bị nó điều khiển!” Thanh rút súng, nhưng bàn tay anh run rẩy. Anh nhìn thấy bóng dáng của Minh Quân ẩn hiện sau lưng cô, một cái bóng mờ nhạt đầy đau khổ.
“Nó không điều khiển tôi. Nó là tôi,” Phương mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương. “Thành phố này là một mảnh đất tốt hơn thung lũng kia nhiều. Ở đây có quá nhiều lòng tham, quá nhiều tội lỗi… đó là những loại phân bón tuyệt vời nhất.”
Cô vung tay, những sợi dây leo đen lập tức lao về phía Thanh như những con rắn độc. Thanh nổ súng, nhưng những viên đạn chỉ xuyên qua lớp nhựa cây nhầy nhụa mà không làm chúng dừng lại. Anh bị hất văng vào vách kính cường lực. Phía sau anh, toàn cảnh thành phố rực rỡ hiện ra, nhưng trong mắt Thanh, mỗi ánh đèn đường giờ đây trông giống như một đốm lửa ma trơi đang chờ chực thiêu rụi thực tại.