CHƯƠNG [X+2]: HUYẾT QUẢN ĐÔ THỊ VÀ HẠT GIỐNG CUỐI CÙNG
Thành phố thức giấc trong một trạng thái dị biệt, như thể vừa bị kéo tuột vào một chiều không gian song song đầy mộng mị và chết chóc. Sương mù buổi sáng không tan đi theo quy luật tự nhiên của ánh mặt trời; ngược lại, nó đặc quánh lại, bao phủ lên những tòa cao ốc chọc trời một lớp màn mờ ảo mang sắc hồng nhạt. Cảnh tượng ấy trông vừa tráng lệ vừa rùng rợn, như thể có ai đó vừa nhỏ một giọt máu khổng lồ vào bể nước trong vắt của bầu trời, khiến cả không gian nhuốm màu tàn sát.
Tại các trạm cấp nước trung tâm – mạch máu sinh tồn của hàng triệu cư dân – những kỹ sư vận hành bàng hoàng trước một cảnh tượng phi thực tế. Hệ thống lọc nước hiện đại, vốn được thiết kế để loại bỏ những tạp chất nhỏ nhất, giờ đây bị tắc nghẽn hoàn toàn bởi một mạng lưới sợi hữu cơ màu đỏ tươi. Chúng dai dẳng, co giãn và có nhịp đập phập phồng như những mao mạch của con người. Những người thợ máy kinh hãi nhận ra rằng, khi họ cố cắt đứt chúng, thứ chất lỏng phun ra không phải là nước mà là nhựa cây đặc quánh mùi gỉ sắt. Họ không hề hay biết rằng, hàng triệu mét khối nước nhiễm mầm bệnh đã kịp len lỏi qua đường ống, chảy vào từng vòi nước sinh hoạt, từng bình lọc của những căn hộ chung cư cao cấp lộng lẫy lẫn những khu ổ chuột nghèo nàn. Mầm mống của Thiên Di đã chính thức xâm chiếm hạ tầng của nền văn minh.
Đại úy Thanh đứng bên cửa sổ phòng hồi sức cấp cứu của bệnh viện trung tâm, nhìn xuống dòng người bắt đầu hỗn loạn bên dưới. Phía sau anh, trên chiếc giường trắng toát, Hà Phương nằm im lìm. Gương mặt cô thanh thản một cách kỳ lạ, nhưng hơi thở thì mỏng manh như sợi tơ trời. Chiếc nhẫn cưới của Minh Quân vẫn được cô siết chặt trong lòng bàn tay, ngay cả khi lý trí đã chìm sâu vào cõi hôn mê. Thanh không ngủ suốt ba mươi sáu giờ qua. Đôi mắt anh đỏ sọc vì thiếu ngủ và vì sự phẫn nộ âm ỉ. Mỗi khi nhắm mắt lại, anh vẫn nghe thấy tiếng thầm thì oán độc của lão Tám về một cuộc thanh trừng bằng sắc đỏ, một sự báo thù mà thung lũng Thiên Di dành cho thế giới loài người.
“Đại úy, anh cần phải xem cái này ngay lập tức. Đây không còn là vấn đề y tế thông thường nữa.”
Giọng nói của bác sĩ trưởng khoa truyền nhiễm run rẩy. Ông bước vào phòng với bộ đồ bảo hộ kín mít, gương mặt ẩn sau lớp khẩu trang y tế nhưng đôi mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ.
Họ bước dọc theo hành lang bệnh viện, nơi vốn dĩ phải yên tĩnh giờ đây tràn ngập những tiếng rên rỉ đứt quãng. Khắp nơi là những bệnh nhân mới được đưa vào, số lượng tăng lên theo từng phút. Triệu chứng của họ đều giống nhau một cách đáng sợ: da dẻ hồng hào, căng bóng một cách bất thường như thể máu dưới da đang sôi sục. Nhịp tim của họ đập nhanh và mạnh đến mức có thể nghe thấy những tiếng thình thịch khô khốc từ khoảng cách cả mét. Và đáng sợ nhất chính là cơn khát. Một cơn khát cháy bỏng, điên cuồng mà không một lượng nước nào có thể lấp đầy.
Bác sĩ dẫn Thanh đến trước một giường bệnh bị quây kín bằng rèm nhựa chuyên dụng. Bên trong, một người đàn ông trung niên đang quằn quại trong đau đớn tột cùng. Khi nhìn thấy bóng người, ông ta cố há miệng định cầu cứu, nhưng từ cổ họng ông ta, không có âm thanh nào phát ra. Thay vào đó, một nụ hoa đỏ thẫm, kiêu sa và rợn người, từ từ vươn ra khỏi khuôn miệng. Những sợi rễ của nó không chỉ nằm trong thực quản mà đã đâm xuyên qua lớp da cổ mỏng manh, quấn quýt lấy động mạch cảnh như một loài ký sinh trùng đang tận hưởng bữa tiệc máu.
“Chúng tôi đã thử phẫu thuật cắt bỏ cho ca đầu tiên,” vị bác sĩ run rẩy nói, đôi bàn tay ông không ngừng đan vào nhau. “Nhưng ngay khi lưỡi dao chạm vào cánh hoa, những sợi rễ này lập tức siết chặt lấy mạch máu của vật chủ. Nếu hoa chết, người cũng chết ngay lập tức vì vỡ động mạch. Chúng tôi tạm gọi đây là hội chứng ‘Hoa Huyết’. Nó không phải virus, nó là một dạng cộng sinh cưỡng bức.”
Thanh sững sờ, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Thiên Di không còn là một ngôi biệt thự mục nát ở vùng hẻo lánh nữa; nó đã biến thái thành một đại dịch đô thị. Những mầm mống từ tòa nhà Sapphire và hệ thống nước đã thực sự xâm nhập vào huyết quản của thành phố này. Anh nhận ra thời gian của nhân loại đang đếm ngược. Nếu sương mù hồng kia chuyển sang màu đỏ thẫm, nghĩa là hoa đã đạt đến độ trưởng thành để phát tán bào tử, và khi đó, cả thành phố này sẽ biến thành một cánh đồng hoa xác người khổng lồ, một nghĩa địa rực rỡ sắc đỏ.
Không thể chờ đợi thêm, Thanh rời bệnh viện, lái xe điên cuồng về phía khu phố cổ. Giữa những dãy nhà san sát, có một thư viện tư nhân cũ nát thuộc quyền sở hữu của dòng họ Lê – dòng họ vốn có sứ mệnh trấn giữ những điều cấm kỵ. Đây là nơi lưu giữ những bản chép tay cổ xưa của tổ tiên anh, những người đã từng đối đầu với loài hoa quỷ này từ thời kỳ sơ khai khi nó còn là một lời nguyền bộ lạc. Thanh hiểu rằng súng đạn, hóa chất hay y học hiện đại đều vô dụng trước sức mạnh tâm linh của loài hoa này. Anh cần tìm ra công thức của "Nhựa Chàm" – thứ duy nhất được ghi chép là có thể trung hòa độc tố của Mẹ Hoa.
Thư viện nằm sâu trong một con hẻm nhỏ hẹp, bao quanh bởi những bức tường rêu phong sặc mùi thời gian. Khi Thanh đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, mùi giấy cũ, mùi trầm hương và hơi ẩm sộc lên mũi. Giữa những giá sách cao ngất ngưởng, dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu, một người đàn ông già nua với mái tóc bạc phơ đang ngồi chờ sẵn, như thể ông đã biết trước giây phút này sẽ đến. Đó là bác họ của anh, người giữ cửa cuối cùng của dòng họ Lê.
“Cháu đã đến muộn hơn ta tưởng, Thanh ạ,” ông lão lên tiếng, giọng nói khàn đục như tiếng sỏi cọ vào nhau. “Máu của người họ Trần đã đổ xuống đất Thiên Di, lời nguyền đã mở ra vòng lặp cuối cùng. Một khi hoa đã nảy mầm trong lòng thành phố, chỉ có sự hy sinh mới có thể dập tắt được sự tham lam của nó.”
Thanh bước tới, giọng khẩn thiết: “Bác, con cần Nhựa Chàm. Thành phố đang chết dần.”
“Cháu có biết tại sao tổ tiên chúng ta lại chọn màu chàm để khắc chế sắc đỏ không?” Ông lão nhìn sâu vào mắt Thanh. “Màu chàm được chiết xuất từ cây chàm rừng, nhưng nó chỉ có tác dụng khi được trộn với tro cốt của một kẻ dám tự nguyện hy sinh để bảo vệ người mình yêu. Nhựa chàm không phải là một hợp chất hóa học, nó là minh chứng của tình người, là sự thanh khiết chống lại sự tham lam vô đáy của loài hoa đỏ. Nó cần cái chết của sự vị tha để dập tắt cái sống của sự ích kỷ.”
Ông lão run rẩy đưa cho Thanh một chiếc tráp gỗ nhỏ chạm trổ hình hoa sen chìm. “Trong này là hạt giống chàm cuối cùng. Cháu phải trồng nó bằng máu của chính mình và tro cốt của Minh Quân. Chỉ có sự hòa giải, sự giao thoa giữa máu của họ Lê và tro của họ Trần mới có thể tạo ra linh lực cứu vãn được thành phố này.”
Thanh nhận lấy chiếc tráp, cảm thấy sức nặng của nó như nặng hàng ngàn cân. Gánh nặng trên vai anh giờ đây là sinh mạng của hàng triệu con người. Anh phải quay lại đống đổ nát của Biệt thự Thiên Di – nơi mà giờ đây chắc chắn đã trở thành một vùng đất chết đầy rẫy hiểm nguy – để tìm lại tro cốt của Quân, người đã tan biến trong vụ sụp đổ kinh hoàng đó. Nhưng giữa một thành phố đang dần bị bủa vây bởi những đóa hoa trong huyết quản, khi mỗi hơi thở đều mang theo bào tử quỷ, lối thoát nào dành cho một kẻ đơn độc như anh?
Bên ngoài thư viện, tiếng còi báo động từ xe cứu thương và xe cảnh sát vang lên không ngớt, tạo thành một âm thanh hỗn loạn của sự tận thế. Những người dân bắt đầu đổ ra đường với dáng vẻ lờ đờ, đôi mắt họ không còn ánh sáng của lý trí mà chỉ còn một sắc hồng nhạt. Tay chân họ cử động giật cục, như những con rối bị điều khiển bởi những sợi rễ vô hình đang vươn dài dưới lòng đất. Sắc hồng của sương mù đang đậm dần lên, chuyển sang màu đỏ ối của hoàng hôn tàn khốc. Đêm nay, thành phố sẽ không ngủ. Đêm nay, hoa sẽ nở trên da thịt người.