MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐIỆP KHÚC HOA HUYẾTChương 15: Bình minh màu tím

ĐIỆP KHÚC HOA HUYẾT

Chương 15: Bình minh màu tím

1,000 từ · ~5 phút đọc

Thành phố chìm trong một thứ ánh sáng nhập nhoạng của buổi sớm mai, nhưng đó không phải là cái nắng vàng rực rỡ của vùng nhiệt đới. Bầu trời bị phủ một lớp màng màu tím chàm kỳ ảo, kết quả từ vụ nổ tâm linh tại thung lũng Thiên Di đang lan tỏa theo các mạch năng lượng ngầm. Đại úy Thanh lái xe trở lại trung tâm với cơ thể đầy vết thương, lòng bàn tay quấn băng trắng đẫm thứ máu đã hòa quyện với linh lực của hạt giống cổ. Anh thấy thành phố đã thay đổi. Những đóa hoa đỏ rực rỡ hôm qua giờ đây đang héo rũ, cánh hoa cuộn lại như những ngón tay gầy guộc của người già, chuyển dần sang màu nâu mục nát.

Nhưng cuộc chiến không dừng lại ở đó. Sự lụi tàn của hoa đỏ lại kéo theo một cơn dư chấn khủng khiếp hơn đối với những người đã lỡ vay mượn sự sống từ chúng.

Tại bệnh viện trung tâm, cảnh tượng hỗn loạn lên đến đỉnh điểm. Những bệnh nhân mang "Hoa Huyết" trong người bắt đầu lên cơn co giật dữ dội khi nguồn cung cấp năng lượng từ Mẹ Hoa bị cắt đứt. Thanh lao vào sảnh chính, xô ngã cả những chiếc xe cáng trống không. Anh cần tìm Hà Phương. Cô là người duy nhất mang trong mình dòng máu tinh khiết nhất của hoa đỏ, và cũng là người chịu ảnh hưởng nặng nề nhất khi lời nguyền bị phá bỏ.

“Đại úy! Cô ấy ở trên sân thượng!” Tiếng hét của một y tá vang lên giữa tiếng còi báo động.

Thanh không đợi thang máy, anh chạy bộ lên hai mươi tầng lầu. Mỗi bước chân là một sự tra tấn lên lồng ngực đang rỉ máu, nhưng hình ảnh Hà Phương đang tan biến vào hư không khiến anh quên đi nỗi đau thể xác. Khi anh đẩy cánh cửa sân thượng ra, gió rít lồng lộng tạt vào mặt mang theo mùi vị của nhựa chàm và tro tàn.

Hà Phương đứng sát mép tòa nhà, tà váy đỏ bay phấp phới như một cánh bướm đêm lạc lõng. Làn da cô trong suốt đến mức Thanh có thể nhìn thấy những mạch máu màu tím đang đập liên hồi dưới lớp biểu bì. Cô không nhìn anh, đôi mắt cô hướng về phía thung lũng xa xăm, nơi một cột khói chàm vẫn đang bốc lên.

“Anh ấy đi rồi, Thanh ạ,” Phương nói, giọng cô mỏng manh như sương khói. “Quân đã mang theo mầm mống cuối cùng của sự hận thù. Nhưng tôi… tôi đã trở thành một phần của thung lũng đó. Khi hoa tàn, tôi cũng không thể tồn tại.”

“Không! Tôi đã mang phương thuốc về đây!” Thanh giơ lòng bàn tay đang rỉ máu ra. “Sự hòa giải giữa dòng họ Lê và Trần. Máu của tôi và tro cốt của Quân… nó có thể giữ cô lại!”

Thanh tiến lại gần, từng bước thận trọng. Anh biết rằng lúc này Phương đang đứng giữa lằn ranh của sự sống và cái chết. Nếu cô bước thêm một bước, cô sẽ tan thành những cánh hoa héo rũ giữa không trung. Nếu cô ở lại, cô phải chấp nhận một cuộc đời mang theo vết sẹo vĩnh viễn của Thiên Di.

Bất chợt, từ trong những cái xác hoa đỏ đang héo rũ trên sân thượng, một làn khói đen kịt bốc lên, kết lại thành hình hài của lão Tám. Hóa ra lão ta không chết hẳn, lão đã ký sinh vào nỗi sợ hãi cuối cùng của Phương.

“Ngươi nghĩ ngươi có thể cứu cô ta sao?” Lão Tám cười sằng sặc, đôi mắt mù lòa giờ đây rực lên sắc đỏ cuối cùng. “Cô ta là cô dâu của Thiên Di. Máu của kẻ phản bội dòng họ Trần đang chảy trong huyết quản cô ta. Chỉ có cái chết mới giải thoát được cho sự nhơ nhuốc này!”

Lão Tám lao về phía Phương, định kéo cô cùng rơi xuống vực thẳm. Thanh không chút do dự, anh lao tới, dùng bàn tay đang chảy máu chứa linh lực cây chàm nắm chặt lấy cổ họng của bóng ma lão già. Một tiếng xèo xèo vang lên như sắt nung gặp nước lạnh. Lão Tám gào thét đau đớn, hình hài lão tan chảy dưới tác động của nhựa chàm tinh khiết.

“Biến đi! Thung lũng Thiên Di đã thuộc về quá khứ rồi!” Thanh hét lớn, anh dùng hết sức bình sinh đẩy bóng ma kia vào hư không.

Anh kịp thời chộp lấy tay Phương ngay khi cô chuẩn bị ngã xuống. Sức nặng của cô khiến vết thương trên vai Thanh bục ra, máu chảy thành dòng xuống cánh tay hai người. Ngay lúc máu của Thanh chạm vào làn da của Phương, một phản ứng kỳ lạ xảy ra. Những mạch máu màu tím của cô dịu lại, chuyển sang sắc hồng của sự sống. Những cánh hoa đỏ bám trên người cô khô đi và bay mất theo gió, để lại một Hà Phương bằng xương bằng thịt, tái nhợt nhưng hơi thở đã dần ổn định.

Dưới phố, những đám sương mù hồng hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một cơn mưa rào bất chợt. Cơn mưa mang theo sắc tím của hoa chàm, thấm vào lòng đất, gột rửa những tàn dư của hoa huyết. Những người nhiễm bệnh bắt đầu tỉnh lại, nụ hoa trong cổ họng họ tan biến thành những vũng nước vô hại.

Thành phố đã được cứu, nhưng đó là một buổi bình minh đầy cay đắng. Thanh ngồi bệt xuống sàn bê tông, ôm lấy Phương đang run rẩy. Trên bầu trời, những đám mây tím dần tan đi, để lộ ra những tia sáng đầu tiên của mặt trời thực sự. Nhưng Thanh biết, vết sẹo này sẽ không bao giờ lành.