Cú va chạm mạnh khiến Thanh lịm đi trong vài giây. Khi anh mở mắt, Hà Phương đã đứng ngay sát bên, đóa hoa đen trên tay cô tỏa ra một thứ mùi hương khiến tâm trí người ta muốn buông xuôi, muốn chìm vào một giấc ngủ vĩnh hằng giữa những cánh hoa đẫm máu.
“Anh biết không, Thanh? Dòng họ Lê của anh đã sai khi cố gắng phong ấn chúng tôi,” Phương thầm thì, giọng cô như tiếng gió lùa qua kẽ lá. “Sự sống không thể bị phong ấn, nó chỉ có thể chuyển hóa. Minh Quân đã cho tôi máu, và thành phố này sẽ cho tôi linh hồn.”
Dưới chân Thanh, mặt sàn kính bắt đầu nứt ra. Không phải do tác động vật lý, mà do những bộ rễ đen bên dưới đang lớn nhanh như thổi. Anh nhìn xuống dưới, qua lớp kính trong suốt, anh thấy những sợi rễ đang bò dọc theo kết cấu thép của tòa nhà Sapphire, đi xuống các tầng dưới, thâm nhập vào hệ thống điều hòa, hệ thống nước, và có lẽ là cả hệ thống thần kinh của những người đang làm việc tăng ca trong tòa nhà này.
Thanh cố gắng gượng dậy, anh với lấy chiếc bình nhỏ chứa nhựa cây chàm còn sót lại trong túi áo. Nhưng Phương đã nhanh hơn, cô đạp mạnh vào tay anh, chiếc bình rơi xuống và vỡ tan, chất lỏng màu tím quý giá thấm vào thảm sàn, bị những bông hoa đỏ háo hức hút sạch.
“Vũ khí của anh đã hết hiệu lực rồi,” Phương cười nhạt.
Đột ngột, một tiếng gầm vang lên từ phía thang máy. Cửa thang máy bị xé toác ra bởi một sức mạnh phi thường. Từ trong bóng tối bước ra một hình hài không còn hình người. Đó là lão Tám. Nhưng không phải là lão quản gia già nua, mà là một khối thịt và rễ cây bện chặt, cao lớn và đầy uy quyền. Lão ta chính là hiện thân vật lý của lời nguyền mà Thiên Di đã dày công nhào nặn.
Lão Tám bước đến bên Phương, cúi đầu cung kính. “Thưa bà chủ, các ‘mầm’ đã được cấy xong vào hệ thống cấp nước của thành phố. Trong vòng sáu giờ tới, khi sương sớm rơi xuống, hoa sẽ nở khắp mọi nẻo đường.”
Thanh bàng hoàng. Kế hoạch của chúng không chỉ dừng lại ở tòa nhà này. Chúng muốn biến cả thành phố thành một vườn hoa Thiên Di khổng lồ. Anh biết mình không thể ngăn cản bằng sức mạnh cơ bắp hay súng đạn. Anh cần một thứ khác. Một thứ nằm sâu trong ký ức của Minh Quân.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng kết nối với mảnh vỡ linh hồn của Quân mà anh cảm nhận được trong căn phòng này. “Quân! Nếu anh còn ở đó, hãy giúp tôi!” Thanh hét lên trong tâm tưởng.
Một luồng điện chạy dọc sống lưng Thanh. Trong khoảnh khắc, anh thấy mình đứng giữa phòng áp mái của biệt thự cổ. Minh Quân đang đứng đó, ngực vẫn còn cắm con dao rọc giấy, nhưng gương mặt anh bình thản. Quân đưa cho Thanh một tờ giấy cũ nát – đó là bản di chúc thực sự của dòng họ Trần, thứ mà lão Tám đã cố tình che giấu.
Bản di chúc không viết bằng mực, mà viết bằng những ký tự phát sáng. “Để diệt hoa, phải diệt gốc. Gốc không nằm ở đất, gốc nằm ở lòng người.”
Thanh bừng tỉnh. Anh nhìn thẳng vào mắt Phương, nhưng lần này anh không nhìn thấy con quỷ, anh nhìn thấy người phụ nữ đã từng yêu Quân hết mực.
“Phương! Nhìn vào tôi! Anh Quân chưa bao giờ bỏ rơi cô! Anh ấy đang ở ngay đây, trong chính nỗi đau mà cô đang cố biến thành sự hận thù!”
Thanh lấy từ trong cổ áo ra một kỷ vật mà anh đã nhặt được trong đống đổ nát của Thiên Di – chiếc nhẫn cưới của Quân. Anh giơ nó lên trước mặt Phương. Ánh đèn neon phản chiếu vào viên kim cương nhỏ, tạo ra một tia sáng thuần khiết.
Hà Phương khựng lại. Đóa hoa đen trên tay cô rung rinh. Gương mặt cô co thắt lại, sự đấu tranh giữa linh hồn của cô và ý chí của Mẹ Hoa diễn ra dữ dội.
“Câm miệng!” Lão Tám gầm lên, lão vung một cánh tay đầy rễ cây định đập nát Thanh.
Nhưng một điều kỳ diệu đã xảy ra. Từ chính những sợi rễ đen đang quấn lấy tòa nhà Sapphire, những đóa hoa đỏ bỗng nhiên héo úa. Một luồng ánh sáng trắng mờ ảo thoát ra từ chiếc nhẫn, lan tỏa khắp căn phòng. Đó là sự hy sinh cuối cùng của Minh Quân, anh đã gửi gắm chút tàn hồn của mình vào vật đính ước này để bảo vệ vợ mình một lần cuối.
Phương quỵ xuống, ôm lấy đầu đau đớn. “Quân… anh ở đâu? Đừng bỏ em trong bóng tối này…”
Lão Tám điên cuồng lao tới, nhưng cơ thể lão bắt đầu rã ra. Những sợi rễ cấu thành nên lão không chịu nổi sự tinh khiết của tình yêu đích thực – thứ duy nhất mà loài hoa quỷ không thể đồng hóa.
Thanh tận dụng cơ hội, anh lao đến ôm lấy Phương và chiếc nhẫn. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay! Tòa nhà này sắp biến thành địa ngục thực sự rồi!”
Dưới tầng trệt, tiếng còi xe cảnh sát và xe cứu hỏa vang lên dồn dập. Người dân thành phố vẫn chưa biết điều gì đang chờ đợi họ. Thanh biết, dù anh có cứu được Phương đêm nay, mầm mống hoa đỏ đã phát tán vào hệ thống nước. Cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Những "bản di chúc bằng máu" của thung lũng Thiên Di giờ đây sẽ được viết tiếp trên những đại lộ rực rỡ ánh đèn.
Anh bế Phương vào thang máy đang vừa được hồi phục điện năng. Khi cánh cửa đóng lại, anh thấy lão Tám tan biến thành một đống tro đen, nhưng trên đống tro đó, một nụ hoa đen khác lại bắt đầu hé nở, lặng lẽ và kiên trì.
“Thành phố này sẽ không bao giờ giống như trước nữa,” Thanh thầm thì khi thang máy lao xuống mặt đất. Anh nhìn xuống bàn tay mình, vết sẹo từ Thiên Di bắt đầu ngứa ngáy, một dấu hiệu cho thấy anh và loài hoa ấy đã gắn liền với nhau trong một định mệnh không thể trốn thoát.