Thiên Khôi không lãng phí một giây phút nào. Họ mua vé tàu hỏa vào phút cuối cùng, đi về hướng Bắc, một tuyến đường dài xuyên qua các tỉnh miền núi, nơi mật độ dân cư thưa thớt và sự kiểm soát của mạng lưới đô thị giảm xuống.
Trên chuyến tàu khuya vắng vẻ, họ ngồi đối diện nhau trong khoang hạng nhất. Dù đã đồng ý hợp tác, không khí giữa họ vẫn lạnh lẽo và đầy rẫy sự đề phòng.
An Hạ dựa vào cửa sổ, cố gắng chợp mắt. Cô biết mình phải tỉnh táo, nhưng sự mệt mỏi sau cuộc rượt đuổi, cộng thêm áp lực của sự phản bội, đã rút cạn năng lượng của cô.
Thiên Khôi thì hoàn toàn ngược lại. Anh không ngủ. Anh ngồi thẳng, mắt luôn mở, như một con đại bàng đang canh gác. Tay anh không rời khỏi chiếc túi nhỏ chứa Mảnh Ghép Mê Cung và khẩu súng.
Khoảng cách vật lý giữa họ là hơn một mét, nhưng khoảng cách tinh thần dường như vô tận.
Cuối cùng, sự im lặng bị phá vỡ bởi Thiên Khôi.
"Chúng ta sẽ đến thành phố T vào buổi sáng. Từ đó, tôi sẽ đưa cô đến một căn nhà gỗ ở vùng núi hẻo lánh," anh nói, giọng anh đều đều, không cảm xúc. "Nơi đó đã được chuẩn bị từ lâu, đủ an toàn cho việc ẩn náu. Nhưng cô cần phải nói cho tôi biết về những người đang săn đuổi chúng ta."
An Hạ mở mắt, quay sang nhìn anh. "Tổ chức của tôi, 'Bóng Đêm,' sẽ truy lùng chúng ta trên mọi phương tiện. Họ có mạng lưới rộng khắp, từ chính trị gia cho đến tội phạm ngầm. Họ sẽ cử Đặc vụ Z—anh ta nguy hiểm và thông minh ngang tôi—theo dõi mọi dấu vết. Anh ta biết cách tôi suy nghĩ."
"Cô là Đặc vụ giỏi nhất của họ, nhưng lại phản bội họ vì sự tự do," Thiên Khôi tóm tắt, ánh mắt anh vẫn ngờ vực. "Làm sao tôi biết cô không phải đang dẫn tôi vào một cái bẫy lớn hơn, để Tổ chức có thể bắt cả hai chúng tôi ở vùng núi?"
An Hạ đối diện với ánh mắt xuyên thấu của anh. Lòng tin là thứ cô không thể mua được bằng lời nói.
"Nếu tôi muốn phản bội ngài, Thiên Khôi, tôi đã làm điều đó trong biệt thự. Tôi đã có cơ hội giao nộp ngài và cổ vật cho Đặc vụ Z. Nhưng tôi đã cắt cáp điện, đốt cháy cầu nối giữa tôi và họ. Bây giờ, mạng sống của tôi và tự do của tôi phụ thuộc vào sự an toàn của ngài và Mảnh Ghép Mê Cung."
Cô ngừng một chút, và thêm một lời cam kết mang tính cá nhân, một sự chân thật nguy hiểm. "Họ đã giết chết con người thật của tôi từ lâu. Tôi không thể để họ lấy đi sự lựa chọn tự do cuối cùng này."
Thiên Khôi im lặng một lúc lâu. Anh không nói tin, cũng không nói không tin. Anh chỉ nhìn cô, phân tích từng đường nét trên khuôn mặt cô.
"Tôi không muốn biết quá khứ của cô, Mạn Nghi," anh nói, giọng anh trở nên nghiêm khắc. "Tôi chỉ cần biết tương lai của cô có nằm trong việc bảo vệ tôi hay không. Nếu cô vi phạm lời thề hợp tác, tôi sẽ không ngần ngại sử dụng khẩu súng này."
Anh đưa tay vỗ nhẹ vào túi áo. Đó không phải là lời đe dọa rỗng tuếch. An Hạ biết anh nghiêm túc.
Mặc dù căng thẳng, sự gần gũi kéo dài này bắt đầu thay đổi bầu không khí. An Hạ nhận ra Thiên Khôi vẫn giữ chiếc áo khoác từ đêm qua, và anh trông thật mệt mỏi. Cô chợt nhớ lại hình ảnh cô độc của anh trong thư viện.
Cô lấy ra một thanh sô cô la năng lượng từ túi và một chai nước khoáng. Cô đặt chúng lên bàn nhỏ giữa hai người.
"Ngài cần năng lượng," cô nói, không phải là một sự chăm sóc, mà là một sự đảm bảo rằng vệ sĩ của cô phải khỏe mạnh. "Cả đêm qua, ngài không nghỉ ngơi."
Thiên Khôi nhìn chằm chằm vào món đồ ăn nhẹ đó, sự cảnh giác lại dâng lên trong mắt anh. Anh nghi ngờ nó có bị bỏ thuốc mê hoặc chất độc không.
"Ăn đi," An Hạ nói, hiểu được sự ngờ vực của anh. Cô bóc một nửa thanh sô cô la, cắn một miếng nhỏ. "Tôi sẽ không lãng phí cơ hội sống sót của mình vào một chiến thuật rẻ tiền như thế."
Anh nhìn cô ăn, rồi cuối cùng, với một cái nhún vai mệt mỏi, Thiên Khôi cầm lấy phần còn lại của thanh sô cô la. Anh ăn nó một cách chậm rãi, mắt vẫn không rời khỏi cô.
Sự giao tiếp nhỏ bé này, hành động chia sẻ thức ăn trong sự căng thẳng tột độ, đã vô tình tạo ra một cầu nối giữa họ. Mối quan hệ đối tác bất đắc dĩ này đã bắt đầu với một miếng sô cô la và một lời đe dọa bằng súng.
Khi tàu bắt đầu tăng tốc vào bình minh, An Hạ quay mặt về phía cửa sổ. Cô nhìn thấy ánh sáng đầu tiên của ngày mới đang chiếu rọi vùng nông thôn. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào cô—cảm giác của sự tự do, dù nó được bao bọc trong sự nguy hiểm.
Cô tự nhủ: Giờ đây, tôi không còn là Mạn Nghi của Tổ chức. Tôi là An Hạ của chính mình. Và tôi có một mục tiêu: sống sót cùng với Thiên Khôi.
Cô biết, cuộc hành trình này sẽ không chỉ là chạy trốn. Nó sẽ là một cuộc đấu tranh liên tục để khiến người đàn ông này tin tưởng cô, và trong quá trình đó, cô sẽ phải đối mặt với những cảm xúc cấm kỵ đang lớn dần trong tim mình.