MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐIỆP KHÚC HOA HUYẾTChương 14: Hành trình về phía tro tàn

ĐIỆP KHÚC HOA HUYẾT

Chương 14: Hành trình về phía tro tàn

1,090 từ · ~6 phút đọc

Thanh lái xe ngược dòng người đang chạy loạn. Những con phố trung tâm giờ đây là những mê cung của sự điên loạn. Người ta tranh giành từng chai nước đóng chai, nhưng lạ lùng thay, những kẻ đã nhiễm mầm bệnh lại không uống nước đóng chai, họ lao vào những vòi nước công cộng, hớp từng ngụm nước nhiễm bẩn với vẻ mặt thỏa mãn kinh hoàng. Những khóm hoa đỏ bắt đầu mọc lên từ các kẽ nứt vỉa hè, chúng lớn nhanh như thổi, quấn chặt lấy các cột đèn đường và biển quảng cáo neon.

Hành trình trở lại thung lũng Thiên Di dài hơn Thanh tưởng. Mỗi cây cầu anh đi qua đều bị chặn bởi những đám đông đang nhảy những vũ điệu kỳ quái – thứ vũ điệu mà anh đã thấy Hà Phương thực hiện dưới màn mưa ở biệt thự. Họ không còn nhận thức được thực tại, tâm trí họ đã bị mùi hương của hoa đỏ đồng hóa.

“Đừng nhìn vào mắt họ!” Thanh tự nhắc nhở mình khi anh phải lách xe qua một nhóm người đang đứng bất động giữa đường, đầu họ nghiêng sang một bên một cách bất tự nhiên.

Khi chiếc xe ra đến vùng ngoại ô, không gian trở nên vắng lặng một cách đáng sợ. Sương mù hồng ở đây dày đặc hơn, che khuất cả những ngọn núi xa xa. Thanh cảm nhận được một sức hút kỳ lạ, như thể thung lũng đang gọi anh về để hoàn tất nghi lễ cuối cùng.

Sau hơn năm giờ lái xe, lối vào thung lũng hiện ra. Tảng đá lớn từng phong ấn lối vào đã bị xẻ đôi, không phải do con người, mà do những rễ cây khổng lồ từ bên trong đẩy ra. Mùi hoa huyết ở đây nồng nặc đến mức Thanh phải quấn một lớp vải thấm nhựa chàm quanh mũi để không bị ngất đi.

Anh bước vào đống đổ nát của Biệt thự Thiên Di. Ngôi nhà giờ đây chỉ còn là những khối đá vụn bị bao phủ bởi một loại nấm đỏ nhầy nhụa. Giữa vị trí từng là phòng áp mái, một ngọn lửa nhỏ vẫn đang âm ỉ cháy, tỏa ra thứ khói màu trắng bạc. Đó không phải là lửa bình thường, đó là linh hỏa từ sự hy sinh của Minh Quân.

Thanh tiến lại gần, dùng tay không bới trong đống tro tàn. Bàn tay anh bỏng rát, nhưng anh không dừng lại. Cuối cùng, anh tìm thấy một hộp sọ nhỏ đã cháy sém, bên trong là một viên ngọc màu đỏ tươi – kết tinh từ trái tim và linh hồn của Quân. Đây chính là thứ "tro cốt" mà bác anh đã nhắc đến.

“Tôi đã tìm thấy anh rồi, Quân,” Thanh thầm thì.

Đột ngột, mặt đất rung chuyển. Từ trong bóng tối của hầm rượu cũ, một hình hài trồi lên. Đó không còn là lão Tám, mà là một sinh vật khổng lồ, một sự kết hợp giữa xác thịt của những nạn nhân mất tích và kết cấu gỗ đá của biệt thự. Nó chính là "Mẫu Thân" của loài hoa huyết, thực thể đang cố gắng tái sinh hoàn toàn.

“Ngươi mang thứ đó đi đâu, kẻ canh giữ hèn nhát?” Sinh vật phát ra những âm thanh như tiếng rễ cây cọ sát vào đá. “Máu của họ Trần thuộc về nơi này. Ngươi không thể dùng nó để cứu lấy lũ người sâu bọ ngoài kia.”

Thanh đứng thẳng, tay siết chặt viên ngọc đỏ và chiếc tráp hạt giống chàm. “Thành phố kia không thuộc về ngươi. Tội lỗi của dòng họ Trần đã được trả bằng mạng sống của Quân. Giờ là lúc kết thúc sự tham lam này.”

Anh lấy con dao găm ra, cứa một đường sâu vào lòng bàn tay mình. Máu của dòng họ Lê chảy ra, hòa cùng ánh sáng từ viên ngọc đỏ. Anh đặt hạt giống chàm vào giữa dòng máu đó. Một luồng ánh sáng màu tím chàm bùng lên, mạnh mẽ và thuần khiết, đẩy lùi sương mù hồng đang bao quanh.

Sinh vật khổng lồ gầm lên, nó tung những sợi rễ đen kịt về phía Thanh. Nhưng ngay khi chạm vào quầng sáng màu chàm, những sợi rễ ấy tan thành tro bụi. Thanh cảm nhận được một sức mạnh to lớn đang chảy qua cơ thể mình. Anh nhìn thấy hình bóng của Minh Quân đứng bên cạnh, tay đặt lên vai anh.

“Hãy đưa cô ấy về, Thanh,” bóng ma của Quân thầm thì.

Thanh không chạy trốn. Anh lao thẳng vào tâm nhĩ của sinh vật Mẫu Thân, nơi chứa đựng trái tim của lời nguyền. Với một nhát dao đâm sâu, anh cấy hạt giống chàm đã được kích hoạt vào đúng tâm điểm của sự mục nát.

Một vụ nổ tâm linh xảy ra. Cả thung lũng Thiên Di bị bao phủ bởi một màu xanh chàm rực rỡ. Những đóa hoa đỏ rên rỉ rồi héo úa chỉ trong tích tắc. Sinh vật khổng lồ tan rã thành từng mảnh, trở lại làm những khối đá và gỗ mục.

Thanh ngã xuống, hơi thở đứt quãng. Anh nhìn thấy những linh hồn từ dưới hầm rượu đang bay lên, thoát khỏi sự giam cầm bấy lâu. Họ không còn là những bóng ma oán hận, họ là những tia sáng tìm về với sự siêu thoát.

Nhưng ở thành phố, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Hạt giống chàm chỉ mới bắt đầu nảy mầm. Thanh biết mình phải quay lại bệnh viện, dùng chính máu đã được hòa quyện này để cứu Hà Phương và những người khác. Anh lảo đảo đứng dậy, bám lấy những tảng đá để đi ra phía cửa thung lũng.

Sau lưng anh, Biệt thự Thiên Di hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một cánh đồng hoang vắng, nơi những mầm cây chàm đầu tiên bắt đầu vươn lên từ lòng đất đẫm máu. Một trật tự mới đang được thiết lập, nhưng cái giá phải trả cho sự sống luôn là một điều gì đó khiến người ta phải ám ảnh suốt đời.

Thanh bước lên xe, nhìn lại dấu vết hoa đỏ trên cổ tay mình đã mờ dần, thay vào đó là một hình xăm tự nhiên mang hình dáng của nhành lá chàm – minh chứng cho sự tồn tại của một vị anh hùng thầm lặng giữa cuộc đời thực dụng và tàn khốc.